Hoàng Hà Quỷ Quan

Chương 21: Hoàng Hà Quỷ Quan


Xelửa sau khi chạy qua Trạm Giang (một thành phố ở Trung Quốc), không biết vìnguyên nhân gì phải khởi động chế độ dừng khẩn cấp ở miệng đường hầm Tử Thượngxuyên núi Miêu Tử Lĩnh, các hành khách ngồi cạnh cửa sổ đều thò đầu ra ngoàingó nghiêng, muốn xem thử xem có chuyện gì xảy ra, đáng tiếc là mây đen che kínbầu trời, nhìn trước nhìn sau đều mờ mờ ảo ảo, giống như đang bị rơi vào một thếgiới quỷ dị thần bí.
Đợitới mười mấy phút sau xe lửa vẫn chưa khởi động trở lại, lữ khách đã có phầnthiếu kìm chế, bắt đầu xuất hiện những tiếng chửi rủa. Thiếu Gia cũng nhịnkhông được nói với Lưu Cương: “Tôi nói với anh này, các anh nuôi bảo an khôngphải là mẹ kiếp ăn cơm chùa à, còn không mau cho hai tên đội trưởng đi xem xétthử, chờ dân chúng tạo phản nữa hả”.
LưuCương cũng không biết trước tình huống trước mắt, lối đi trong toa lại đầy ắpngười, không còn cách nào hơn đành mở cửa xe, thét to về phía trước, mấy toa xephía trước thét báo trở lại, cũng không biết có chuyện gì xảy ra.
Tôinghĩ chuyện này có điểm kỳ lạ, về lý mà nói, trước khi xe lửa dừng tạm thờitrong toa xe sẽ phát thông báo hai lần qua radio, nhưng vừa rồi chúng tôi cũngkhông nghe thấy gì, tôi với Thiếu Gia luôn mồm chém gió có khả năng không ngheđược nhưng Vương Nhã Nam thận trọng tỉ mỉ, không thể nào có chuyện bỏ qua thôngbáo trọng yếu như vậy.
Nhưđã nói qua, ít nhất thì xe lửa cũng không nên dừng ở miệng đường hầm Tử Thượng,đường sắt đi Thọ Quang, Bắc Kinh, Cáp Nhĩ Tân, Tây An, Ô Lỗ Mộc Tề đều qua đây,chờ đợi lâu chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới việc giao thương buôn bán.
LưuCương cảm thấy có thể đã xảy ra chuyện, nói với chúng tôi trước mắt hãy cứ ngồixuống để anh ta lên đầu xe xem thử. Thiếu Gia đang vô cùng bức bối khó chịu liềnnói cùng đi đi, ở đây đến chân cũng không nhấc lên nổi, đúng lúc đang cần vận động,hít thở chút không khí.
Chúngtôi nhảy từ trên xe xuống, Lưu Cương soi đèn pin dọc theo đường sắt đi tới đầuxe, nhìn thấy hình như có vật gì đè trên đường sắt, chúng tôi đi lên phía trướckiểm tra, phát hiện vách núi sụp xuống nhiều cành cây khô cuốn lấy đá cùng bùnđất nhão, xem dáng vẻ có lẽ là sạt lở núi.
ThiếuGia chọc chọc phía sau hắn một chút khẽ nói: “Lưu Cương, tình hình thế nào? Anhbáo cáo với thủ trưởng một chút, ở đây đã bị như vậy, xe lửa có thể chạy tiếpkhông?”
LưuCương lắc đầu nói: “Chạy cái đầu anh, núi sạt lở như vậy là tai nạn lớn, phảimau chóng báo cáo lên cục đường sắt, chuyện này rất lôi thôi, e rằng trong vòngmột ngày sẽ không thể xử lý xong được”.
Tôinghe được rủa thầm trong lòng một tiếng, mỗi một phút trôi qua đối với chúngtôi đều vô cùng trân quý, lấy đâu ra thời gian rảnh rỗi để lãng phí một ngày chứ,vội hỏi gã hành khách trên xe lửa kia thì phải làm sao?
