Chúa Tể Thần Bí

Chương 4: Chúa Tể Thần Bí Quyển 1


ChuMinh Thụy lại ngồi trở lại ghế dựa. Mãi cho tới tiếng chuông vang lên bảy tiếngliên tục từ nhà thờ đằng xa, hắn mới chậm rãi đứng dậy, đi tới trước tủ rồi lấyquần áo ra.
Áoghile màu đen cùng với áo vest cùng màu, chiếc quần hơi chật phần mắt cá châncùng chiếc mũ phớt trên đầu tạo nên hơi thở của một người đàn ông trí thức nhànnhạt, làm cho Chu Minh Thụy khi nhìn bản thân trong gương liền cảm thấy nhưđang xem một vở kịch nước Anh kể về chuyện ở thời Victoria.
“Mìnhđi mua đồ ăn chứ có phải đi phỏng vấn đâu, chỉ là chuẩn bị nguyên liệu cho nghithức đổi vận thôi mà…” Hắn bỗng khẽ than, lắc đầu bật cười.
Kleinghi nhớ vụ phỏng vấn đến mức hoá thành bản năng của thân thể, nên khi bản thânmà không chú ý thì sẽ mặc bộ quần áo đẹp đẽ nhất và duy nhất này theo thóiquen.
ChuMinh Thụy thở phù một tiếng, sau đó cởi áo vest, áo ghile, thay bằng một chiếcáo khoác cũ màu nâu nhạt, cũng đổi chiếc mũ nỉ viền tròn cùng màu.
Saukhi mặc xong, hắn bước tới bên chiếc giường kia, nâng đệm lên, duỗi tay với tớimột chỗ vỡ ở dưới đáy, sờ soạng một lúc rồi tìm được tường kép.
Khihắn rụt tay lại, tay hắn đã cầm một cuộn tiền giấy, có khoảng bảy, tám tờ gìđó, mang màu sắc xanh sẫm.
Đâylà số tiền tiết kiệm của Benson hiện tại, thậm chí là gồm cả phí sinh hoạt cho bangày. Trong đó chỉ có hai tờ năm Saule, còn lại đều là tờ một Saule.
Tronghệ thống tiền tệ của vương quốc Ruen, Saule nằm ở tầng thứ hai, bắt nguồn từngân tệ thời cổ. Một Saule tương đương với mười hai đồng penny, có cùng mệnhgiá với năm lượng.
Caonhất trong hệ thống tiền tệ là Kim bảng, cũng là một loại tiền giấy. Vốn dĩvàng có thể dùng làm vật đảm bảo, cũng là để móc nối trực tiếp. Một Kim bảngtương đương với hai mươi Saule. Kim bảng có ba mệnh giá là một, năm và mười.
ChuMinh Thụy giở tờ tiền ra, ngửi thấy mùi mực in đặc thù rất nhạt.
Đâylà mùi của tiền.
Cólẽ là do ảnh hưởng của ký ức của Klein, hoặc có lẽ là khát vọng tiền bạc chưabao giờ thay đổi của bản thân, nên trong khoảnh khắc này Chu Minh Thụy cảm thấymình yêu những tờ tiền này một cách sâu sắc.
Hãynhìn đi, hoa văn của chúng mới đẹp đẽ làm sao, làm cho vị George đệ Tam để haichòm râu dài, trông khá nghiêm túc cổ hủ cũng trở nên đáng yêu đến thế…
Nhìnđi, hình in chìm dưới ánh mặt trời cũng trở nên quyến rũ như thế, phần nhãn đượcthiết kế để chống làm giả đầy tỉ mỉ kia khiến nó hoàn toàn khác hẳn với nhữngthứ giả mạo khác!
Saumấy chục giây thưởng thức, Chu Minh Thuỵ rút hai tờ tiền một Saule, cuộn phầncòn lại lại rồi nhét vào tường kép ở trong đệm.
ChuMinh Thụy vỗ vỗ mảnh vải ở gần chỗ rách, gấp hai tờ tiền giấy thật ngay ngắn rồibỏ vào trong túi áo bên trái của chiếc áo khoác màu nâu nhạt, cất riêng với mấyđồng penny trong túi quần.
