Hoàng Hà Quỷ Quan

Chương 15: Hoàng Hà Quỷ Quan


Tôichiếu đèn vào bên trong đường lát gạch, bên trong tối thui, không biết sâu baonhiêu, có vẻ như bên dưới độ sụt lún khá nghiêm trọng, đồ đạc chúng tôi mangtheo nặng như vậy, đi vào không biết có vấn đề gì không.
Váchtường bên trong đường lát gạch không biết được làm bằng chất liệu gì, đèn pin củachúng tôi chiếu xuống chỉ thấy một màu xám xanh vô cùng ảm đạm. Nhìn qua váchđá bên cạnh thì thấy trên vách khắc rất nhiều hoa văn, có điều do bị bám quánhiều bùn cát, cộng thêm ngâm nước lâu ngày, bị ăn mòn nghiêm trọng nên khôngthể nhìn rõ được hình vẽ phía trên.
Đườnglát gạch mặc dù rất sâu nhưng cũng không rộng lắm, chỉ khoảng năm sáu thướcvuông, đi hết đoạn đường lát gạch cũng không phát hiện bất kỳ thứ đồ tùy tángnào, trên đường đi chúng tôi phát hiện rất nhiều dấu bàn tay, có lẽ là của ĐanQuân lúc trước đi vào lưu lại.
Chúngtôi càng đi vào sâu, hô hấp mỗi lúc một khó khăn hơn, hiện giờ độ sâu không biếtđã là bao nhiêu rồi, có khi sấp sỷ mười thước rồi cũng chưa biết chừng. Áp lựcdưới nước khác xa với trên cạn, tôi cảm giác hít một hơi cũng không được baonhiêu dưỡng khí.
Tìnhhình của Thiếu Gia cũng không khá hơn tôi bao nhiêu, tôi vỗ vỗ gã một chút đểgã tập trung hơn, nếu như xuống tiếp nữa, rất có thể sẽ bị ngạt thở.
Gãkhạc nhổ một cái rồi hướng về phía tôi gật đầu, lúc này trước mắt tôi xuất hiệnmột chùm sáng phản xạ lại ánh đèn pin. Tôi thử nhìn, xuất hiện một ngọc môn ởcuối đường lát gạch.
ThiếuGia tiến gần lại cánh cửa, đèn pin của gã lớn hơn của tôi nhiều, lại gần thêm mộtchút, khoảng sáng trước mặt đã rõ hơn đáng kể.
Tôivịn vào gã quan sát bốn phía xung quanh, lập tức bị hình điêu khắc trên cánh cửahấp dẫn.
Cửathiết kế dạng nửa vòm, phía trên trạm trổ hình hai con kỳ lân, điêu khắc vôcùng tinh xảo, có hồn, nhìn qua cảm giác như nó đang muốn nhảy từ trên cánh cửa xuống.
ThiếuGia khẽ ra dấu, ý muốn hỏi tôi có muốn đẩy cửa đi vào hay không. Tôi gật đầu,khẽ đẩy cánh cửa một chút, phát hiện cửa không hề nhúc nhích chút nào, có lẽbên trong có cơ quan. Trước lúc xuống Nam ba tử đã chỉ cho chúng tôi hai chiêuđối phó, một loại trong đó là dùng công cụ tên Vạn Tượng Câu để mở cửa. Lúc ấytôi không có học có điều Thiếu Gia lại tiếp thu rất nhanh, loay hoay mấy cái, cửamộ kia tỏa ra một đám bùn, sau đó chúng tôi đẩy nhẹ, ngọc môn liền mở ra.
Mộtluồng khí lạnh thấu xương từ bên trong bốc ra, tôi không kiềm chế được khẽ runlên một cái, không tự chủ được hai người đều thụt lùi về sau một bước.
Bêntrong cửa toàn một màu đen kịt, tôi chiếu đèn pin vào, vẫn một màu tối thui nhưbông vải nuốt trọn toàn bộ luồng ánh sáng, không gian bên trong quả thực là quálớn.