LưuCương nói: “Một là chờ ở trong xe, dù sao trên xe cũng có cơm ăn. Nếu không thìchỉ còn cách đi bộ đến trấn trước mặt sau đó chờ xe cứu viện”.
Tôingẩng đầu nhìn lên núi, một màu đen nhánh, núi cao vạn trượng giống như răngnanh của mãnh thú, tràn ngập khói mù màu xám tro giống như một đường hào baoquanh núi vậy. Có mấy ngọn đèn điện lấp loáng trên núi, không biết là ai đang ởđó.
Tôithầm tính toán một chút, nếu ngồi trong xe lửa chờ qua một ngày, quả thật làquá lãng phí liền nói với Lưu Cương: “Nếu đi bộ từ đây tới cái bến đò mà anhnói mất bao nhiêu thời gian?”
LưuCương nhẩm tính một chút rồi nói: “Cũng phải mất khoảng bốn giờ, nếu như đườngnúi dễ đi”.
Tôiquay đầu lại nói với Thiếu Gia: “Bọn ta không có thời gian ở lại đây ăn cơm vớilão Lưu đúng không? Lên đường nhanh thôi”.
LưuCương cảm thấy rất kỳ lạ: “Ba người có chuyện gì thế, đi đầu thai hay sao mà phảivội vã như vậy.”
ThiếuGia nói: “Không phải nói quá đâu, nếu không tranh thủ thời gian, thì bọn tôicũng coi như là đi đầu thai thật đó”.
Chúngtôi quay trở lại xe, Lưu Cương liền thông báo tin tức này, trên xe rào rào nhưong vỡ tổ, có người kêu trả vé, có kẻ chửi cha chửi mẹ, Lưu Cương cũng thườngxuyên đối mặt với tình trạng này, liền nói với bọn họ: “Muốn đòi trả vé thì lêntoa đầu tìm trưởng xe, tôi không có nhiệm vụ nha”.
Liềnnổi lên những tiếng rào rào chạy theo hướng đầu xe, tôi cười nói: “Tiểu tử anhcũng rảnh quá ha, chuyện này sao không giao cho bộ phận radio làm là được rồi?”
Aibảo hắn mỗi tháng cầm năm đồng bốn làm chi, đó cũng chính là việc của hắn. LưuCương nói mở đường để chúng tôi thừa dịp này chuẩn bị hành lý, nếu không chút nữatrưởng xe lệnh xuống không cho phép ai được xuống xe, vậy thì bọn tôi cũngkhông đi được.
Bọntôi mang hành lý, đang chuẩn bị đi xuống, bỗng nhiên ở chỗ ngồi phía sau bọntôi có một người trung niên răng vàng khè đội nhiên gọi một tiếng: “Mấy vị chờchút”.
Tôinhìn qua không nhận ra hắn, nghĩ rằng hắn nhận lầm người, không để ý đến hắn,ôm quyền nói với Lưu Cương: “Người anh em, bọn tôi đi đây, cám ơn nhiều”. Vừanói vừa cùng bọn Thiếu Gia nhảy xuống xe lửa, Lưu Cương chỉ phương hướng cho tôi,bọn tôi liền vội vàng chạy đi.
Vừachạy chưa được mấy bước, phía sau lại có tiếng người gọi: “Mấy vị chờ mộtchút!”
Tôiquay đầu nhìn lại, thì ra chính là răng vàng khè kia đã xách hành lý cùng xuống,vội vàng đuổi theo chúng tôi, Thiếu Gia ngạc nhiên hỏi: “Gã này muốn làm gì?”
Tôinói: “Đừng để ý tới hắn, ở đây người đại giang nam bắc loại nào cũng có, bọn lừagạt cũng nhiều, bọn ta cứ đường ai nấy đi.”
Chúngtôi không để ý tới hắn đang hò hét đằng sau, có điều chạy một lúc thì hắn cũngbắt kịp đến gần chúng tôi nói: “Tôi nói sao mấy vị không nghe được chứ? Hay làkhinh người, không thèm để ý tới người khác?”