Xongxuôi, hắn cất chìa khoá vào túi bên phải, cầm một túi giấy màu nâu sậm rồi bướcnhanh tới phía cửa.
Cộp,cộp, cộp… Tiếng bước chân từ nhanh thành chậm, cuối cùng ngừng lại.
ChuMinh Thụy đứng bên cửa, lông mày đã nhíu lại không biết từ lúc nào.
Sựkiện Klein tự sát còn rất nhiều nghi hoặc, cứ đi ra ngoài như này liệu có gặpđược “điều ngoài ý muốn” gì không?
ChuMinh Thụy lặng im suy nghĩ một lát, rồi quay lại bàn học, kéo ngăn kéo lấy khẩusúng ổ xoay sáng bóng màu đồng thau kia ra. Đây là vũ khí phòng thân duy nhấtmà hắn có thể nghĩ tới, đồng thời cũng là thứ đủ mạnh!
Tuyhắn chưa luyện bắn súng bao giờ, nhưng chỉ cần giơ khẩu súng này ra thôi chắccũng đủ để doạ kẻ khác rồi!
Vuốtphần ổ xoay kim loại lạnh lẽo, Chu Minh Thụy nhét khẩu súng vào chiếc túi nơi đểtiền giấy, lòng bàn tay thì nắm chặt tờ tiền, còn ngón tay lại đè lên khẩusúng, che giấu một cách hoàn mỹ.
Cảmgiác an toàn bỗng nảy sinh, khiến hắn, một kẻ “cái gì cũng biết đôi chút” chợtlo lắng: “Liệu có nhỡ tay bóp cò không?”
Nhữngý tưởng ùn ùn kéo tới, Chu Minh Thụy nhanh chóng tìm được biện pháp. Hắn rút khẩusúng ra, mở phần ổ xoay rồi xoay phần ổ đạn trống sau khi người kia “tự sát” tớivị trí chờ bắn, rồi đóng lại.
Nhưvậy thì dù có cướp cò thì cũng “bắn không ra”!
Lạiđút súng vào trong túi, Chu Minh Thụy cứ đút tay trái vào túi tiền, không hềrút ra.
Hắndùng tay phải đè mũ phớt, đẩy cửa vang ra tiếng kẹt, rồi đi ra ngoài.
Hànhlang vào ban ngày mà vẫn u ám, ánh sáng có thể chiếu vào từ chiếc cửa sổ ở cuốihành lang là có hạn. Chu Minh Thụy bước nhanh xuống cầu thang, rời khỏi nhà trọ,thế mới cảm nhận được sự sáng sủa và ấm áp.
Lúcnày tuy đã gần tháng Bảy, đã vào giữa hè, nhưng Tingen nằm ở phía bắc của vươngquốc Ruen nên có đặc điểm khí hậu khá độc đáo, đó là nhiệt độ cao nhất của mộtnăm cũng chưa tới mức 30 độ C của Trái Đất. Sáng sớm lại càng mát mẻ. Mà nhiềuchỗ trên đường phố đầy nước bẩn tràn ra, vứt đầy rác rưởi.
Trongtrí nhớ của Klein, nơi ở của những tầng lớp có thu nhập thấp này, cho dù có cốngthoát nước thì cảnh tương tự là không hề hiếm thấy. Bởi vì nhiều người, bởi vìsinh hoạt.
“Đếnnào đến nào, cá tươi thơm ngon đây!”
“Canhhàu vừa nóng lại vừa tươi, uống một bát buổi sáng là tỉnh táo cả ngày!”
“Cámới lấy từ cảng đây, một con chỉ năm penny!”
“Bánhchà bông, canh lươn với bia nào!”
“Ốcbiển, ốc biển, ốc biển đê!”
“Raucủ mới lấy từ nông trại ngoài thành đây, vừa tươi vừa rẻ!”
