Ác Linh Quốc Độ

Chương 8


Nghe Hạ Thiên Kỳ có vấn đề muốn hỏi bọn họ, ba người mới đều rất phối hợp, đứng nguyên tại chỗ không tiếp tục đi lại.

Thấy mọi người phối hợp, Hạ Thiên Kỳ cũng không làm tốn thời gian, đi thẳng vào chủ đề nói:

“Mọi người có biết chuyện công ty không? Hoặc là nói, mọi người đối với công ty này có bao nhiêu hiểu rõ?”

“Ý là sao?” Ba người nghe xong đều có chút không hiểu.

“Có thể cụ thể chút không?”

“Ý của tôi đó là, mọi người đối với lời mời của công ty hiểu được bao nhiêu? Có biết hay không công ty này là làm cái gì, vì sao lại thu nhận mọi người?”

Hạ Thiên Kỳ lặp lại ý hắn một lần nữa.

“Cái này… Thật đúng là không rõ ràng.”

Ba người mới lúc này nghe hiểu ý Hạ Thiên Kỳ, nhưng đối với câu hỏi của hắn thì hoàn toàn không biết chút nào.

“Cái kia… Hạ tiên sinh, cậu có hiểu rõ về công ty không?” Người mới với giọng có chút ẻo lả hỏi.

Hạ Thiên Kỳ nhìn hắn ta một chút, nhưng không có trả lời câu hỏi của hắn, mà lại tiếp túc đối với bọn họ hỏi:

“Lúc mọi người phỏng vấn, và cách đây không lâu đưa mọi người tới đây là một người đàn ông trung niên?”

“Ừm, đúng vậy. Trông ông ấy có vẻ dữ dằn.” Ba người mới nghe xong đều nhẹ gật đầu khẳng định.

“Vậy tiền lương thử việc của mọi người là bao nhiêu?” Hạ Thiên Kỳ nói xong sau đó lại bổ sung thêm:

“Tiền lương thử việc của tôi là 20,000, đồng thời còn cho thêm một chiếc Audi. Mọi người thì sao?”

“Tôi cũng giống thế, là con số này.”

“Tôi cũng thế.”

“Tôi cũng giống vậy.”

Ba người lần nữa trả lời vô cùng nhất trí, có thể thấy được đãi ngộ của tất cả mọi người đều giống nhau.

Xác định điểm này xong, Hạ Thiên Kỳ hơi trầm ngâm một hồi, lại tiếp tục hỏi:

“Lúc mọi người phỏng vấn xong, trên đường tới nơi này, người đàn ông trung niên đó có đối với mọi người nói gì không? Chẳng hạn như bao lâu mới được chuyển thành nhân viên chính thức, hoặc là tại sao phải tới nơi này thử việc, tình huống căn bản của công ty này thế nào… ?”

Sau đó Hạ Thiên Kỳ đối với ba người mới, tường tận hỏi thăm một phen, từ đó cũng được tên của họ.

Người đàn ông có giọng điệu ẻo lả tên là Phùng Vĩ. Cô gái có giọng nói chút rụt rè tên là Vương Nhã Chi, còn cô gái lạnh lùng thì tên là Triệu Sảng.

Ngoài thế ra không có gì khác nữa cả, hắn hoàn toàn không thu được nửa phần tin tức có giá trị.

Nói cách khác, ba người mới này đều giống như hắn, đối với tình huống công ty căn bản không biết gì cả.

Sở dĩ sảng khoái kí hợp đồng, đáp ứng tới nơi này trực ban, nói trắng ra là vì mê đãi ngộ tiền lương của nơi này. Cho nên liền cảm thấy tuy có chút không đáng tin, nhưng cũng chịu chút phong hiểm ma qua đây thử một chút.

Đương nhiên khi bọn họ tới đây, đều đã cùng với người trong nhà, hoặc là bạn bè nói qua, cho nên không sợ công ty sẽ chơi chiêu trò gì trong đó.

