Dragon Hunter

Chương 110: Bữa tiệc (phần 3)


 

Chương 111: Bữatiệc (phần 3)

 

1 vài gương mặt quen thuộc.

 

Bang chủ 5bang hội top đầu. Ở giữa bọn họ là 1 người mà tôi biết.

 

Alin. Bangchủ Bang Dambi. Ở kiếp trước, cô ta bị dính phải1 vết phỏng nghiêm trọng gây ra bởi 1 sinh vật trong hầm ngục của tôi, và từ đócô ta săn đuổi tôi như fan kpop tới chết. 2 năm trước, cô ta cũng thất bạitrong việc chiêu mộ tôi.

 

Alinli đang mặc1 bộ đầm trắng và tiến về phía tôi đầu tiên.

 

“Rất vui được gặp lại anh. Cũng đã lâu rồi nhỉ.”

 

Kim Yong-woo nhanhchóng bắt tay cô ta và nói.

 

“Haha. Cô dạo này thế nào?”

 

“Vẫn nên nói thật thì hơn. Năm nay thiệt là…hơi bị nhiềuviệc quá.”

 

Sự xuất hiệncủa các thiên thần. Sự tập trung của những sinh vật. Làn sóng quái vật. Mỗi ngày đều bận sml. Vô số kể Dịnăng giả chết và mỗi bang hội đều phải lãnh tổn thất nặng nề.

 

“Nhưng Hội Dambi nhìn có vẻ vẫn còn khỏe chán.”

 

“Ăn may thôi. Nhân tiện, chẳng phải anh cũng nên giới thiệunhững người đi cùng sao?”

 

Cô ta lénnhìn tôi 1 cách ranh mãnh.

 

Ánh nhìn Alinkhá là phức tạp. Phải chăng đó là sự hối hận khi để lỡ mất 1 con cá to? Một sựpha trộn của sự khó chịu và tự dằn vặt. Nói cho dễ hiểu thì là tình thù lẫn lộnđi.

 

“Ôi! Tôi thiển cận quá.”

 

Kim Yong-woo xoayqua để giới thiệu tôi.

 

“Ahem…mọi người có thể cho tôi xin 1 ít thời gian đượckhông?”

 

Một người đànông đầu hói đeo kính râm tiến lại gần. Anh ta nhìn vào mắt tôi rồi cười.

 

“Tôi sẽ không thất bại nữa đâu.”

 

Người đàn ônghói nói với thái độ thân thiện. Tôi hơi nhíu mày.

 

“Anh là ai?”

 

“Oh, anh có vẻ như đã quên. Tôi cứ tưởng mình sẽ để lại ấntượng mạnh chứ…đã 2 năm rồi nhưng tôi không thể quên được. Tôi đã đến chiêu mộanh 2 năm trước. Tôi là Park Min-woo, Bang chủ Bang Arirang.”

 

Bang Arirang. Đólà một trong Ngũ đại bang hội. Dù nhìn đến toét mắt, tôi chẳng thể nhớ đượcanh ta.

 

Rồi 1 ngườikhác nữa nhảy vào.

 

“Omo, sao mọi người lại tự nói chuyện với nhau và bỏ quêntôi vậy?”

 

Mái tóc dàilượn sóng cùng đôi môi quyến rũ. Park Min-woo thở dài khi người phụ nữ tầm 35tuổi tiến lại.

 

“Cô Kim. Tôi đến trước. Cô không biết văn hóa xếp hàng à?”

 

“Cần phải xếp hàng để chào hỏi 1 ai đó à?”

 

Tạisao không?”

 

“Làm như tôi quan tâm!”

 

Người phụ nữgạt Park Min-woo ra và mỉm cười với tôi.

“Hoho. Vậy ra anh là thủ lĩnh nhóm đột kích ‘Thợ săn Quỷ’?Tôi là thủ lĩnh của Bang Sorigo, Kim Suk-soo. Tôi đã gửi cho anh 1 lá thư vào 2năm trước…anh còn nhớ chứ?”

 

Sorigo là 1 trong Ngũ đại bang hội.

 

“Tôi chẳng nhớ gì cả.”