ThiếuGia nói: “Anh là ai, bọn tôi đâu có biết anh, anh gọi làm gì?”
Răngvàng khè kia vừa nghe, cười khà khà nói: “Tôi hiểu, có điều có người gọi cácanh, có khi nói không chừng cũng là việc tốt, các anh ít nhất cũng trả lời mộttiếng chứ, tôi một người, các anh ba người, không làm thịt nổi các anh, các anhsợ gì chứ?” Vừa nói vừa đưa điếu thuốc ra.
ThiếuGia là con nghiện thuốc, vừa nhìn liền nhịn không được nhận lấy, gõ gõ tronglòng bàn tay, răng vàng khè lại đưa cho tôi, tôi hỏi: “Anh đừng tính dở trò, cóchuyện gì thì nói mau”.
Răngvàng khè nói: “Mới vừa rồi trên xe nghe mọi người nói chuyện, không phải là cácanh định đến trấn Sa Điền Hạp Khẩu sao? Vừa hay nhà tôi cũng ở khu vực đó, đangnghĩ một mình đi đường núi không an toàn, đúng lúc các anh cũng định tới đó, liềnmuốn kết bạn đồng hành”.
Tôinhìn dáng vẻ của hắn cũng không thể nhận biết là hắn nói thật hay là láo, có điềuhắn chỉ có một người cũng không thể làm gì ba người chúng tôi, liền yên lòngnói: “Vậy được, bọn tôi còn đang sợ không tìm được đường, vậy bọn tôi đi theolão ca vậy”.
“Đượcrồi, được rồi” hắn vội vàng gật đầu, nói xong liền giúp bọn tôi mang đồ.Nhóc con rất gian manh, liền đưa hết đồ cho hắn, luôn mồm kêu đại gia ngọt xớt.
Bọntôi đi dọc theo đường sắt, đường núi bên cạnh đường sắt tương đối bằng phẳng,chúng tôi tạm thời có thể đi ổn, có điều đường núi rất nhiều đoạn cua, hơn nữacòn phải qua đường hầm, trong đường hầm một màu đen kịt, không thể đoán trướctình hình sẽ xảy ra.
Bốngiờ đồng hồ trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc chúng tôi đã nhìn thấy ánh đènphía trước, đã tới thôn trang.
Quảthật là may mắn có răng vàng khè dẫn đường, chúng tôi mới có thể đi qua đoạn đườngnày nhanh như vậy, hắn dẫn chúng tôi đi qua rất nhiều đoạn đường mòn, tránh đượcmấy đoạn nguy hiểm, chỉ có điều toàn mò mẫm trong đêm đen, chúng tôi cũng hoàntoàn không thể biết rốt cuộc là đang ở nơi nào.
Chúngtôi theo răng vàng khè tiến vào trong thôn, hắn hỏi mấy người chúng tôi đã cóchỗ nghỉ chưa, không ngại thì qua nhà hắn ngủ. Tôi nói không cần, tìm một nhànghỉ nho nhỏ là được, hắn nói: “Tìm cái gì mà tìm, nếu có nhà nghỉ thì tôi cũngkhông bảo các người qua nhà tôi, mười mấy dặm vuông quanh đây một cái nhà nghỉnát cũng không có. Nếu các người không muốn qua nhà tôi thì cũng chỉ còn cáchngủ ngoài đường.”
Tôinhìn đồng hồ đeo tay, không còn cách nào, nửa đêm, nếu như quả thật phải qua mộtđêm không ngủ, vậy thì ngày mai chúng tôi cũng không cần làm gì nữa.
Chúngtôi tới nhà răng vàng khè, hắn tên là Lỗi Phu, vợ đã chết, có một con gái, hắnnói con gái hắn chuẩn bị cho bọn tôi mấy món đồ ăn, lại mở mấy chai rượu ra.
Chúngtôi đã qua một đêm không ăn gì, bụng đói meo nên cũng không khách khí cầm ănluôn.
Vừaăn chúng tôi vừa hỏi thăm chuyện nơi đây vừa chém gió tưng bừng chuyện thu đồ cổ,chuyện trộm mộ, chẳng mấy chốc đã giống như quen biết từ lâu.
