Hoàng Hà Quỷ Quan

Chương 2: Hoàng Hà Quỷ Quan


Tuổithơ ở bờ sông vàng cũng không kéo dài được bao lâu, tôi theo cha hồi hương trởlại thành phố, câu chuyện của bà nội này theo cuộc sống mới của tôi dần dần mơhồ trong trí nhớ, cuối cùng thì hoàn toàn rơi vào quên lãng, cuộc sống của tôicứ bình lặng trôi qua như vậy, rất điển hình nhưng không có gì nổi trội.
Saukhi trưởng thành, tôi làm qua không ít nghề, cuối cùng trở thành một thươngnhân buôn đồ cổ, lấy việc thu mua và giám định đồ cổ trong trong dân gian làmnguồn sống, cuộc sống bình thản nhưng cũng coi như là dễ chịu.
Tôihọc đại học ngành công trình điện lực chuyên ngành là thiết kế lưới điện quốcgia và trạm phát điện, so với nghề nghiệp đang làm hiện giờ không hề có chútliên quan nào. Sở dĩ tôi đến với cái nghề đồ cổ và bán nước bọt này chính là bởivì vợ trước của tôi.
Vợtrước của tôi mang hai dòng máu Tạng và Hán, cha vợ tôi là người Tạng, từ nhỏ vợtôi đã tiếp nhận hai nền giáo dục, ngôn ngữ của cô ấy vô cùng phong phú, saukhi trưởng thành, cô ấy làm phiên dịch Tạng ngữ trong cơ quan nhà nước. Cha vợtôi là dân buôn đồ cổ, đối với việc am hiểu về đồ cổ tương đối lão luyện, tôingày ngày buôn chuyện với ông ấy dần dần cũng nảy sinh hứng thú với những thứnày.
Phàmlà đã tiếp xúc với đồ cổ, rất hiếm khi tránh khỏi việc hiếu kỳ về giá trị củanó, giá trị cao, nguy hiểm cao nhưng sức hấp dẫn cũng lớn, vì vậy những lúc rảnhrỗi tôi thường cũng kiếm một ít đồ cổ bán lẻ.
Cóđiều trời thường không chiều lòng người, chúng tôi kết hôn được hai năm, vợ trướccủa tôi theo một đoàn lãnh đạo khảo sát thăm dò địa chất ở biên giới Trung,Mông. Bọn tôi xa nhau ba năm, cuối cùng cô ấy không trở về, nghe nói đã kiếm đượcmột lãnh đạo tốt hơn tôi, năm trước gửi cho tôi một tờ thông báo li dị, liềnsau đó thì không có tin tức gì nữa.
Sauđó đơn vị cải cách biên chế, tôi vì vấn đề tình cảm, liên tục bỏ bê công việc uốngrượu, không chịu làm gì, liền bị đá bay xuống cấp cơ bản.
Tôiliền suy nghĩ, ở đó cơ bản đều là học trò của tôi, giờ tôi thành hạ cấp cho bọnhọ quản có thể thoải mái được không? Liền bỏ nghề chuyển qua đi biển, hồi đólàm ăn cũng không tốt lắm, thua lỗ không ít, cuối cùng dứt khoát “trăm haykhông bằng tay quen” tiến vào con đường đồ cổ này.
Taynghề xem đồ cổ của tôi có một phần là do tổ truyền, cha vợ dạy cho một chút, tạmđủ dùng. Trước giải phóng gia đình tôi nổi danh nghề buôn bán khoáng vật, có điềuthời điểm diễn ra cuộc “Đại cách mạng”, các trưởng bối trong nhà đều bị đấu tốrất thảm, ông cụ nhà tôi mất hết ý chí, không muốn tôi làm nghề này nữa nên mớicho tôi đi học đại học, có điều cuối cùng vẫn không làm sao trốn thoát được sốmệnh
Chonên có lúc mới nói, thứ gọi là số mạng này thật không thể không kính sợ nó.
Mọichuyện bắt đầu vào tháng 7 năm 1997, chợ đồ cổ Nam Cung.
Chợđồ cổ Nam Cung khi đó có quy mô rất lớn, người ra vào tấp nập, mấy trăm gianhàng bày la liệt đồ sứ, đồ đồng xanh, đồ gỗ ngút tầm mắt.
Trờinóng nực, người người chen nhau nghẹt thở, tôi chen tới chen lui trong đám người,trong lòng vô cùng khó chịu.