 

Nhưng tôi vẫnpó tay toàn tập.

 

Tôi lục tìmkhắp mọi miền ký ức nhưng chẳng tìm ra được gì cả.

 

“Phong bì hồng, dấu son môi, tình yêu. Chẳng có gì gợi nhớđược sao?”

 

“Nếu như có 1 thứ như vậy thì nó cũng đã biến mất rồi.”

 

“Ah…phải chăng tôi đã quá mãnh liệt sao?”

 

Kim Suk-soo rênrỉ rồi lẻn ra phía sau khi Kim Yong-woo kêu lên.

 

“Này, mọi người đang làm cái quỷ gì vậy?”

 

Park Min-woo nóivới vẻ thương tâm.

 

“Tôi xin lỗi nhưng cậu hãy thông cảm tí chút. ‘Thợ săn Quỷ’là nhóm đột kích số 1 ở Hàn Quốc và mọi người đều mong muốn được gặp Dị năng giảmạnh nhất. Cậu không biết cơ hội gặp anh ta là vô cùng hiếm hoi sao?”

 

Temtém lại giùm cái? Bang chủ Ngũ đại bang hội nên duy trì thứ tự”

 

“Cô Kim, cô nghe rồi chứ? Bang chủ Bang Thiên Ý đang bảochúng ta rằng có 1 thứ tự đấy.”

 

Khuôn mặt Kim Yong-wooửng đỏ. Bằng cách nào đó thì biểu cảm của anh ta có vẻ nhưđã quen với việc này.

 

Jaengurang!

 

Vào lúc đó bỗngvang lên tiếng đĩa vỡ ngay giữa bữa tiệc.

 

“Che! Thức ăn hôm nay dở vãi nồi.”

 

Ánh mắt mọingười tự nhiên đồng loạt cùng hướng về chàng trai trẻ đang phàn nàn đầy giận dữ. Nhữngthanh niên khác vây quanh cậu ta. Tuy nhiên, mọi người nhìn có vẻ lo lắng.

 

“Hắn ta đập vỡ nó rồi. Ahyu~”

 

Yoo Eun-hye tặclưỡi. Cô không hứng thú gì với hội mấy thanh niên, nhưng giờ tâm trạngđang khá là căng.

 

“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

 

“Nghe em nói trước đã.”

 

Yoo Eun-hye hơihạ thấp tư thế và nói 1 cách lén lút.

 

“…Chàng trai trẻ tràn đầy tham vọng đó là đứa con traiduy nhất của Chủ tịch. Nửa năm trước, hắn ta trở thành Dị năng giả và dùng tiềnlàm hạt giống gây dựng nên bang hội.”

 

“Hạt giống?”

 

“Ừ thì, nó chỉ phục vụ lợi ích của riêng hắn ta. Hắn muốngây nên sự náo động như Ngũ đại bang hội, nhưng thất bại. Thậm chí cho tới tậnhôm nay, hắn chẳng hề nhận được lời mời nào. Xấu xí nhưng muốn gây sự chú ý,ngoài đau đầu ra thì hắn chẳng mang lại cái gì tốt đẹp cả. Okay? Anh tuyệt đốikhông được…”

 

Yoo Eun-hye nhấnmạnh. Nhưng tôi không thể hiểu được những thứ như này.

 

Bầu không khítươi vui nhanh chóng biến mất. Các vị khách bắt đầu nắm tay nhau, khiêu vũ hoặcchuyện trò trong khi hớp từng ngụm rượu vang. Tuy nhiên, mặt tôi vẫn đông cứng.

 

‘Bữa tiệc của loài người khá khác so với những gì mình biết.’

 

Đúng vậy. Tôisởn cả da gà. Giờ đây tôi đã hiểu định nghĩa của từ ‘tiệc tùng.’ Tôi đã chẳngthể nào biết được nó lại mang 1 bầu không khí thân thiện tới vậy.

 

Căn bản thì, tôichưa bao giờ tham gia 1 bữa tiệc với tư cách là con người. Tôi không biết gì, nênđã để cho Yoo Eun-hye dẫn dắt. Tôi dự định sẽ làm theo ‘quy tắc’. Nhưng…bữatiệc chỉ liên quan đến khiêu vũ và nói chuyện, nên tôi cảm thấy thật thất vọng.

