Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 581: 16-43 Bộ tứ Anh Hùng (1)


Nếu không xem được truyện vui lòng đổi sang "SERVER 2" bên dưới trước khi báo lỗi

SERVER 2

==================================================

Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku:Chương 16-43

==================================================

================================

16-43. Bộ tứ Anh Hùng (1)

================================

https://ncode.syosetu.com/n9902bn/574/

※ Đây không phải góc nhìn của Satou. Là Góc nhìn Người thứ ba

“Ối trời? Thật khác thường làm sao để cho Sera cầu xin chị một việc đấy, chà em đang làm gì thế?”

Ở căn phòng trong dinh thự của lâu đài hoàng gia được trao cho công chúa hoàng thất của Đế quốc Saga Maryest, trong vai người bạn của cô, [Phá Thiên Ma nữ] Ringrande đang chào đón các vị khách của cô ấy.

“Tôi xin lỗi nếu nó trông giống như tôi đang mập mờ với hai người.”

“Satou-san, anh đâu cần xin lỗi. Em không nghi ngờ gì là Ane-sama đã nhận ra nó vào khoảnh khắc em hỏi chị ấy.”

Bên cạnh [Sát Ma Vương] Bá tước Satou Pendragon đang xin lỗi, [Miko Tiên tri] Sera của Điện Tenion và cũng là em gái của Ringrande lên tiếng cáu kỉnh.

Phức cảm hướng tới chị gái của Sera vẫn mạnh mẽ như mọi khi.

“Vậy thì Satou, vì anh muốn gặp Mary, có nghĩa là anh đã quyết định kết hôn với tôi và Mary à?”

“Không—“

“Chị sai rồi!”

Trước khi Satou nói hết, Sera đã mạnh mẽ bác bỏ trò đùa dai của cô chị.

Ringrande nhìn không thấy giống bị xúc phạm hay gì hết bởi thái độ của cô em, ngược lại, cô nàng nhìn bất cần không có vẻ lo sợ quá nhiều. Đó là nhằm để chọc tức Sera.

Thực tế, nội tâm của Ringrande đang lấp đầy ý nghĩ, “Sera ghen tị dễ thương quá trời quá đất.”

“Thế thì, Bá tước Pendragon, anh cần tôi có việc gì không?”

Maryest, người ngắm nhìn chị em cự cãi với vẻ mặt mệt mỏi, hỏi Satou để đẩy câu chuyện tiến lên.

“Thần muốn được hỏi công chúa về những anh hùng được triệu hoán đến đây sau khi Hayato-sama về nhà.”

“Chuyện đó quan trọng đến nỗi anh, người chắc đã ra khỏi khu vực phía tây của lục địa, vòng về đây để hỏi tôi về nó ư?”

Công chúa Maryset hỏi lại như thể cô đang thăm dò ý định chân thực của Satou.

“Đúng vậy, thần gặp phải Anh hùng Seigi-dono ở một đất nước mà thần ghé và được biết về những anh hùng khác từ miệng cậu ấy, do vậy thần không ngăn nổi được sự tò mò muốn hỏi chuyện Maryest-sama về họ.”

“Anh chưa hỏi Seigi-dono à?”

“Dĩ nhiên thần có hỏi, nhưng tin của cậu ấy có một chút quá chủ quan…”

“À, tôi đoán sẽ như vậy. Những tùy tùng của cậu ta nói sao?”

“Có vẻ họ quá thận trọng với thần.”

Satou gãi đầu cậu ngượng ngùng.

Khi cậu ta làm những cử chỉ này, cậu ta trông đúng tuổi của mình chứ không giống với nét trưởng thành mà cậu ta thường có, công chúa Maryest thầm nghĩ.

“Tôi có bổn phận là công chúa của Đế quốc Saga. Anh hiểu được chứ?”

“Vâng, tất nhiên người phải vậy. Thần sẽ không hỏi điều giống như Đặc Kĩ của họ là thế nào. Thần chỉ muốn nghe Maryest-sama nghĩ gì về tính cách của họ và ấn tượng của người về họ mà thôi.”

Công chúa Maryest trầm ngâm một hồi sau khi nghe Satou đáp.

“Thôi được. Xét cho cùng nó là yêu cầu bởi người chắc có thể thành chồng tương lai của tôi lắm chứ. Nếu anh thấy được với những tình báo sẽ không đặt Đế quốc Saga vào những bất lợi, tôi sẽ không ngại nói cho anh nghe.”

“Cảm ơn điện hạ rất nhiều, thưa Maryest-sama.”

Công chúa Maryest mời Satou ngồi vào ghế.

Trong khi mặc cho hai chị em vẫn đang cự nự đứng chơi.

“Rồi anh muốn biết cái gì?”

“Vậy hãy bắt đầu kể thần nghe ấn tượng của công chúa về những anh hùng đó đi ạ.”

“Đó quả là một câu hỏi mơ hồ. Nhưng, được rồi.”

Maryest gác chéo đôi chân xinh đẹp.