Biết được nguyên nhân ba người mới ký hợp đồng, Hạ Thiên Kỳ dở khóc dở cười, dù sao lúc đó hắn cũng nghĩ như vậy. Nhưng hiện tại chỉ có hắn rõ ràng, phần tiền lương mê người như thế đến tột cùng có ý vị như thế nào, đồng thời tối nay sẽ phát sinh những chuyện gì.

Cúi đầu, yên tĩnh trầm tư một lúc, Hạ Thiên Kỳ dùng sức nghiến răng, quyết định đem hết chân tướng hắn biết nói ra.

Làm thế không phải vì con người hắn có bao nhiêu tốt, chính trực, mà đơn thuần là do hắn cảm thấy bốn người cùng gánh chịu, vô luận như thế nào đều cũng mạnh hơn một mình hắn gánh chịu. Mặc dù hắn không biết nói ra rồi, ba người mới này có tin tưởng hắn không, dù sao thì bọn họ cũng chưa có trả qua.

Trong nội tâm hạ quyết tâm, Hạ Thiên Kỳ liền ngẩng đầu hết sức nghiêm túc đối với ba người nói:

“Tôi trước nói cho mọi người nghe để mà phòng bị, nội dung mà tôi sắp nói, nghe thì giống như là nói hươu nói vượn, như kể chuyện ma cho mọi người, nhưng tất cả đều là thật. Mỗi sự kiện trong đó đều là tự mình tôi trải nghiệm qua. Mọi người nhất định phải tin tưởng tôi, nếu không nhất định sẽ xảy ra chuyện.”

“Có đáng sợ đến vậy không, nghe cậu nói dọa tôi không dám nghe luôn đấy.” Vương Nhã Chi nghe xong có chút sợ hãi nói.

“Đúng vậy, nói đến lông tơ tôi đều dựng đứng lên.”

Tên ẻo lả cùng Triệu Sảng phụ họa thêm, nhất là cái tên người mới Phùng Vĩ, nói xong, bất an lấy điện thoại rọi ra sau lưng.

Nhìn thấy ba người bộ dáng giống như nghe truyện ma, Hạ Thiên Kỳ không khỏi nhếch miệng, cường điệu nói:

“Tôi lặp lại lần nữa, tôi thành thật nghiêm túc!” Nói xong, Hạ Thiên Kỳ lại tăng lên mấy phần ngữ khí nói tiếp:

“Công ty mà chúng ta ký hợp đồng, trên thực tế là một công ty vô cùng tà ác, vô cùng âm hiểm, nói tóm lại là một công ty lừa gạt, bọn họ cầm tiền lương cao, phúc lợi cao dẫn dụ chúng ta mắc mồi.

Sau khi chúng ta ký hợp động, chúng ta liền không thể không nghe theo phân công của bọn họ.

Giống như chúng ta bây giờ, bị công ty cố ý an bài ở đây thử việc.”

“Tới nơi này thử việc cũng đâu có gì đâu, không phải chỉ ở nơi này tối trực ban thôi sao!” Phùng Vĩ lần nữa cắt ngang lời Hạ Thiên Kỳ, xem thường nói.

Hạ Thiên Kỳ lạnh lùng trừng lấy Phùng Vĩ, ngữ khí tăng theo mấy phần nói tiếp:

“Nếu như nơi này không có gì thì buổi tối lưu lại nơi này không có gì, nhưng vấn đề là mọi người có biết buổi tối nơi này có gì không?”

“Có cái gì?” Triệu Sảng lúc này hỏi một câu.

“Có quỷ! Là một con quỷ thích giết người!”

Hạ Thiên Kỳ nói câu này cơ hồ như muốn hét ra, thật sự thì càng nói nhiều trong lòng hắn càng sợ hãi.