Khiđó tôi đã tới Sơn Tây được hơn một tháng, hàng ngày đều đi dạo ở Nam Cung, cũngkhông biết vì sao không thể nhìn được món đồ nào thuận mắt, nhìn thấy những ngườimê đồ cổ sà vào đống hàng giả chọn tới chọn lui, trả giá, tôi liền thấy “tâmphiền ý loạn”.
Tronggiới này nghề của tôi được gọi là “Luận đồ cổ”, luận đồ cổ chủ yếu hoạt động ởThượng Hải, mỗi năm đều có hai tháng ở Sơn Tây, có lúc phải xuôi về vùng nôngthôn, có lúc lại lang thang ở chợ đồ cổ trong thành phố, dựa vào mấy phần nhãnlực mà kiếm sống.
SơnTây là đất văn hóa hội tụ của Trung Quốc, người Trung Quốc có câu “văn vật dướiđất xem Thiểm Tây, văn vật trên đất phải xem Sơn Tây”. Năm đó Sơn Tây bùng phátdịch vụ ngân hàng tư nhân, người giàu có khắp nơi đổ về, nhiều cổ vật khắp cảnước tụ vào đây, Sơn Tây trở thành trung tâm mua bán đồ cổ.
Trảiqua mười năm loạn lạc (Lưu Hà: 10 năm của chế độ quân phiệt hỗn chiến), đồ cổphần lớn lưu lạc dân gian, cho nên người các nơi đến Sơn Tây đào bảo vật rấtnhiều.
Cáigọi là luận đồ cổ thực tế chính là trung gian buôn bán đồ cổ, kiếm chút chênh lệchgiá, trên lý thuyết mà nói, bản thân đồ cổ không có giá trị sử dụng thực tế,giá trị của nó thể hiện dựa trên sở thích của người mua, chính vì vậy nên nghềnày mới có đất sống. Giá đồ cổ ở Sơn Tây và Thượng Hải có thể chênh lệch tới mườilần.
Lầnnày tôi từ Thượng Hải tới đây mục đích là kiếm một ít đồ đồng xanh, những năm gầnđây phong trào chơi đồ đồng xanh phát triển rất mạnh, nhiều khi còn lấn lướt cảđồ sứ truyền thống. Có điều qua lại mấy chuyến cơ bản vẫn không kiếm được mónnào hàng thật, thậm chí hàng giả vừa mắt cũng không có, sau đó đến hỏi mấy chủsạp hàng quen ở đó, trò chuyện một hồi mới biết chuyện gì xảy ra. Thì ra mấynăm gần đây nhiều nơi nghiêm trị trộm mộ, một tháng nay những thứ tốt đến conchuột cũng không mang ra nổi, nguồn hàng không có, ở đây chỉ trông chờ vào thumua của người dân có thể được bao nhiêu chứ, đương nhiên là thị trường hàng thậtphải tiêu điều rồi.
Tôisuy nghĩ một chút, trong lòng vô cùng tuyệt vọng, sợ rằng trong thời gian ngắnthị trường khó có thể phục hồi, lần này chắc phải tay không trở về Thượng Hải.
Đángthương cho tôi, lần làm ăn này đã không kiếm được chút “mỡ” (thu nhập khôngchính đáng) nào thì chớ, danh tiếng còn bị trôi theo dòng nước, sau này muốnbuôn bán nước bọt sẽ càng khó khăn hơn.
Đitới đi lui trong chợ, tôi vẫn không vừa ý được thứ gì, mặt trời đã ngả về tây,trời đã chạng vạng tối. Hiện giờ thì dù cho có đồ tốt tôi cũng không dám xem nữavì chạng vạng là thời điểm nhãn lực của tôi kém nhất, bây giờ hàng giả nhiềunhư mây, nhiều quá đâm loạn, đồ đồng xanh làm giả lại cực kỳ giống thật, chỉ cầnsơ sót một chút là có thể sạt nghiệp.
Nếunhư lúc ấy tôi quyết định xem thêm một chút, hoặc giả là ngồi nơi nào đó nghỉngơi một chút thì có thể sẽ hoàn toàn không gặp phải chuyện tiếp sau đây, nhưngsố mạng chính là như vậy, nên tôi đã đụng trúng, chính tôi đã đụng trúng.