Răngvàng khè cũng thao thao bất tuyệt, rượu vào lời ra đủ chuyện trên đời, có điềutôi cũng không nghe thấy có tin gì liên quan đến Quảng Xuyên vương Lưu Khứ. Chỉbiết chỗ này đã rất gần với trấn Sa Điền Hạp Khẩu, ngồi thuyền chưa tới một giờđồng hồ là đến. Răng vàng khè nhìn chúng tôi cũng không phải người bản xứ, liềnhỏi chúng tôi tới thôn nhỏ đó làm gì?
Tôitính toán trong lòng, liền nói: “Anh em chúng tôi tới mục đích là tìm phần mộ tổtiên, quê quán của chúng tôi đều ở khu vực này, sau đó Quốc dân đảng bắt trángđinh, cha tôi liền bị bắt, chiến dịch Hoài Hải nổ ra, cha tôi đi theo chínhnghĩa rồi định cư ở Tô Châu, có điều phần mộ tổ tiên vẫn ở đây. Bây giờ thì lãogia tử cũng già rồi, nghĩ rằng lá rụng về cội nên mới nói bọn tôi qua xem thửchút”. Liền hỏi hắn ở trấn Sa Điền Hạp Khẩu nơi nào có phong thủy tương đối khácó thể đặt mộ phần.
Răngvàng khè lắc đầu nói hắn có từng nghe qua ở đó có nơi có phong thủy tốt, có điềuchỗ đó cụ thể ở đâu hắn cũng không biết, những chuyện nhạy cảm thế này, nếukhông phải bạn đồng hành trong chuyến đi này, hắn cũng không dám nhiều lời.
Nóixong lại như chợt nhớ ra điều gì, gã tiếp: “Nếu thực sự muốn tìm chỗ phong thủytốt mọi người phải đi núi Khổng Tước, vào sâu một chút xem thử, phong cảnh ở đórất tốt có điều phong thủy có được hay không tôi cũng không dám chắc. Có điềuphải cẩn thận một chút, mùa này dã thú nhiều, đường núi không dễ đi, hơn nữakhông cẩn thận có thể đụng phải dân đổ đấu”
Tôikhẽ sửng sốt, hỏi đổ đấu là cái gì?
Răngvàng khè há miệng cười một tiếng thần bí nói: “Không phải chứ, người phủ HàĐông chúng ta, ngay cả đổ đấu là gì đại gia cũng không biết? Anh cũng chớ có giảbộ như vậy.”
ThiếuGia nói với tôi: “Đổ đấu chính là trộm mộ, chính là nam ba tử.”
Tôiồ lên một tiếng, nhủ thầm trong lòng, hóa ra cái nghề trộm mộ này quả thậtkhông ít tên gọi.
Răngvàng khè vừa nghe thấy tôi quả thực không hiểu liền hỏi: “Vị đại gia này khôngphải là người ở đây hả?”
Tôinói: “Chúng tôi từ Sơn Tây tới”.
Hắnnói: “Vậy anh không biết rồi, thế núi bên kia không tốt, không thích hợp tángngười, khác với phía bắc chúng ta, anh nhìn cảnh quan trong núi này đi, đi vàosâu hẳn không ít cổ mộ, thời điểm “Cách mạng văn hóa” căn bản không có ai độngtới, bây giờ lại có người bắt đầu đào bới.”
Tôivừa nghe liền cảm thấy gã này có vẻ rất hiểu biết, bọn tôi mặc dù làm về đồ cổ,nhưng trộm mộ lại là một phạm vi khác, chúng tôi căn bản không phải dân chuyênnghiệp, liền thỉnh giáo: “Đại ca quả thực hiểu nhiều biết rộng, đã từng nghiêncứu qua sao.”
“Cũngkhông thể gọi là nghiên cứu” hắn cười nói: “Chẳng qua là cũng biết sơ qua”.
Tôinháy mắt với Thiếu Gia, liền hỏi hắn khu vực gần đây đã từng xuất thổ di tíchnào tương đối lớn chưa?