 

Tôi được sinhra trên chiến trường tại Quỷ giới. Mặc dù là 1 nơi buồn tẻ, ngay cả nhữngcon quỷ cấp thấp cũng có thể sống khỏe. Cụ thể thì, bữa tiệc được tổ chứcmỗi năm 1 lần có thể được gọi là sự cứu rỗi của cuộc đời chúng.

 

“Đội trưởng? Anh đi đâu thế?”

 

Đôi mắt Yoo Eun-hye mở to. Cô đã để tâm tới tâm trạng tôi trong khi các Bang chủđang cố gắng bắt chuyện với tôi. Nhưng giờ tôi lại đang thẳng tiến về phíatên trai trẻ.

 

Tập đoàn hàngđầu Hàn Quốc, Ilsung group. Chủ tịch Sung Hwi-jang là 1 kẻ cao ngạo và chỉ làmđiều mình thích. Hành vi của ông ta như thể thế giới này là của bố mày. Nhữngngười duy nhất lọt vào mắt lão là Bang chủ Ngũ đại bang hội.

 

Lão ta chỉ biếttận hưởng những gì xung quanh mình. Tôi ghét những kẻ như vậy. Bá tước Brigsielnguyên gốc mà tôi đã giết ở Quỷ giới có tính cách tương tự vậy. Hắn là kẻtin vào chủ nghĩa ‘máu tốt.’ Tôi không thể chịu được những kẻ như thế. Hắn sẽlăng mạ đối thủ của mình bất cứ khi nào trận đấu nổ ra.

 

“Hôm qua anh đã 1 mình săn lũ orc. Chúng thật là ồn ào vàcứ luôn mồm sủa chwik chwik. Anh cắt phăng cổ họng chúng và trả lại trật tự chonơi đó.”

 

“Gyu-taek. Anh thực sự đã săn lũ orc 1 mình sao? Chúngnhìn đáng sợ quá…sẽ rất khó để bắt được chúng.”

 

“Wah~”

 

Sung Gyu-taek.Đó có vẻ như là tên của tên trai trẻ. Hắn đang bận rộn chém gió với lũ đàn bàvây quanh.

 

“Chúng chẳng đáng làm đối thủ của anh. Anh đã leo được đếntầng 5. Hiểu không? Tầng 5 đấy.”

 

“Phải phải. tôi nghe được rằng lũ người chim và golem bùnđược tìm thấy ở đó. Đến nhóm ‘Thợ săn Quỷ’ còn phải vật lộn ở đó. Gyu-taek, chémgió vừa vừa thôi.”

 

“Gì? Mày không tin rằng tao đã bắt được những sinh vậtnhư vậy sao? Mày đang ngó lơ tao sao? Nếu ‘Thợ săn Quỷ’ thành công thì tao cũngcó thể. Chúng chỉ may mắn ngẫu nhiên trở nên nổi tiếng, nhưng những Dị năng giảtrong hội của tao mạnh hơn nhiều.”

 

Mặc cảm thuacuộc của hắn bùng nổ. Theo lời hắn, ‘Thợ săn Quỷ’ chỉ là lũ ‘may mắn’ đượcnổi tiếng. Người phụ nữ, người đang toát mồ hôi hột, mở miệng ra nhưng chẳng thểnói được gì. Sự chú ý lên Sung Gyu-taek không kéo dài lâu.

 

Mọi ánh mắt đềuđổ dồn lên tôi. Cả đàn ông lẫn đàn bà, già trẻ lớn bé, gay hay les, S hay M.

 

“Ah…”

 

Và tất cả lũđàn bà vây quanh Sung Gyu-taek đều trưng ra 1 biểu cảm kiểu ‘ăn lone cmnr.’ Tấtcả bọn họ đều biết rất rõ về các thành viên của ‘Thợ săn Quỷ’. Cho dù vậy,lưng của Sung Gyu-taek vẫn xoay về phía tôi trong khi không ngừng sủa bậy. Khôngcó lí do gì để tha thứ cả.