Tôiở tại nhà nghỉ bên cạnh chợ Nam Cung, nhà nghỉ kiểu dáng cũng vô cùng phổthông, đại khái là kinh doanh không có giấy phép, đủ loại người tụ tập ở đây,được cái giá cả phải chăng, có thể sống qua ngày.
Phòngmặc dù chỉ có hơn năm mét vuông, nhưng tôi ở một mình, lại có nhà vệ sinh độc lập,đi tắm, đi cầu cũng không cần phải xếp hàng, phòng này ở đây cũng là loại cao cấp.Lúc này toàn thân tôi đã đàm đìa mồ hôi, liền chẳng để ý gì nữa chui luôn vàophòng vệ sinh độc lập.
Mớiđi được mấy bước, bỗng nhiên cảm giác có người phía sau dùng ngón tay chọc vàolưng, tôi tưởng là ăn trộm liền vừa che túi tiền vừa xoay người lại nhìn. Là mộtlão già khô quắt, tầm khoảng năm sáu chục tuổi, tóc bạc trắng, mặc đồ bảo hộlao động màu xanh da trời, tay ôm cái túi, mắt lom lom nhìn tôi, dáng vẻ xem chừnglà người nghèo khổ
Lãogià này trông không giống người trong thành phố, chẳng lẽ là tìm tôi để hỏi đường?Tôi ngạc nhiên nhìn lão hỏi “Có việc gì?”
Lãogià làm ra dáng vẻ lấm la lấm lét nhìn chung quanh, khẽ giọng nói với tôi mộtcâu: “Ba răng trong đài, chờ đánh?”
Tôivừa nghe, lẩm nhẩm trong lòng, cái gì mà đài ghế, lại còn chờ đánh nữa, mẹ kiếp,ông muốn bị đòn hả, liền nói: “Tôi không cần đài ghế băng”
Lãogià kia sửng sốt một chút, tựa hồ không hiểu tôi nói gì lại nói: “Ba răng trongđài, chờ đánh, chờ đánh?”
Tâmtrạng tôi vốn không tốt, lúc này lại bốc hỏa, liền nói: “Tôi không có đợi đánh,nếu ông muốn chờ đánh thì kiếm đại một người đạp cho một đạp, cái túi của ôngkhông cần phải chờ!”
Lãođầu tử kia gãi đầu một cái, nét mặt hầm hừ, nhìn tôi mấy lần rồi bỏ đi.
“Thầnkinh” tôi chửi thầm một câu, đi tiếp về phòng, đến cửa quay đầu nhìn lại, khôngthấy lão đầu kia đi theo, không biết đã đi đâu rồi.
Tronglòng tôi buồn bực, thổ ngữ của lão già đó không phải tiếng Sơn Tây, cũng khônggiống những địa phương quanh đây, rốt cuộc lão ta muốn làm gì? Chẳng lẽ là xincơm sao?
Nếunhư là ăn xin cũng kể như lão này vận khí không tốt đụng trúng phải ta tâm tâmtrạng đang rất tồi tệ.
Tôivào phòng trọ, đầu tiên là tắm rửa cho sạch mồ hôi, sau đó xuống tiệm cơm phíadưới ăn cơm, ông chủ tiệm là đồng hương, họ lý, tên Thiếu Gia.
Từlần đầu tiên đến đây cho tới nay tôi đều ăn ở đây, gã này hoài cổ, đặc biệt cảmthấy hứng thú với đồ cổ, mỗi lần tôi tới hắn đều kiếm tôi trò truyện về đồ cổ,còn không ngừng mang ra một ít cái gọi là bảo bối để tôi xem thử. Cho nên khi vừangồi xuống nhìn thấy hai cái chân kẹp hai chai bia đi tới bên cạnh tôi liền biếtlão lại tới.
Ngẩngđầu nhìn lên, quả nhiên là lão, đang tóp ta tóp tép nhai đậu phộng, một tay haichai bia, một tay đĩa vịt nướng mật ong, ngồi đối diện tôi hỏi: “Người anhem, hôm nay thu hoạch như thế nào?”
Tôinhận bia, thở dài một tiếng nói thu hoạch con khỉ gì, tí rắm cũng không có nữa,riết như vậy cái chiêu bài luận đồ cổ của tôi sớm muộn cũng phải đóng cửa, đếnlúc đó kiếm một cái bàn ngồi vỉa hè ở đây bán hàng.