Chúngtôi do dự đứng ở cửa mộ rất lâu, chưa dám đi vào, tôi và gã đều cảm nhận một bầukhông khí vô cùng quỷ dị toát ra từ bóng tối trước mặt. Cuối cùng vẫn là ThiếuGia cắn răng, khoát tay, đẩy tôi vào.
Tôithầm chửi cha gã, khó khăn lắm mới đứng vững nổi, vội lấy đèn pin chiếu thử, chỗnày so với chỗ chúng tôi vừa xuống lớn hơn, diện tích khoảng chừng bằng hai cáisân bóng rổ, ánh sáng đèn pin căn bản không thể bao quát được toàn cảnh.
Phùsa dưới chân rất mỏng, chỉ tầm một tầng. Tầm nhìn đã cải thiện được một chút,tôi thấy ở giữa và cuối thạch thất có bốn hình người với những thế đứng cổ quáikhác nhau. Ở những chỗ khác cũng lác đác nhiều bóng đen.
Trướcgiờ tôi chưa từng vào mộ lần nào, không thể phán đoán những thứ kia là gì, cóđiều lúc này trong lòng tôi dâng lên niềm hưng phấn lớn, biết rằng lần này chắcchắn thu hoạch không ít.
Mấybóng đen kia chắc là vị trí để quan tài, nếu như chỗ này đúng là hậu điện thì hẳnlà quan tài đang đặt tại những vị trí kia.
HaiNam ba tử kia nói đây là mộ trấn sông, thứ táng trong mộ có thể không phải làngười, vậy thì trong quan tài kia sẽ là cái gì? Trong lòng tôi có chút sợ hãipha lẫn tò mò.
Dướiđáy nước không có người vậy thì mấy bóng người với tư thế kỳ quái kia chẳng lẽlà tượng gốm, tôi khẽ rùng mình, nhích dần ánh đèn pin lại gần cẩn thận quansát kỹ mới phát hiện thì ra là bốn cái tượng lớn bằng đồng thau, đều đang nửaquỳ ở đó, trên tay đang bưng thứ gì, cẩn thận nhìn kỹ thì phát hiện ra đó bốnchiếc mâm bằng đồng thau, bốn chiếc mâm đó cùng hướng về phía vị trí chính giữabọn họ.
Tôiquay đầu lại nhìn Thiếu Gia một chút, phát hiện gã không dám cùng đi tới, vẫnđang đứng ở bên ngoài ngôi mộ, lòng thầm chửi gã không có nghĩa khí, quay đầu lạibơi về hướng trung tâm giữa vị trí các tượng.
Nơiđó có một bệ đá lớn, chắc là bệ quan tài, có điều ở trên bệ quan tài tôi cũngkhông nhìn ra hình dạng giống như chiếc quan tài bình thường, ngược lại chỉ thấymột thứ trước nay tôi chưa từng thấy có hình dạng vuông vức, giống như thạchđài, đặt trên bệ quan tài.
Tôithận trọng nhìn kỹ từng chút, từng chút một, phát hiện quả đúng như lời ThiếuGia, vật này không thể gọi là quan tài, vậy chắc hẳn là một cái quan quách,quan tài thực sự có lẽ nằm bên trong quan quách.
Tôicố gắng nhìn cho rõ hoa văn phía trên quan quách, thầm giật mình.
Quanquách bắt đầu được sử dụng từ thời Tây Chu, quan quách của thiên tử thường có bốntầng, tầng 1 là quan tài bản thân cùng với cân ti (bình rượu hình bầu dục) bằngsừng tê bọc da trâu; tầng thứ hai dưới lớp ván gỗ là đất; tầng thứ ba là giaquyến tùy táng; tầng bốn táng các quan lớn. Sau đó qua các triều đại khác nhaucũng có nhiều thay đổi, như khi khai mở lăng vua Càn Long triều Thanh, quanquách Càn Long cũng chỉ có hai tầng.