 

Sung Gyu-taekcuối cùng cũng hướng ánh nhìn về tôi khi mà tôi đã tới gần. Hắn có vẻ khôngthích tôi và nói với 1 cái nhăn mặt.

 

“Cái…<ho>!”

 

Bam!

 

Nhưng tôikhông cho hắn bất kỳ cơ hội nào. Có 1 âm thanh ngắn gọn và súc tích khi tấtcả cặp mắt xung quanh tôi đồng loạt mở to hết cỡ.

 

Đứa con đượcbảo bọc của ngài chủ tịch đang nằm dưới đất với dòng suối máu tuôn ra từ 2 lỗmũi!

 

Bữa tiệc nàyđược tổ chức tại dinh thự của Chủ tịch Sung, nên hậu quả sẽ là không hề nhỏ.Câu hỏi ‘Tại sao?’ lấp đầy tâm trí, nhưng họ không dễ dàng gì tìm được câutrả lời.

 

“Thằng chó đẻ khốn nạn!”

 

Sung Gyu-taekquệt máu trên mũi bằng lòng bàn tay và đứng dậy. Mặt hắn đỏ bừng còn tayphải thì mau chóng vươn tới thanh kiếm.

 

Tấuhài à.”

 

Một nụ cười mỉamai trên khuôn mặt tôi.

 

Theo những gìmà tôi biết, một bữa tiệc…

 

Đó là nơi đểthi thố với những kẻ khác với kỹ năng của mình.

 

Vào một ngàymỗi năm. Đó là ngày mà tất cả đều trở nên bình đẳng trên chiến trận. Tôi có thểyêu cầu đầu tay đôi với những kẻ bề trên để cố gắng giết chúng. Nếu một trận đấubị từ chối thì kẻ đó sẽ phải chịu sự tấn công từ tất cả những kẻ khác.

 

Có nhiều ngườixấu nên tôi đã mong chờ điều tương tự xảy ra tại đây, chỉ để rồi ngập tràntrong thất vọng.

 

Đã có 1 khoảngnghỉ nhỏ, nhưng giờ là lúc để vui đùa 1 chút.

 

“Cái gì? Mày thấy vui lắm à?”

 

Sung Gyu-taekđứng dậy với đôi mắt hình viên kẹo đồng. Hắn không thể chấp nhận sự đối xử nhưvậy. Hắn nhắm thanh kiếm về phía tôi. Tuy nhiên, nó chẳng kết nối với bấtkỳ kỹ năng nào sau đó.

 

Ppak!

 

“Eh eh?”

 

Chỉ trong 1 nốtnhạc. Sung Gyu-taek mất trọng tâm và té ngã. Nhưng hắn chẳng thể nào hiểu đượctại sao mình ngã. Hắn chỉ nhận ra cú đánh vào đầu sau khi cảm nhận được cơn đaudữ dội.

 

‘Bằng cáchnào?’ Sung Gyu-taek tự hỏi bằng cách nào tôi có thể vòng ra phía sau hắn trướckhi bất tỉnh.

 

Chaeeng!

 

Mọi người lượnlờ xung quanh Sung Gyu-taek. Thành viên Bang Sung Gyu-taek nhanh chóng rút kiếmra khỏi bao.

 

“Chúng tôi sẽ không tha thứ cho bất kỳ hành vi bạo lựcnào.”

 

“Hành vị bạo lực…nếu không thể tha thứ thì cứ thử mà ngănta xem.”

 

Tôi mỉm cười,để lộ hàm răng sắc bén. Chúng còn chẳng đáng để quan tâm. Chỉ có 1 số lượng cựcít Dị năng giả có năng lực trong số chúng. Y như tên Sung Gyu-taek vậy.

 

Sự căng thẳngbắt đầu lan tỏa. Nhiều người đang chĩa kiếm về phía tôi.

 

“Cho dù là đội trưởng của ‘Thợ săn Quỷ’ cũng không thểcùng lúc xử lý nhiều người vậy được…!”

 

“Không?”

 

Tôi dồn lựcxuống đất. Lưỡi kiếm của tôi cắt ngọt lịm lên những tên Dị năng giả ngu xuẩn. Chỉcó vài chục thằng, khởi động tí là xong.