Nhưng đã nói đến thế này, cho dù có sợ hãi hắn cũng phải kiên trì nói tiếp:

“Công ty này rất thần bí, khi chúng ta ký hợp đồng với nó, nó liền sẽ phân phối chúng ta đến nơi nào có quỷ xuất hiện.

Giống như nhà sách này, buổi tối quỷ sẽ xuất hiện!

Nếu chúng ta không đi, mà lựa chọn bỏ trốn, như vậy sẽ gặp bọn quỷ âm hôn bất tán bám theo, cho đến khi giết được chúng ta mới thôi…!”

Vốn là cho ba người mới hiểu rõ hơn được tình cảnh của mình, để bọn họ có thể tốt hơn mà hỗ trợ lẫn nhau, Hạ Thiên Kỳ đối với ba người họ có thể nói là không chút nào giấu diếm.

Cơ hồ đem tất cả những chuyện quỷ dị hoặc kinh khủng hắn gặp hai ngày qua đều nói ra hết. Nhưng để hắn vạn lần không ngờ chính là, ba người mới này căn bản không tin hắn.

“Cậu là một tác giả à? Câu chuyện ma này thật dọa người mà.”

Triệu Sảng tuy khoanh tay lại có chút sợ hãi, nhưng ngoài miệng lại không tin hắn chút nào.

Có Triệu Sảng đi đầu, Phùng Vĩ cũng bồi thêm một câu hỏi:

“Cậu có gì chứng minh những gì cậu nói là thật?”

“Nếu nó đến đây, sợ là chúng ta chết chắc rồi!”

Hạ Thiên Kỳ cảm thấy tên ẻo lã Phùng Vĩ là một tên não tàn, hắn không nhìn tên đó nữa, đối với Vương Nhã Chi và Triệu Sảng hỏi:

“Hai người cũng không tin?”

“Tôi không có không tin…” Vương Nhã Chi thấy Hạ Thiên Kỳ có chút tức giận, liền rụt rè nói:

“Chỉ là tôi có chút kỳ quái, nếu cậu nói là thật, nơi này nguy hiểm như vậy, nhưng vì cái gì cậu còn muốn quay trở về đây?”

“Tôi vừa rồi đã nói, chỉ có thể nghe công ty phân phối, về đây làm thì mới có thể sống, nếu bỏ trốn ở nhà thì chỉ có một con đường chết.”

Hạ Thiên Kỳ nhấn mạnh nói.

“Tôi cảm thấy cậu ấy không nói dối…” Vương Nhã Chi ngược lại có chút tin Hạ Thiên Kỳ, không khỏi nói với Triệu Sảng, nhưng liền bị Phùng Vĩ cắt ngang:

“Tôi xem chúng ta vẫn là chia ra tìm công tắc mở đèn đi, con mẹ nó nơi này cũng thật quá tối đi.”

Hạ Thiên Kỳ sao lại không biết Phùng Vĩ cố ý nói như vậy là cho qua chuyện, cho nên hắn kiên quyết phủ định nói:

“Chúng ta không thể tách ra! Bằng không, một khi đi lẻ gặp con quỷ kia, rất khó nói là sẽ không bị giết.”

“Mặc kệ tên họ Hạ ngươi, ngươi đúng thật là bị dọa rồi. Mở miệng ra là quỷ, trên đời này làm gì có quỷ! Chúng ta đều không để ý đến ngươi, cho ngươi một cái bậc thang, thành thật mà im miệng giùm, nếu thế thì còn tốt không thì sẽ không yên đâu!”

Triệu Sảng không biết nhân tình phản bác, lập tức để Hạ Thiên Kỳ có loại xúc động muốn đánh người, nhưng ngại đối phương là con gái nên hắn vẫn nhịn:

“Mặc kệ các ngươi có tin hay không, con mẹ nó chứ, ta không thẹn với lương tâm là được, trách không được không ai nguyện ý làm người tốt, con mẹ nó làm người tốt thật khó mà!”