Sosánh với bản đồ, có thể hình dung nơi đó là một mảnh đất trống, có một số côngtrình kiến trúc cổ đại, hoặc là một cái hang huyệt, nếu Quảng Xuyên vương có thểxây cất lăng mộ ở đây, nói không chừng chỗ đó đã bị phát hiện.
Răngvàng khè nhìn chúng tôi nói: “Cái đó thì tôi không biết, có điều tôi nghe ônggià nhà tôi nói, trong núi Khổng Tước có một ít cổ mộ, mùa hè thường xuyên ngheđược tiếng nổ trong mộ, đại khái là chỗ đó phong thủy rất tốt, có điểm không tốtđó là theo truyền thuyết thì ngôi cổ mộ lớn nhất táng bên trong một cái đầmsâu, trong đầm có rồng, tuyệt đối không thể xuống.
Thiếugia hỏi: “Truyền thuyết này có thể là thật không? Anh nghe được ở đâu vậy?”
Răngvàng khè nhìn thấy chúng tôi có vẻ tin sái cổ, cười lớn nói: “Ai da! Các ngườiđúng là từ vùng khác tới, cũng không chịu xem thử chỗ này là địa phương nào chứ,thật là, loại truyền thuyết cổ mộ này, chỗ chúng tôi rất nhiều, vùng nào cũngcó, các anh chưa có nghe thôi”.
Răngvàng khè uống rượu xong cũng mệt mỏi liền chắp tay nói hắn muốn đi ngủ, hắncùng con gái ngủ một phòng, chúng tôi ba người ngủ trong phòng khách, tôi nhìnrăng vàng khè vào phòng, liền thảo luận với bọn Thiếu Gia. Quyết định ngày maisẽ đi núi Khổng Tước, theo như địa điểm bản đồ kia chỉ dẫn, vị trí đó chắc chắnlà ở trong núi, nói không chừng chính là cái cổ mộ răng vàng khè nói, cũngchính là lăng Quảng Xuyên vương, chỉ cần có thể tới được phạm vi địa điểm đó, vớibản đồ trên tay chúng tôi, ba gã mù mờ phong thủy chúng tôi cũng có thể có đượccơ hội lớn.
ThiếuGia hỏi tôi: “Có điều là truyền thuyết này có đáng tin hay không, chẳng may lầnlẫn, đi tới đó quay về cũng mất một ngày, chúng ta không có nhiều thời gian đểlãng phí”.
Tôinói: “Nếu đúng là truyền thuyết của địa phương bọn họ, vậy thì anh có đi hỏi nhữngngười khác, kết quả cũng vẫn giống nhau, chẳng bằng cứ tin tưởng hắn một lần,hơn nữa hắn nói trong núi Khổng Tước thường xuyên có dân trộm mộ, chắc chắn phảicó nguyên nhân, nói cách khác nơi đó chắc hẳn phải có long mạch, chúng ta phảiđi xem thử một chút, nếu quả thật có vương lăng, nói không chừng chúng ta có thểbiết được cặn kẽ chuyện gì đã xảy ra”.
NhãNam vô cùng hưng phấn, trước giờ những điều cô biết chỉ toàn là đọc trong sáchvở, lần này có thể đích thân thực hành, còn không vui muốn chết được sao, hơn nữaloại cổ mộ cấp bậc vương lăng này trước giờ đều thuộc diện nhà nước phong tỏahay có thể nói là thông tin vô cùng bí mật, tầm cỡ như cô bé trước đây căn bảnlà đừng nghĩ có thể tiến vào. Cộng thêm lần này là đi vì sinh mạng bản thân nênkhông bị đạo đức trói buộc, dĩ nhiên là hưng phấn khác thường.
Thậtra thì tôi với Thiếu Gia cũng đâu có kém cạnh, buôn bán nhiều đồ cổ như vậy, thựcra cũng đều là “Cách ngoa gãi ngứa” (thành ngữ Trung Quốc hàm ý làm việc màchưa nắm được điểm mấu chốt), nằm mộng cũng mơ được vào vương lăng xem thử mộtchút.