ThiếuGia cười nói: “Đó là do anh tự chuốc lấy thôi, mắt người Thượng Hải cũng khôngphải là “Hỏa nhãn kim tinh”, ở đây anh móc ra tám trăm đồng, bắt chước hàng loạt,hoặc là tìm mấy món tàn phẩm (hàng hỏng), đi thành tây tìm mấy sư phụ, làm cũthành mới, lớn sửa nhỏ, nhỏ sửa thon dài là được, cần gì phải tự mình làm khómình như thế, tôi cũng không tin nhãn lực người Thượng Hải tốt tới mức có thểnhìn ra được”
Tôikhẽ lắc đầu một cái, cười không đáp, cách của Thiếu Gia ai cũng có thể nghĩ rađược, nhưng làm nghề trung gian đồ cổ này không giống với sạp hàng vỉa hè, mộtngười tới chém một người, một trăm tới chém một trăm, phải lăn lộn bao nhiêunăm mới kiếm được chút niềm tin của khách hàng, nếu không ai dám lấy hàng củaanh? Nếu lừa người ta một lần, ngày sau cũng đừng nghĩ đến chuyện hành nghề nữa.
ThiếuGia nhìn tôi không nói gì, biết tôi không đồng ý với cái nhìn của hắn ta, nói:“Ai, anh đừng cười, đây là lời thực lòng của tôi, anh nhìn thời cuộc này, sớmcũng đóng cửa mà muộn cũng đóng cửa, anh ngại gì mà không kiếm một khoản rồiđóng cửa bỏ nghề luôn, cái nghề luận đồ cổ của anh sớm muộn cũng chết đói, anhnên đổi nghề sớm thì hơn.
Luậnđiệu của Thiếu Gia càng lúc càng nghe không nổi, tôi khoát tay nói: “Mẹ kiếp đừngcó nói dóc, anh không phải người trong nghề, biết gì mà ý kiến, tôi làm việc cónguyên tắc”
Thiếugia a một tiếng, nói: “Nguyên tắc? Làm đồ cổ còn có nguyên tắc cái mẹ gì,thua là nghèo, chẳng có cách nào đâu.”
Thiếugia chế giễu tôi cũng là bình thường thôi, người ta thường nói “Loạn thế hoàngkim, thịnh thế đồ cổ” (thời loạn thì cần vàng bạc, thời hưng thịnh cần đồ cổ),đầu năm nay những thương nhân làm đồ cổ, kém cỏi nhất cũng kiếm được vạn tiền,nhưng mà tôi thì toàn thân sạch sẽ, trên người không dư được nửa lượng, được đồngnào tiêu sạch đồng đó, cơ thể cũng không phải là khỏe mạnh gì. Tình trạng nàycũng là do nguyên tắc của tôi mà ra. Tôi mua hàng tại sạp vỉa hè, chỉ cần đồ tốttôi không trả giá, tôi cũng không bán đồ giả, nên tiền lời lãi cũng chẳng đượclà bao.
Nhắcđến trong lòng đau khổ, nghĩ lại vụ làm ăn đồ đồng xanh kia không khỏi bứt rứt.
Đangnói bỗng nhiên có một người từ cửa đi vào, Thiếu Gia thấy khách đương nhiên làmở mồm định mời mọc, liền đứng dậy hỏi: “Ông chủ, ăn chút gì?”
Thiếugia thấy khách gọi ít đồ cũng không thèm qua chào hỏi, đi vào nhà bếp dặn dò rồilại đi ra tiếp tục chuyện phiếm với tôi. Tôi liền hạ giọng chỉ chỉ đầu đũa vàongười nọ, hỏi: “Người này là người ở đâu, anh nghe ra không?”
“SơnTây đó, khẩu âm Sơn Tây” Thiếu Gia cũng thấp giọng: “Anh ở Sơn Tây cũng khôngít thời gian mà nghe giọng Sơn Tây cũng nhận không ra là sao?”
Tôikhẽ quay đầu lại một chút, nhìn trộm người kia, không biết lão đầu đó đang nghĩgì, bụng nói Sơn Tây, vậy vừa rồi những lời lão ta nói là tiếng Sơn Tây sao,không thể, mặc dù phần lớn thời gian tôi đều ở ngoại thành, nhưng giọng Sơn Tâythì không thể nào tôi nghe không hiểu được, vậy chờ đánh chờ đánh? Chẳng lẽ làthổ ngữ mới phát minh của Sơn Tây sao?