Tiếngrao bán rau củ, hoa quả và đồ ăn lưu động ồn ào khắp con phố, mời gọi những vịkhách đang vội vã đi đường. Nơi này, thi thoảng lại có người dừng lại, cẩn thậnmua hàng, có kẻ lại không kiên nhẫn vung tay vì hôm nay còn chưa có thông tingì về công việc.
ChuMinh Thụy ngửi mùi tanh tưởi và mùi thơm đan xen trong không khí, tay trái cầmchặt báng súng, nắm chặt tiền giấy, tay phải thì đè thấp chiếc mũ nỉ viền tròn,thoáng xoay người rồi cúi đầu đi qua con phố lộn xộn và ồn ào này.
Nơinhiều người ắt có trộm cắp. Hơn nữa khu phố này còn có không ít người dân nghèolàm công việc tạm thời đang sắp mất việc và lũ trẻ con đói khát bị người ta saisử.
Mộtmạch bước đi, tới khi mật độ người xung quanh bình thường trở lại, Chu Minh Thụymới ưỡn thẳng ngực, ngẩng đầu nhìn về phía đầu đường.
Nơiđó có một nhạc sĩ đàn phong cầm đang trình diễn. Giai điệu lúc thì du dương,lúc thì sôi động.
Bêncạnh anh ta là không ít những đứa trẻ mặc quần áo lam lũ, sắc mặt vàng vọt vìkhông được ăn uống đầy đủ. Bọn chúng nghe âm nhạc, dựa theo nhịp điệu mà uốn éocơ thể theo bản năng, tự mình sáng tạo ra điệu nhảy. Vẻ mặt bọn chúng đầy khoáihoạt, tựa như mình là một hoàng tử bé hay một thiên sứ nhỏ.
Mộtngười phụ nữ với vẻ mặt chết lặng đi qua, làn váy cô bẩn, da thịt sạm đi. Đôi mắtcô dại ra, chỉ khi nhìn tới lũ trẻ con kia thì đôi mắt ấy mới loé lên ánh sáng,dường như cô thấy được mình của ba mươi năm về trước.
ChuMinh Thụy đi qua cô ta, rẽ vào một con phố khác, đứng trước tiệm bánh mì Slin.
Chủtiệm bánh này là một bà cụ đã hơn bảy mươi tuổi, tên là Wendy Slin. Tóc bà đã bạctrắng hết cả, khuôn mặt luôn nở một nụ cười ôn hoà. Từ khi Klein có ký ức, bàđã bán bánh mì và bánh ngọt ở nơi này.
Ừm,bánh Tingen và bánh gato chanh mà bà nướng ăn rất ngon… Chu Minh Thụy nuốt ựcmột ngụm nước miếng, mỉm cười nói: “Bà Slin, cho 8 pound bánh mì mạch đen.”
“Ồ,Klein nhỏ bé, Benson đâu rồi? Vẫn chưa về à?” Wendy cười tủm tỉm, hỏi.
“Mấyngày nữa.” Chu Minh Thụy trả lời hàm hồ.
Wendyvừa lấy bánh mì mạch đen vừa cảm thán: “Thằng bé đúng là chăm chỉ, sẽ lấy đượccô vợ tốt.”
Nóitới đây, bà nhếch khoé miệng tạo ra nụ cười có vẻ bướng bỉnh, nói: “Giờ thì tốtrồi. Cháu đã tốt nghiệp, hệ lịch sự của đại học Hoy chúng ta cơ mà. Ừm, cháu sẽkiếm được tiền nhanh thôi, và đừng có ở lại cái nhà trọ bây giờ nữa, chí ít phảikiếm chỗ nào có được phòng tắm cho riêng mình ấy.”
“BàSlin, hôm nay trông bà hệt như một quý cô trẻ tuổi và hoạt bát vậy.” Chu MinhThụy chỉ có thể gượng cười đáp lại.
NếuKlein có thể phỏng vấn thuận lợi trở thành giảng viên của đại học Tingen, như vậyquả thực là kinh tế của cả gia đình sẽ leo lên bậc trung bình!