Hạ Thiên Kỳ triệt để xem như cùng ba người mới lật mặt, dù sao ba người họ cũng không tin hắn, hắn có nói thêm cũng chỉ là nói nhảm.

“Chúng tôi không có ý này.” Vương Nhã Chi cũng không hi vọng mọi người huyên náo không vui.

“Đừng để ý đến hắn, chúng ta đi tìm công tắc mở đi.” Phùng Vĩ hướng Vương Nhã Chi nói.

Vương Nhã Chi nhìn thoáng qua Phùng Vĩ, lại quay đầu nhìn thoáng qua Hạ Thiên Kỳ, do dự một chút rồi trả lời:

“Hai người đi trước đi, chúng tôi tìm bên này.”

Nghe được Vương Nhã Chi muốn cùng Hạ Thiên Kỳ một chỗ, Phùng Vĩ khó chịu hừ lạnh một tiếng, liền cùng Triệu Sảng đi về hướng bên kia.

Đối với Vương Nhã Chi ở lại, Hạ Thiên Kỳ kỳ thật có hơi bất ngờ, dù sao ba người này là cùng với nhau, huống chi bên kia còn có một người phụ nữ. Nhưng không thể phủ nhận là, trong lòng hắn lúc này ít nhiều có chút an ủi.

“Cậu sao không cùng bọn họ một chỗ?” Gương mặt đầy căng thẳng của Hạ Thiên Kỳ có chút giãn ra.

“Tôi cảm thấy như cậu không nói dối, đương nhiên, vẫn là phòng ngừa có gì.”

Nói xong, Vương Nhã Chi còn ngượng ngùng che miệng cười khẽ hai tiếng.

“Đúng vậy, đẹp trai như tôi vậy sao có khả năng nói dối chứ, cũng chỉ có hai tên cùi bắp đó mới không tin tôi.”

Hạ Thiên Kỳ lười giận cũng bọn Phùng Vĩ, dù sao trước mắt bảo vệ mạng vẫn là chính yếu, ai biết hay không lúc nào ác quỷ đó sẽ chạy tới giết người.

“Đi thôi, chúng ta cũng đi tìm công tắc…”

Tuy Vương Nhã Chi nhìn có chút rụt rè, tướng mạo cũng rất bình thường, nhưng có người ở bên cạnh ít nhất cũng có thể chia sẻ chút áp lực tâm lý.

“Cái tòa nhà này cũng thật kỳ quái, liền ngay cả cái công tắc cũng không tìm thấy!”

Phùng Vĩ vừa bất mãn lẩm bẩm, vừa đi dọc theo cửa sổ vừa đi vừa ngừng, đi vài bước lại quay đầu chiếu điện thoại ra sau lưng.

Thật sự thì vừa cùng bọn Hạ Thiên Kỳ tách ra đến giờ, hắn luôn có cảm giác là bị người theo dõi, nhưng mỗi lần hắn quay đầu lại đều không phát hiện cái gì. Trong lòng của hắn thật chú ý tới những lời trước đó của Hạ Thiên Kỳ chỉ là ngoài miệng không nguyện ý tin tưởng mà thôi.

Liên tiếp đi qua hai cái cửa sổ, Phùng Vĩ phát hiện màn cửa sổ bị đóng kín mít, vì vậy, cả lầu một có quơ năm ngón tay cũng không thấy gì cả.

Lần nữa tới đi tới cửa sổ sát mặt đất, Phùng Vĩ lúc này không tiếp tục làm như không thấy, mà đem màn cửa sổ kéo ra hơn phân nữa, sau đó ánh trăng xuyên thấu qua cửa sổ truyền vào.

Nhưng cùng với nó, còn có…

Phùng Vĩ theo bản năng nhìn về phía cửa sổ, sau đó, cả người hắn đều ngơ ngẩn.

“A ——!”

Liền một tiếng kêu tràn đầy sợ hãi vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh vốn có của nơi này.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.