ThiếuGia vỗ vỗ tôi mấy cái hỏi: “Anh làm sao thế? Bị đồ cổ làm cho phát điên rồi à,ngay cả lão đầu cũng thích sao?”
Tôivừa nghe liền bật cười, quay đầu nói: “Nói vớ vẩn gì thế? Tôi cảm thấy có chuyệnrất kỳ quái…”Vừa nói đột nhiên nghĩ ra Thiếu Gia cũng là người gốc Sơn Tây, lậptức hỏi: “À, đúng rồi, anh là người Sơn Tây gốc, tôi hỏi anh, trong thổ ngữ SơnTây- chờ đánh chờ đánh- là ý gì?”
“Chờ đánh chờ đánh?” Thiếu gia khẽ nhướng mày, sắc mặt cũng biến đổi:”Anh nghe thấy lời này ở đâu?”
“Saothế?”Tôi hỏi, nhìn sắc mặt hắn biến đổi, tôi liền ngạc nhiên.
Thiếugia hạ thấp giọng: “Đây là tiếng lóng của dân nam ba, trước kia tôi có nghe mấylão già nói ở nhà khách, tôi cũng nghe không hiểu đi hỏi ông lớn nhà tôi, làông lớn nói với tôi”
Tôiồ lên một tiếng, cả kinh trong lòng, quay đầu nhìn lão già kia lần nữa, tronglòng nói, chẳng lẽ lão già tướng mạo xấu xí kia lại là một nam ba tủ?
Namba tử là từ mà người dân khu vực Sơn Tây gọi một loại dân trộm mộ đặc thù, tôicũng từng nghe người nhà nói qua, nam ba tử rất thần bí. Sơn Tây cổ mộ cũng rấtnhiều, hơn nữa Sơn Tây đa số là mộ lớn, dễ dàng kiếm được bánh chưng. Trongthiên hạ sống nhờ thi thể có “Hai Tây”, đầu tiên là Thiểm Tây, thứ hai chính làSơn Tây, nam ba tử ở Sơn Tây kiếm sống, thủ đoạn dời đất, xuyên núi so với cácđịa phương khác cao minh hơn rất nhiều.
Theolời tương truyền tương đối phổ biến trong dân gian thì nam ba tử đều đi hai ngườicùng nhau, một già một trẻ, mặc áo dài, đội mũ nỉ, còn bày sạp coi bói cho người,một người còn là thầy phong thủy, bọn họ đương nhiên không bao giờ tự mình đàolỗ trộm mộ, bọn họ thường xuyên sử dụng thủ đoạn là “nhận mắt”, tức là chỉ điểmcho kẻ gian trộm mộ những thứ mà chúng muốn tìm, bọn họ có thủ đoạn đặc thù, cóthể dọn đất xuyên núi, biết cổ mộ ở địa phương nào, giá thị trường tốt nhất tạithời điểm đó, mười lăm đồng đại dương một lần, nhìn chung quanh một cái, dùngcây quạt một chút, chấm liền đi, bảo không thì liền không.
Chỉcó trong một số tình hình đặc thù, ví dụ như gặp phải khi thất thế hoặc là đụngphải cổ mộ được bố trí vô cùng cao minh bọn họ mới đích thân xuống đất, hành sựcũng như nấu cơm, gầy được nồi cơm chính là đạo thành, nồi cơm không gầy được,đi cũng vô ích.
(*nguyên văn: hành thoại trong kêu chi nồi, nồi chi đứng lên, chính là đạo thành,nồi chi không đứng lên, chính là đi vô ích)
Namba tử trộm mộ rất coi trọng quy củ, chưa bao giờ đi cả bầy, đều là cậu và cháutiến hành, khi trộm mộ, cậu bên ngoài cháu bên trong, vào mộ trước phải rửatay, đốt hương chín tấc, trước khi hương tắt người phải đi ra. Bọn họ cũng giốngngười Thát ở quan ngoại, làm việc vào thời điểm không có tiếng người, có riêngmột bộ tiếng lóng. Bộ này không phải dân trong nghề nghe căn bản không thể hiểu,hơn nữa để học được tiếng này nghe nói phải gia nhập vào nam ba tử, nếu khônggia nhập thì cho dù có người dạy cũng học không được, có chút cảm giác “Tây Tạngthiên thụ thi nhân”
(*Điển tích: Một số người ở phải qua một cơn bệnh nặng sau, đột nhiên có thể cókhả năng hát tụng mấy triệu chữ thơ Tây Tạng.)