 

Tôi sẽ tạonên 1 bầu không khí tiệc tùng vui vẻ.

 

Sau một lúc, nhữngngười còn lại tại buổi tiệc không thể làm gì hơn ngoài hoảng loạn trước khung cảnhtrước mắt.

 

Hàng tá Dịnăng giả đều đang quỳ gối.

 

Trong chỉ chưa đầy 5 phút. Thêm vào đó, tôi còn chẳng đổ tới nửa giọt mồ hôi.

 

Những kẻ thấytôi hành động lần đầu không thể nào ngậm mồm lại được vì sốc.

 

“Dừng lại!”

 

Một lượng lớnvệ sĩ xuất hiện tại cửa ra vào để dừng tình huống này lại. Và có 1 gã đàn ônghói với cái bụng tròn như chửa 9 tháng đi trước chúng.

 

Cả cơ thể hắnrung lên khi hắn thấy con trai mình và những Dị năng giả khác phủ phục trên mặtđất. Hắn khẩn cấp cử 1 vệ sĩ tới xem con trai hắn còn sống hay đã chết vớikhuôn mặt đầy cuồng nộ.

 

“Thằng khốn nào dám gây ra hỗn loạn thế này?”

 

Nhưng lãokhông hành động ngay. Một quyết định sáng suốt.

 

“Randalph. Tôi là đội trưởng của nhóm đột kích ‘Thợ sănQuỷ’.”

 

Tak!

 

Kim Yong-woo vỗtrán ở phía đằng xa.

 

Nắm đấm Chủ tịchsiết chặt lại.

 

“Tên của ngươi có thể sánh ngang với bất kỳ anh hùng nàovào thời điểm này. Tuy nhiên, ngươi không thể hành động bất kể thế nào ngươi muốnchỉ vì chút danh tiếng đó. Nếu ngươi không giải thích rõ ràng thì đừng hòng rakhỏi đây mà còn sống.”

 

Các vệ sĩ liềnrút súng ra khỏi báng. Súng ống vốn là phạm pháp, nhưng đây lại là 1 thế giớikhác. Giờ đây việc mỗi người sở hữu hỏa lực là điều hết sức bình thường. Chủ tịchSung kẻ luôn có 1 đống vệ sĩ xung quanh thì lại càng như vậy.

 

Tuy nhiên, chúngkhông thể đả thương được tôi.

 

“Tôi không thích bữa tiệc này chút nào.”

 

“…Cái gì?”

 

“Tôi không đùa đâu.”

 

Cheok. Tôi tiến thêm 1 bước. Bầu không khí càng trở nêncăng thẳng hơn nữa.

 

“Hàn Quốc và cả thế giới đang bước trên con đường của sựhủy diệt. Một đại thảm họa, thứ mà không thể nào chỉ dùng 1 con orc xàm xí đểmà so sánh, đang tới gần. Vậy mà tất cả các người lại tập trung trong 1 tòadinh thự sang chảnh và chẳng quan tâm gì ngoài tám chuyện, nhảy nhót và ăn uống.Chẳng ai buồn chỉ ra sự thật này. Thật đáng thương hại.”

 

Tôi tặc lưỡi.

 

Bài phỏng vấncủa tôi đã lan tới khắp cả nước. Tôi cũng đã cảnh báo rằng làn sóng quái vật sẽsớm bắt đầu. Chủ tịch Sung và những người ở đây chắc chắn đều đã nghe về nó.

 

Nhưng…mọi ngườiđều chỉ chơi bời tại nơi này. Họ đáng lẽ phải đang bận rộn lên kế hoạch tác chiếncũng như để mắt tới hầm ngục. Buổi gặp mặt này chả là gì ngoài cái vỏ rỗng.Hoàn toàn vô dụng.

 

“Các người không biết? Hay các người giả vờ không biết? Sứcmạnh của Hàn Quốc đã chạm tới 1 con dốc cao. Thiên thần xuất hiện, các sinh vậtxuất hiện và sẽ có 1 làn sóng quái vật trong vài tháng tới. Số lượng Dị năng giảmất đi tại Saudi Arabia cũng không thể bị coi thường. Mọi thứ sẽ trở nên tồi tệhơn rất nhiều chỉ sau 1 vài tháng. Các người nghĩ sẽ có bao nhiêu ngày an toànsau khi làn sóng quái vật nổ ra?”