Thờiđó quan tài bằng đá rất phổ biến, có thể tìm thấy ở rất nhiều nơi, nhưng đếncác đời sau thì căn bản đã chuyển sang sử dụng quan tài bằng gỗ. Chế độ tángnày chỉ còn tồn tại từ thời tây chu trở về trước, quan tài đá ở đây chắc cũngphải có đến hơn ngàn năm lịch sử.
Tấtnhiên những loại lý luận về đồ này, nếu đã từng trải qua thực tế, bạn sẽ nhanhchóng phát hiện ra chúng cơ bản đều là chuyện tầm phào. Nếu nói theo cách nói củacủa Thiếu Gia thì đó là bọn họ không phải căn cứ vào chỉ dẫn trong sách để phánđoán tìm ra đồ, mà chính là mỗi lần đi moi đồ về thì viết sách. Chuyến đi lầnnày liên quan nhiều đến tập tục các dân tộc, các khu vực, tín ngưỡng qua cáctriều đại, muốn dựa vào sách để phán đoán căn bản là không thể.
Tôinhìn quan tài đá trong nước một chút, quan tài dường như không có kẽ hở, giốngnhư nguyên khối, hơn nữa hai bên cũng không có tiên môn, trong lòng vô cùnghoài nghi.
Bêndưới quan quách có bốn cái khoen đá, bốn sợi xích sắt quân quanh phía trênkhoen đá. Xích người đến phía dưới quan tài, tôi thử kéo một chút, nhưng khôngcó chút tác dụng nào, quan tài vẫn không nhúc nhích.
Quantài đá được chế tác bằng chất liệu vô cùng đặc biệt, tôi chiếu đèn pin xuống, tỏara một loại màu sắc như màu mỡ dê, giống như nửa trong suốt. Có thể nhận ratrong quan tài một cái bóng màu đen, ban đầu tôi cho rằng đó là đường viền bêntrong quan tài, nhưng nhìn tới nhìn lui thì phát hiện ra cái bóng kia dường nhưlà một bóng người.
         Tôi ồ lên một tiếng, nhất thời thế giớiquan liền hoàn toàn bị sụp đổ, chuyện gì đã xảy ra, vì sao bên trong quan quáchlại có thể có người thật chứ?.
Từbên cạnh đi ra một bóng người vẫy vẫy tay về phía tôi, tôi biết là Thiếu Gia muốnra hiệu tôi quá chậm chạp, tôi cũng phất phất tay đáp lại. Tôi còn chưa quansát được hết đồ trong quan quách, bảo gã chờ thêm một chút, có điều gã lại kéotôi, kéo tôi trở về lại.
Tôikhông biết gã làm gì, đi theo gã thì phát hiện gã đang nhìn hình điêu khắc trênvách mộ. Đề tài cũng vô cùng đơn giản, ngổn ngang toàn hình thần thú các loại,nếu như lúc mới vào nhìn thấy tôi còn rất mơ hồ, qua một lúc lâu có thể dễ dàngcảm nhận được. Khó trách các văn nhân, học giả vì sao lại hứng thú với việc mởquật cổ mộ như vậy, thì ra nguyên nhân cũng là vì họ muốn tìm chút cảm giác mớimẻ.
Xemnhững hình điêu khắc ở đây một chút tôi liền ngây người, trong lòng nổi lên quánhiều nghi vấn.
Đâylà một loại điêu khắc tự chuyện, hình được khắc trên nền đá màu xám xanh, điêukhắc rất nổi, nhìn qua hình dáng nhân vật có chút cổ quái không thể giải thích,tôi khẽ nhìn lướt qua, không biết nội dung cụ thể hàm chứa bên trong là gì.