Rủi thay, không ai trong phòng này có thể chiêm ngưỡng vẻ đẹp mắt cá chân của cô ấy.

“Ấn tượng của tôi về bốn anh hùng đó là sự non nớt của họ thực sự thể hiện rõ do tuổi đời họ còn trẻ, nhưng nhìn chung họ là 『Những tồn tại yêu công lý』.”

Nhận xét của cô dường như vượt ngoài mong đợi với Satou khi cậu nhìn chăm chú vào mắt của công chúa Maryest như đang dò hỏi.

Sera mà đang bận cãi lộn với cô chị dường như bị đánh động bởi điều đó khi cô bỏ ngay cô chị và ngồi xuống kế bên Satou.

Cô em gái đang thân mật với cậu một cách bất thường, nhưng chính Satou lại vẻ như không nhận thấy điều đó.

“Anh không tin tôi?”

“Không có, anh hùng mà thần gặp, Seigi, là một anh chàng chính xác ăn khớp với miêu tả của Maryest-sama ạ.”

Công chúa Maryest bật cười với lời đáp nghiêm túc của Satou.

Cô ấy có lẽ thấy nó thú vị khi cậu ta nói tựa như một người lớn sẽ nói mặc dù hai người họ chỉ cách nhau khoảng hai tuổi.

“Tôi xin lỗi, tôi không có ý cười chê Sir Pendragon.”

Công chúa Maryest rối rít xin lỗi tới Sera, người đang sắp nổi lửa.

“Anh có biết rằng có bốn anh hùng kêu gọi lần này?”

“Thần có biết, rõ ràng nó là một nhóm triệu hoán hoặc thứ gì theo như lời đó.”

Satou khẳng định câu hỏi của công chúa Maryest.

“Vậy là anh đã biết. Triệu hoán nhóm hoàn toàn là một hiện tượng dị thường, nhưng đã có những ghi chép về nó ở thời xa xưa. Trong hầu hết trường hợp, chỉ có duy nhất một anh hùng trong khi người khác chỉ là người vô tội qua đường, nhưng sự triệu hoán lần này là bất thường khi cả bốn đều là những anh hùng.”

“Sao thấy có một người hành động không hề giống một anh hùng chút nào hết.”

“Rin à, người ấy vẫn chưa phải người lớn. Ngay cả Hayato cũng tỏ ra là một đứa trẻ nhỏ mang thái độ bố đời khi lần đầu anh ấy được kêu gọi.”

Công chúa Maryest chắc cũng trạc tuổi như Anh hùng Hayato lúc anh được kêu gọi, nhưng Satou không chỉ ra điểm đó và lẳng lặng lắng nghe cô ấy hồi tưởng.

Chóng sau đó, cô ấy xong việc và quay lại chủ đề.

“Thật xin lỗi, tôi đã làm anh nghe phải những câu chuyện không đâu—“

“Không có đâu, đó là một câu chuyện khá thú vị.”

Satou đáp lại cho công chúa Maryest đang xin lỗi mà nhìn không giống như cậu bị xúc phạm tí nào.

“Người đầu tiên, Anh hùng Meiko. Anh đã từng gặp cô ấy trước đây rồi phải không? Chắc anh đã biết, cô ấy là một đứa trẻ có vấn đề. Năng khiếu chiến đấu của cô ấy rất cao mặc dù lớn lên ở một đất nước hòa bình. Cấp độ khởi đầu của cô ấy cũng cao nữa. Tôi dám khẳng định cô ấy mạnh hơn Hayato vào lúc lần đầu họ được kêu gọi.”

Satou cẩn thận nghe chuyện của công chúa Maryest.

~medmed~

Hãy quay ngược thời gian lại một chút—thời điểm mà Thần Phạt vừa mới bắt đầu.

“—Tôi thật không tin nổi [Bắc Cực Ma Thú] bị phong ấn bởi anh hùng cách đây ba trăm năm trước đã sống lại!”

“Dẹp miệng mồm đi và chuẩn bị phòng thủ kia kìa! Voi Nuốt Thành (Tượng San Thành) sẽ vượt qua dãy núi liền đó!”

“Vậy ra ngay cả Bích Sơn của Thủy Hoàng Đế vốn có thể ngăn cản Đại Quái Ngư Tovekezeera xâm lược cũng là vô nghĩa chống lại Voi Nuốt Thành…” (thủy = thủy tổ = đệ 1)

Ở một trong các pháo đài bảo hộ thành trì tại ngoại ô phương bắc Đế quốc Saga, một sĩ quan trẻ đang bị ăn mắng vì sự cằn nhằn của anh ta.

Ánh mắt của sĩ quan trẻ bướng bỉnh dán chặt vào dãy núi cao chót vót ở phía bắc.

“Thưa Tướng quân, Đại Quái Ngư từ biển bắc sẽ không xâm nhập qua kết giới đã bị Voi Nuốt Thành phá hỏng, đúng không thưa ngài?”