 

Việc rất nhiềungười sẽ chết là hiển nhiên. Đây là thời điểm để các mọi người thắt lưngbuộc bụng và bảo toàn sức mạnh của mình.

 

Tất cả mọingười đều im lặng. Những người hiểu biết về tình huống này đều mang biểu cảmu ám trên khuôn mặt. Các Bang chủ cũng vậy.

 

Tôi tiến thêm1 bước nữa.

 

“Hiện tại đã có không đủ thời gian để chuẩn bị rồi. Chẳngcòn chút thời gian để lãng phí ăn mừng ở 1 nơi như thế này. Tôi đã thấy những dấuhiệu của 1 làn sóng quái vật bằng chính mắt mình. Và cách duy nhất để ngăn chặnnó là nhảy vào lửa mà đối mặt. Tôi đã mong muốn mọi người sẽ kiên định và sẵnsàng tham gia nhưng…thật đáng thất vọng.”

 

Kyaooooh!

 

Lôi thần gầmrú.

 

Mọi người đềubị choáng ngợp trước hình dạng của nó. Nhiều người trong số họ đều ngạcnhiên. Lôi long. Con rồng đã xuất hiện khi các thiên thần chiến đấu với lũ sinhvật. Họ không bao giờ có thể tưởng tượng rằng nó sẽ xuất hiện tại đây.

 

Thêm 1 bướccuối cùng và giờ tôi đang đứng trước mặt Chủ tịch Sung.

 

“Tránh đường.Đừng để tôi phải ra tay”

 

***

 

Cùng lúc đó.

 

Yihi chọc chọcvào khối thịt.

 

“Hehe. Ngươi đang giấu gì đó khỏi Yihi phải không?”

 

Nhờ vào việctrở thành Nàng tiên khởi nguyên, Yihi giờ đây có thể nhìn thông suốt mọi việc 1cách đáng tin cậy. Và cô ấy nhận ra trong khối thịt này có gì đó ẩn giấu.

 

“Nói ta biết đi. Yihi sẽ không làm đau ngươi đâu ~”

 

Kkuok! Kkuok!

 

Khối thịt tiếptục nảy ngược lại mỗi lần cô ấy chọc vào. Nhưng nó vẫn không chịu trưng ravật phẩm ẩn giấu.

 

“Bah, ta nói ngươi nghe. Ngươi thực sự muốn tiếp tục giấu nó khỏiYihi sao?”

 

Yihi thề rằngcô ấy sẽ xé xác nó ra thành trăm mảnh khi cố ấy quay trở lại Cây khởi nguyên. Côdự định tìm kiếm sự giúp đỡ từ Ngục chủ nhưng ngài ấy đã đi mất từ lâu.

 

Vì vậy cô cầmlấy 1 khúc rễ nhọn từ Cây khởi nguyên.

 

“Ta nói lại lần cuối. Yihihi. Sẽ hơi đau đấy!”

 

Kkumdul!

 

Khối thịtphát hiện mối nguy hiểm tới mạng sống nó bằng bản năng và di chuyển nhanh chóng. Nhưngnhư vậy là không đủ.

 

“Cục thịt thối này. Lẽ ra ngươi đã nên lấy nó ra. Đâykhông phải là lỗi của Yihi.”

 

Yihi đang cầmkhúc rễ sắc bén. Cô dự định cắt xé khối thịt để tìm kiếm vật phẩm.

 

Puok!

 

Yihi nở 1 nụcười tàn độc và đâm xuyên qua trái tim của khối  thịt bằng khúc rễ. Nhưng…cô không thểchia tách khối thịt.

 

Một thứ ánhsáng chói lòa tỏa ra từ khu vực khúc rễ đâm xuyên khối thịt.

 

Hwaaack!

 

Teamtrans: Đéo cần tên

Trans:Noob

Editor:Ma cô


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.