Trongnhững mảnh vỡ ký ức, hắn thậm chí còn ảo tưởng tới việc thuê một toà nhà củariêng mình ở khu ngoại ô. Tầng hai thì có năm căn phòng, hai phòng rửa mặt, mộtban công lớn. Tầng dưới thì có hai phòng, một nhà ăn, một phòng khách, một nhàbếp và một phòng tắm, kèm theo một tầng hầm nữa.
Đâykhông phải là hy vọng xa vời. Kể cả giảng viên thực tập ở đại học Tingen thìlương một tuần cũng đã được hai kim bảng, khi thành giảng viên chính thức thì sẽlà 3 kim bảng 10 Saule. Nên biết rằng Benson đi làm đã nhiều năm, lương một tuầnmới được 1 bảng 10 Saule. Còn công nhân bình thường ở trong nhà máy thì thậmchí còn không đến 1 bảng hoặc hơn 1 bảng một chút. Mà một toà nhà riêng như vậythì tiền thuê phải từ 19 Saule tới 1 bảng 18 Saule.
“Đâylà sự khác biệt giữa thu nhập ba, bốn nghìn một tháng và mười bốn, mười lămnghìn một tháng…” Chu Minh Thụy thầm nói một câu.
Nhưngđiều kiện tiên quyết cho tất cả đó là có thể thông qua phỏng vấn vào đại họcTingen hoặc đại học Backlund.
Vềphần con đường khác, người không có gia thế không thể được đề cử trở thành nhânviên chính phủ, mà học lịch sử thì phạm vi tìm việc lại càng hẹp bởi các vị quýtộc, ngân hàng hoặc trùm công nghiệp không có nhiều nhu cầu tìm cố vấn riêng.
Nghĩđến việc những tri thức mà Klein nắm được cũng trở thành “mảnh vỡ”, không đượchoàn chỉnh, Chu Minh Thụy cảm thấy rất xấu hổ và chột dạ trước sự chờ mong củabà Slin.
“Không,bà lúc nào mà chẳng trẻ như vậy.” Wendy trả lời hóm hỉnh.
Lúcnói chuyện, bà cho mười sáu chiếc bánh mì mạch đen đã được ước lượng sẵn vàotrong chiếc túi giấy lớn màu nâu sậm mà Chu Minh Thụy mang tới, chìa tay phảira: “Chín penny.”
Mỗimột chiếc bánh mì mạch đen nặng khoảng nửa pound, mà sai lệch là điều không thểné tránh.
“Chínpenny, không phải hai ngày trước là 11 penny sao?” Chu Minh Thụy hỏi theo bảnnăng.
Màtháng trước thì phải mất 15 penny.
“Cháuphải cảm ơn việc Dự luật Ngũ cốc đã bị huỷ bỏ, cảm ơn đám người biểu tình ấy.”Wendy giang hai tay, cười nói.
ChuMinh Thụy gật đầu, cái hiểu cái không. Trí nhớ của hắn về chuyện này không đượchoàn chỉnh, chỉ nhớ rõ điều cốt lõi của Dự luật Ngũ cốc là bảo vệ giá nông sảncủa quốc gia, khi giá cả tăng lên tới một mức nhất định thì không nhập lương thựccủa các nước ở phía nam như Finebot, Masik hay Renborg.
Vìsao người ta phải biểu tình phản đối dự luật này?
ChuMinh Thuỵ không nói gì thêm. Vì sợ rút cả khẩu súng lục ổ xoay ra, hắn chỉ cóthể cẩn thận móc tiền giấy, lấy một tờ rồi đưa cho bà Slin.
Nhậnđược ba đồng penny tiền thừa, hắn nhét vào túi quần rồi ôm túi giấy đựng bánhđi tới chợ “Rau diếp và thịt” ở cách nơi này một con phố để mua thịt dê hầm đậuHà Lan mà cô em gái đã dặn.
Nơigiao nhau giữa phố Chữ Thập Sắt và phố Hoa Thuỷ Tiên là một quảng trường thịchính. Rất nhiều lều trại được dựng lên ở nơi đây, có những tên hề ăn mặc kỳquái buồn cười đang phát tờ rơi ở xung quanh.