ThiếuGia nhìn đến xuất thần, ngón tay vẫn lướt tới lướt lui trên những hình điêu khắc.Tôi nhìn gã giống như mới phát minh ra một cái gì mới, cảm thấy buồn cười tronglòng, những lúc ở cùng tôi gã thường xuyên như vậy, sau một hồi lâu sẽ giả bộthông hiểu, miệng đẩy phun phân.
Gãđi tới một bức phù điêu trước mặt chiếu đèn pin vào để tôi nhìn đồ vật bêntrong, chỉ thấy trên mặt tường vẽ một số người đang dùng nón lá múc bùn dướisông, đây cũng chính là hình ảnh hoạt động thanh ứ lòng sông mỗi khi Hoàng Hà cạnnước của dân bản xứ. Ở giữa bức vẽ là hình dạng một cái thạch đài lộ ra quá nửatrên bùn cát, rất nhiều người vây quanh cái quan tài này, vẻ mặt vô cùng kinhngạc.
ThiếuGia thấy tôi xem hình có thể hiểu liền kéo tôi đi qua nhìn một bức phù điêukhác, tôi nhìn theo ánh mắt của gã, trên bức phù điêu này là hình quan quách đượcđào lên, lộ ra một cái bóng, bóng dáng nằm phía trong quan quách, giống như ngườilại tựa hồ như không phải người. Bức phía dưới là hình ảnh vật này đang rời khỏiquan tài đi về phía một người bằng một loại tư thế vô cùng quỷ dị.
Tôinhìn động tác của người kia lại giống y như động tác “sờ một cái” của Đan Quântrước khi chết, cảm giác toàn thân bắt đầu toát mồ hôi lạnh.
Nhìntiếp xuống bức họa phía dưới, tất cả mọi người đều biến thành xác chết nằm trênmặt đất, trong hình chỉ còn lại duy nhất cái quan tài kia.
ThiếuGia chỉ miệng gã để tôi nhìn, tôi phán đoán đọc khẩu hình của gã: “Hình như làmột loại cảnh cáo?”
“Mêtín.”  Tôi đáp : “Làm quái gì có ác quỷ.”
ThiếuGia quay đầu nhìn tôi, miệng mấp máy: “Không phải Đan Quân đã chết rồi sao?”
Tôinhớ tới biểu cảm trên thi thể Đan Quân, không khỏi khẽ rung mình chửi: “Đừng cólàm loạn suy nghĩ của tôi, cẩn thận tôi cho anh một đấm bây giờ”.
ThiếuGia lẩm bẩm không dám nói tiếp, có lẽ là đang nghĩ tới những chuyện thời cách mạngvăn hóa, tôi vỗ vỗ gã, ý muốn để gã bắt đầu tìm kiếm, lựa đồ tốt. Tôi cũng phảixem thử, mảnh đồng thau Đan Quân cho tôi là lột ra từ chỗ nào, Thiếu Gia gật đầumột cái.
Haingười tập trung tinh thần, mỗi người đi kiểm tra một hướng, mới đi được hai bước,Thiếu Gia lại tới kéo kéo tôi, tôi thầm nhủ trong đầu, mẹ kiếp thằng cha này thậtlà quá phiền phức, quay lại chỉ thấy tôi vẫn đứng  một mình ngây ngốc trong làm nước đen nhánhnhưng bốn phía lại cảm giác như có thứ gì đó đang hoạt động. Quay đầu sang hỏigã có chuyện gì kết quả là vừa quay đầu một cái liền thấy Thiếu Gia đang dựavào tường, cố sức ra dấu tay với tôi.
Tôilòng đầy nghi hoặc, quay đầu nhìn lại chỉ thấy trong góc phía sau lưng tôi đangđứng một tượng gốm, không nhúc nhích.
Vừarồi lúc tôi xem phù điêu, chỗ đó còn trống không, trong lòng tôi vô cùng ngạcnhiên, nghĩ chắc do mình nhìn lầm, chiếu đèn pin lại xem thì thấy người gốm khẽđộng đậy một cái, một mảng bùn loãng dưới chân cũng chuyển động bất thường, chợtquay lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.