Tôilập tức mở một cuộc thảo luận, nếu quả thật có cổ mộ, chúng tôi cũng phải chuẩnbị đồ nghề, chúng tôi căn bản chưa từng trộm mộ, chưa từng nghĩ qua có một ngàyphải hành động như vậy nên cũng không có đồ nghề gì cả.
Truyềnthuyết của răng vàng khè quá khoa trương, tôi cảm thấy chi tiết cổ mộ nằm trongnước căn bản là không thể, bởi vì kỹ thuật lúc đó căn bản không thể làm được,có điều lăng mộ Quảng Xuyên vương có thể là khai núi mà xây, vậy tối thiếuchúng tôi cũng cần thuốc nổ.
Thứnày chúng tôi chắc chắn không có mang, cái này thuộc về hàng cấm, ở đây chúngtôi lại không quen thuộc, ngày mai chắc phải tìm răng vàng khè hỗ trợ, có lẽ hắncó thể kiếm giúp chúng tôi một ít thuốc nổ đánh cá.
Tôitừng nghe nam ba tử nói qua tiến vào địa cung có rất nhiều nguy hiểm cho nên cầnchuẩn bị nhiều thứ, sáng mai phải đi chuẩn bị ngay. Chúng tôi bây giờ quả thựccũng giống như những tay trộm mộ thực thụ, ngủ không được. Nam ba tử thực thụcó rất nhiều quy củ, tôi kể lại cho hai người họ nghe một chút, cái này thực racũng không thể nói là mê tín, thật ra rất nhiều quy củ trong đó là có cơ sởkhoa học, ví dụ như chuyện đi vào phải đốt nhang, bên ngoài có thể là vì cũng tếngười chết nhưng thật ra thì tác dụng chính là tính toán thời gian, nam ba tửchế hương có chiều dài cố định, ý nghĩa chính là thời gian hoạt động trong cổ mộcó giới hạn, như vậy có thể giảm bớt nguy cơ bị phát hiện, hơn nữa thời gian ngắnnhư vậy, người bên trong cũng không thể mang tất cả mọi thứ ra ngoài, tránh đượcvì lòng tham quá lớn mà trúng mộ khí tới chết.
Nhữngthứ này trước giờ tôi chưa từng nói qua với hai người bọn họ, bây giờ nói qua mộtchút, bọn họ cũng nhìn tôi với con mắt khác xưa.
Cuốicùng Thiếu Gia liền nói, trước mắt chớ hưng phấn như vậy, có vương lăng thựckhông hay chỉ là suy đoán, đến nơi đó thế nào chúng tôi còn không biết, bọn tôiđích xác là đang mơ ngủ rồi.
Lúcnày chúng tôi mới tỉnh táo trở lại, mấy người cùng tự cười nhạo rồi ngả đầu nghỉngơi, có điều cũng không biết ngủ được bao nhiêu thời gian thì trời đã sáng.
Thậtra tôi cũng không ngủ được chút nào, lúc vục dậy khỏi giường đã thấy răng vàngkhè chuẩn bị xong điểm tâm, tôi nghĩ không thể ăn không của người ta như vậy bảoThiếu Gia đưa cho hắn ít tiền, sau đó thương lượng với hắn một chút chuyện muathuốc nổ.
Răngvàng khè ban đầu không chịu bán cho chúng tôi, chúng tôi phải nhét cho hắn thậtnhiều tiền, còn mang giấy tờ xác nhận tư cách cục quản lý văn vật của Vương NhãNam bảo chứng, nói chúng tôi là đội bí mật khảo sát cổ mộ, muốn hắn cùng phối hợp.Hắn nhìn qua thấy chức vụ của hai chúng tôi đều là trưởng khoa, lập tức cảm thấykính nể, không chỉ chịu bán thuốc nổ cho chúng tôi còn giới thiệu cho chúng tôimấy người dân địa phương và mua giúp chúng tôi rất nhiều trang bị cần thiết chongười đi rừng. Toàn bộ đều là đồ tốt, chúng tôi hỏi rõ đường đi cụ thể, chờ lúcđến bến đò rồi qua Sa Điền Hạp Khẩu sẽ nói sau.