“Tốingày mai, biểu diễn xiếc?” Chu Minh Thụy liếc tờ rơi trong tay người khác, thìthào đọc nội dung sơ lược.
Melissasẽ thích lắm đây. Không biết giá vé vào cửa như nào? Nghĩ thế, Chu Minh Thuỵ đitới bên đó.
Hắnđang định hỏi một tên hề mặc bộ đồ đỏ vàng đan xen, bỗng một giọng nữ khàn khànvang lên bên cạnh: “Muốn xem bói không?”
ChuMinh Thụy quay đầu lại nhìn theo bản năng thì thấy một người phụ nữ mặc váy dàimàu đen, đội một chiếc mũ nhọn đang đứng cạnh một cái lều thấp bé. Mặt cô tabôi những vệt màu đỏ và vàng, đôi mắt màu lam sậm sâu sắc.
“Không.”Chu Minh Thụy lắc đầu trả lời. Hắn làm gì có tiền mà đi xem bói.
Ngườiphụ nữ này cười nói: “Tôi bói bài Tarot chuẩn lắm.”
“Tarot…”Chu Minh Thụy sửng sốt. Từ này nghe phát âm thì giống với bài Tarot ở Trái Đấtvậy nhỉ!
ỞTrái Đất, bài Tarot chính là một loại tú lơ khơ của thầy bói, chính là những lábài có hình vẽ tượng trưng riêng.
Chờchút… Hắn bỗng nhớ tới sự tồn tại của bói bài Tarot ở thế giới này.
Nókhông bắt nguồn từ bảy vị thần chính thống, cũng không lưu truyền từ thời xaxưa, mà là do quan chấp chính nước cộng hoà Entis là Russel Gustav phát minh ratừ hơn một trăm bảy mươi năm trước.
VịRussel này phát minh ra máy hơi nước, cải tiến thuyền buồm, lật đổ sự thống trịcủa vương quốc Entis, cũng được giáo hội “Thần Công Tượng” thừa nhận, trở thànhvị quan chấp chính đầu tiên của nước cộng hoà mới.
Sauđó ông nam chinh bắc chiến, đưa các nước như Renborg vào vòng bảo hộ, làm chocác cường quốc bắc lục địa như vương quốc Ruen, Finebot, Fusark phải cúi đầu thầnphục. Sau đó ông đổi nước cộng hoà thành đế quốc, và tự xưng là “Caesar Đại đế”.
Đúnglà trong thời kỳ Russel thống trị, giáo hội thần Công Tượng nhận được phần lờidặn dò từ Thần công khai đầu tiên trong Kỷ thứ năm, đổi danh xưng thần Công Tượngthành thần Hơi Nước và Máy Móc.
Russelcòn phát minh ra bói bài Tarot, cũng thiết lập cấu trúc quân bài và cách chơi.Nơi này còn có vài loại hình mà Chu Minh Thụy quen thuộc, ví dụ như thăng cấp,đấu địa chủ, Texas, Quint…
Mặtkhác, ông còn phái đội tàu tìm được con đường an toàn thông với Nam lục địatrong bão táp và dòng nước hỗn loạn, mở ra thời đại thực dân.
Đángtiếc là khi ông ta về già thì bị phản bội, cho tới năm 1198 ở Kỷ thứ năm thì bịgiáo hội Mặt Trời Vĩnh Hằng, gia tộc Sauron, kẻ đã lập nên vương quốc Entis,liên hợp với các quý tộc khác ám sát, chết ở cung Bạch Phong.
Nhớtới những kiến thức thông thường này, Chu Minh Thụy bỗng thấy tê răng.
Chẳnglẽ vị này là tiền bối xuyên việt ư?
Nghĩtới đây, Chu Minh Thụy muốn xem những lá bài Tarot ở nơi này trông như thế nào,bèn gật đầu nói với người phụ nữ đầu đội mũ nhọn, mặt bôi vệt sáng kia: “Nếumà, ừm, giá cả hợp lý thì tôi sẽ thử xem sao.”
Côta lập tức cười nói: “Hôm nay anh là người đầu tiên tới bói nên được miễn phí.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.