“Không cần hoảng sợ, đã có Tam Công Chúa Porikest rồi phải không? Ngài ấy đã lên đường đi khôi phục kết giới, dẫn theo cả một phân đội ma thuật. Không việc gì phải lo lắng nếu chúng ta để nó cho Băng Tuyết Ma Nữ, người được xưng tụng là đối thủ của tùy tùng anh hùng tiền nhiệm, công chúa Maryest.”

Viên tướng gật gù hoan hỉ trong khi vuốt ve chòm râu bạc.

Chẳng bao lâu sau, một gợn ánh sáng nhìn trông như một cực quang xuất hiện bên trên dãy núi và lắng xuống.

“Nó đấy…”

“Xem ra công chúa điện hạ đã thành công trong việc khôi phục kết giới.”

“Yea, sẽ hay cực luôn nếu như ngài ấy giết phứt dùm con ma thú trong lúc ngài ấy ở đó…”

“Tương truyền nói Voi Nuốt Thành được bảo vệ bởi một thân hình cứng rắn như đá và tường ma thuật hùng mạnh. Ngay cả điện hạ cũng không nằm mơ thấy nổi một mình có thể hạ gục một con quái vật như vậy được.”

Viên tướng nhìn chằm chằm vào một cô gái tóc đen đang đứng thẳng ở trên một tòa tháp dốc thoai thoải.

“Trừ phi họ là anh hùng, nhỉ?”

“Đúng—“

Các sĩ quan gật đầu với viên tướng trong khi có vẻ lo lắng cho sự tin tưởng của họ vào cái gọi là anh hùng và thiếu nữ Meiko.

Chừng như không ai phản bác lời của ông, Voi Nuốt Thành xuất hiện từ bên kia ngọn núi, phá hỏng tuyến phòng thủ của Đế quốc Saga và tiếp cận phía bắc thành phố.

“—Đó là Voi Nuốt Thành ấy hả.”

Voi Nuốt Thành mệnh danh với lớp da ngoài cứng như đá đang tiến tới trong khi dễ dàng quật ngã những golem lớp 9m hai bên trái phải.

Lớp da ngoài của nó phủ trong ánh xanh lam lấp lánh, không khác gì với tấm áo giáp của anh hùng.

“Nó đang sớm tiến vào tầm bắn. Các pháp sư và pháo binh đại ma thuật nên bắn đợt đầu của họ.”

Hỏa và phong thuật cao cấp bắn ra bởi pháp sư triều đình được hoàng gia điều động tới, cùng đạn pháo binh đại ma thuật bị phân tán một khi chúng vượt qua tường ma thuật của Voi Nuốt Thành.

“Thế này là thế nào?”

Viên tướng không cách nào biết được rằng những tinh thể adamantite trên lớp da của Voi Nuốt Thành đã phân giải hỏa lực của ma pháp vốn đã bị suy giảm bởi tường ma thuật.

Cuộc tiến công dường như vô phương cản nổi của Voi Nuốt Thành bỗng chốc khựng lại.

“Đó là anh hùng! Anh hùng Meiko đang chiến đấu!”

Bất kể là đòn tấn công từ vòi voi hay hơi thở bão tuyết của nó đều không thể đụng tới Anh hùng Meiko.

Đó là sức mạnh đặc kĩ của cô, [Di động Vô song~Vô địch Cơ động (Không bao giờ trúng đòn)].

Và bằng sức mạnh khác được Thần Parion trao cho, [Tối Cường Đao (Không gì không thể cắt đứt)], cô chém một nhát vào chân của Voi Nuốt Thành, tuy vậy, tổn thương dường như sụt giảm bởi do kích thước khác biệt.

“Thật quỷ quái!”

Anh hùng Meiko tạo một vài khoảng cách và bắt đầu phát sáng xanh.

Và rồi ánh sáng xanh lam ngưng tụ vào kiếm của cô.

“OOOOOOOOHHHHH”

Cảnh sắc được quan sát bởi viên tướng và người khác sau đó là một cự đại kiếm xanh lam chém vào Voi Nuốt Thành, gây sát thương khủng khiếp.

Anh hùng Meiko hầu như không chém con quái vật được thành hai, nhưng cô tiếp tục chặt chém nó mà không ngừng tay, và sau cùng hạ gục Voi Nuốt Thành.

“Vậy ra đây là sức mạnh của những anh hùng…”

“Bản thân Anh hùng Hayato-sama trước đây khá là mạnh mẽ, nhưng ta cho rằng Anh hùng Meiko-dono so ra không hề thua kém. Đế quốc Saga mãi mãi là yên bình miễn chúng ta được Thần Parion ban cho các Anh hùng-sama.”

Lời của vị tướng chìm nghỉm trong vô số những tiếng reo hò mừng anh hùng thắng lợi.

Trong khi ông nhìn Anh hùng Meiko đã ngất đi do lạm dụng sức mạnh của mình được chăm sóc bởi các tùy tùng của cô.

Có vẻ cô gái đã thúc đẩy bản thân mình quá nhiều.

Câu chuyện này xảy ra ngay trước lúc cô nhận lời tiên tri mà dẫn dắt cô tới Đế quốc Chồn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.