SaĐiền Hạp là một hạp khẩu (eo sông chỗ hai quả núi kẹp dòng sông ở giữa) củaHoàng Hà cổ, bây giờ đã biến thành một nhánh sông Hoàng Hà, gọi là mãnh giang,bến đò sóng nước gầm gào, nhìn qua giống như một con rồng lớn uốn lượn. Đối diệnvới sông là vách đá rất lớn có khắc hàng chữ “Cửu khúc Hoàng Hà vạn dặmsa, lãng đào mấy bá tự chân trời.” (tạm dịch: Chín khúc Hoàng Hà cát vàngvạn dặm, lớp lớp sóng đùa từ chân trời). Nhìn dáng dấp nơi này trước kia có lẽcũng là một thắng cảnh, người thường nằm mộng cũng không thể nghĩ ra Hoàng Hà sẽđổi dòng.
Trênbến đò có mấy chiếc thuyền, có điều nhìn qua những thuyền này cũng đều đã đượckéo lên bờ, tôi liền cảm thấy ngạc nhiên. Chạy tới hỏi chuyện mới biết, thờigian này là mùa nước lớn, cục giao thông vận tải có quy định tại trấn Sa Hạp Khẩuthuyền nhỏ ba tấn trở xuống không được phép chạy, cho nên những thuyền nàykhông chiếc nào ở dưới nước, được kéo lên bờ bảo trì lại.
Chúngtôi ra giá tiền rất cao cũng không có ai chịu chở giúp, tôi nhìn thấy có mấyngười rõ ràng đã động lòng với tiền nhưng vẫn không dám giúp, chúng tôi gấp đếnđộ cứ chạy vòng quanh nhờ vả.
Bậnrộn thuyết phục mất nửa ngày, một chủ thuyền nói, các người nếu thực sự cần đigấp chỗ nào, chọn đường núi mà đi, khẳng định là nhanh hơn so với việc chờ thuyền,ở đây chắc chắn là không có ai dám lái thuyền cho các người, trấn Hạp Khẩu hunghiểm vô cùng, không biết bao nhiêu người đã bỏ mạng, mùa này tuyệt đối sẽ khôngcó thuyền, phần lớn đều đi đường núi cả.
Khôngcòn cách nào khác đành phải quay trở lại nhà răng vàng khè, hắn đang uống rượunhìn thấy chúng tôi quay lại, ngạc nhiên hỏi: “Các vị vì sao lại quay lại?”
Tôikể sơ qua tình hình với hắn một chút, hỏi hắn ngoài cách đi thuyền còn có đườngnào để tới núi Khổng Tước.
Răngvàng khè suy nghĩ một chút nói: “Thật là, lẽ ra tôi phải sớm nghĩ ra chuyện nàymới phải, anh cũng biết đầu năm nay đàn ông đều ra ngoài làm ăn, tôi cũng lâu lắmrồi không đưa đò, đường núi đúng là có chỉ có điều đường núi này đi tốn rất nhiềuthời gian, không phải mọi người nói đang gấp lắm sao? Vậy thì chắc chắn làkhông ổn, thế này đi, các anh chờ một chút, tôi nghĩ cách giúp các anh”.
Tôithấy hắn nóng lòng giúp đỡ chúng tôi như vậy, trong lòng quả thực cũng có mấyphần cảm kích nói: “Vậy thì cảm ơn anh.”
Hắnvội chạy ra ngoài, có điều chạy một mạch đến năm giờ đồng hồ, bọn tôi ngây ngốcchờ trong nhà hắn đến buổi chiều, cảm giác so với tuyệt vọng cũng không khácnhau nhiều lắm.
Đangchuẩn bị quyết định không chờ nữa, đứng dậy lên đường thì răng vàng khè chạy về,chúng tôi vội hỏi hắn thế nào, chỉ thấy nét mặt của hắn cổ quái nói: “Thuyền đãtìm được, ở bên kia cách ba dặm, chỉ có điều………”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.