Tôihỏi Thiếu Gia: “Như vậy chờ đánh chờ đánh? Có nghĩa là gì? Anh có biết haykhông?”
Thiếugia lắc đầu: “Tôi cũng không phải là nam ba tử, làm sao có thể biết… Gìthế, lão đầu tử này, chẳng lẽ là…”
Tôigật đầu, mang chuyện vừa rồi ở nhà nghỉ Nam Cung kể cho anh ta một lượt, ThiếuGia vừa nghe, ánh mắt liền sáng lên: “Tôi nói này, lão Hứa, vận khí của anhkhông tệ chút nào đâu, sự nghiệp đồng xanh của anh có thể trông cậy vào chỗ nàyrồi”
Tôivừa nghe liền ngạc nhiên: “Sao lại nói như vậy?”
“Namba tử vào thành, trên người chắc chắn có đồ tốt, không phải ai nam ba tử cũng đếntìm, họ chỉ tìm những người biết quy củ làm ăn, vừa thấy anh hắn lại theo đến cửaNam Cung, đoán chừng là có đồ phải ra tay.” Thiếu Gia nheo mắt một chút, thấylão đầu kia đang ôm chặt cái túi liền nói: “Anh nhìn cái túi nhỏ kia đi, tràn đầytinh khí, không sai, mối hàng ngon tới rồi đó”
Tôinửa tin nửa ngờ, làm gì có chuyện tốt như vậy, làm nghề này chưa có chuyện lừagạt nào là tôi chưa từng thấy qua, lần trước tôi gặp một gã nông dân họ Ba ở HàNam, làm ra vẻ hiểu rộng biết nhiều, hắn cào từ trong bùn ra được một cái chénliền muốn bán hai mươi đồng tiền. Tôi cầm cái chén nhìn qua một cái rồi nhìnqua trên đầu hắn một chút, con mẹ nó còn học trải chuốt như giới thượng lưu,sau đó lục soát trên người hắn một chút, trên người kẻ toàn mùi bùn đất như hắnlại có cuống vé Nhà khiêu vũ Thượng Hải Đại Thế Giới.
Giớilừa gạt đồ cổ ai cũng tỏ ra thật thà biết điều, bởi vì người làm đồ cổ phần lớnđều có lòng tham, luôn hi vọng có thể nhặt được bảo bối mà người khác sơ sót bỏquên, tướng mạo hiền lành biết điều, dễ làm cho người ta buông lỏng cảnh giác.
Nhìnbộ dạng Thiếu Gia kia, nếu không phải đã rượu thịt cùng hắn mấy năm rồi thì tôicòn cho rằng mẹ kiếp lão cùng với lão đầu kia thông đồng cùng diễn màn “kẻ tungngười hứng” với tôi.
Vẫncòn đang hoài nghi, Thiếu Gia đã gọi người cầm chai rượu lớn tới, kín đáo đưacho tôi nói: “Nam ba tử ngày ba bữa rượu, cầm cái này, đừng nói Thiếu Gia takhông giúp đỡ bạn bè, ngày sau phát tài rồi đừng quên nhau, đi nhanh! Chớ đểcho người khác chặn mất mối”
Tôinhẹ giọng nói với Thiếu Gia: “Được rồi, năm nay tụi lừa gạt nhiều quá, chúng tacũng bớt chọc những người như vậy, số nghèo thì vẫn nghèo, không sao.”
ThiếuGia quay đầu hướng khác, cười ha hả: “Xem anh kìa, cho nên mới nói không có lágan giết người thì cũng bị người khác giết, lạc hậu quá quá rồi”. Vừa nói vừa lấybia, rượu trắng kín đáo đưa cho tôi: “Anh nhìn kia, mười tên Hà Đông đang ở bêntrong, anh còn do dự quái gì nữa?”
Tôiđộng não một chút, nếu tên kia là kẻ lừa đảo thì cùng lắm ta cũng chỉ sập tiệm,mà nếu không phải thì đó chính là trời cho ta một cơ hội phát tài, ta còn muốntừ chối sao, nếu thực trên người lão đầu kia có đồ tốt, bị người khác hớt taytrên mất, có phải ta sẽ hối hận cả đời không.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.