Hoàng Hà Quỷ Quan

Chương 22: Hoàng Hà Quỷ Quan


Làmsao để tiến vào hạp cốc Mãnh Giang, răng vàng khè bắt đầu giảng giải. Tổng cộngcó hai con đường, một là tiến vào từ thung lũng ở thượng nguồn, có điều nếu điđường đó sẽ phải băng qua một mảng rừng rậm nguyên thủy lớn, thung lũng ở thượngnguồn cũng không hề yên bình, chúng tôi chắc chắn sẽ không thể bình thản mà thẳngtiến. Trên thực tế nếu đi đường đó thì bảy ngày chưa chắc đã tới, hơn nữa rừngrậm nguyên thủy nguy cơ tứ phía, mấy kẻ thư sinh trói gà không chặt bọn tôi, tiếnvào khác gì tự đi chịu chết. Ngoài ra còn một con đường khác chính là đi thuyềntheo Mãnh Giang mất khoảng hai mươi cây số đường thủy, sau đó nửa đường dừng lạitrên miệng một cái ghềnh rồi trèo thẳng vào núi, như vậy thời gian chỉ mất khoảnghai ngày. Có điều ngọn núi Khổng Tước chúng tôi muốn vào kia có độ cao so với mặtnước biển những hơn ba nghìn bảy trăm mét, bên cạnh mặc dù có một trấn nhỏnhưng dân cư thưa thớt, chỉ có khoảng chừng năm trăm hộ, bên kia chính là trungtâm của rừng già nguyên thủy, đừng nói là có đường lên núi, ngay cả chỗ để chongười tạm dừng chân nghỉ ngơi cũng không có.
Dodự hồi lâu, dù sao cũng không còn con đường thứ ba để vào núi, cuối cùng chúngtôi quyết định đi đường thủy, trèo núi mặc dù khó khăn nhưng cũng chỉ là vất vảnhất thời, nếu bị vây hãm trong rừng già, sống không được mà muốn chết cũngkhông xong, tôi thà ở thành phố nằm trên giường chờ chết còn hơn.
Khókhăn lắm mới ra được quyết định, lại phát hiện ra vấn đề mới, thời gian này rấtít có thuyền chịu chèo ngược dòng, trên người chúng tôi lại không có nhiều tiền,hỏi hết đám chủ thuyền đều không có ai chịu dẫn đi, lúc nghe nói cách đó ba dặmcó người chịu xuất thuyền, thật giống như nghe được tin lập nước Trung Quốc, liềnnhảy cỡn lên vội hỏi răng vàng khè chủ thuyền ở đâu.
Răngvàng khè cũng không biết tường tận, chỉ nói người ta cũng không phải vì tham tiềncủa bọn tôi, mà vì họ cũng có việc gấp muốn đi thượng du, đúng lúc nghe chuyệncủa chúng tôi, trong đầu nghĩ dù sao cũng phải mạo hiểm, chi bằng thêm bạn thêmvui lại có thể kiếm chút tiền. Cuối cùng đối phương là dạng người thế nào, mụctiêu của họ ở đâu, loại thuyền gì hắn cũng không chịu nói rõ.
Chúngtôi chỉ còn cách theo hắn đi gặp trực tiếp người chủ thuyền đó, chủ thuyền kiagọi là lão Tài, rất vạm vỡ, nhìn qua cũng có vẻ biết điều, chúng tôi kể lại sơqua tình hình cho lão nghe một chút, lão vừa nghe vừa gật đầu.
ThiếuGia rất khôn khéo, cảm giác chuyện này không hề đơn giản như vậy, những ngườikhác có đánh chết cũng không chịu xuôi thuyền, vì sao lão lại chịu xuôi, khôngphải có ý đồ lừa gạt gì chứ? Vì vậy liền vòng vo hỏi thăm.
Chủthuyền kia ban đầu nhất quyết không khai, sau đó một hồi được Thiếu Gia rót mêhồn thang, đã nói tuột ra hết cả, tôi nghe thiếu chút nữa đã cười sặc chết.
Chuyệnrăng vàng khè kia nói với bọn tôi chắc chắn chỉ toàn là “bắc chõ nghe hơi”, sựthật không phải như vậy. Thì ra chủ thuyền này vốn là một con bạc khát nước, mấytháng trước nợ nần chồng chất lại gặp bạo bệnh nằm liệt giường thời gian dài,tiền đã sớm cạn từ lâu, bí quá hóa liều, không thì hắn cũng sẽ không mạo hiểmnhư vậy.
ThiếuGia liền hỏi hắn: “Vì sao mà các ông phải sợ như vậy, đoạn sông này có cái gìghê gớm như vậy sao? Trước khi lên đường không phải cũng nên bàn bạc với nhau mộtchút sao?”
Lãomới thở dài nói các người chưa từng đi qua nên không biết, theo như người dân bảnxứ bọn họ kể lại, nơi này thời điểm còn là Hoàng Hà, đoạn sông này truyền thuyếtgọi là “Vàng thang nhược thủy”, ném lông chim vào cũng phải chìm. Nguyên nhânlà đáy nước Hoàng Hà cổ đoạn này có rất nhiều hố thủng, không biết là thông tớiđâu, tới mùa lũ nước liền tạo thành những xoáy lớn cuốn vào trong hố, người đờitrước đều gọi nước này chính là nước hoàng tuyền, âm tào địa phủ chín đạo hoàngtuyền chính là do nước ở đây trút xuống, cho nên mới có câu “Chưa thấy quan tàichưa đổ lệ, chưa tới Hoàng Hà chưa thôi thuyết giảng”
Dĩnhiên bây giờ sau giải phóng người ta cũng không tin chuyện này nữa, có diềuchuyện dưới đáy sông có hố thủng là “Thiên chân vạn xác” (Nghìn thật vạn xác thực,hàm ý khẳng định chuyện chắc chắn), mấy năm trước thời điểm Hoàng Hà cạn nước,Mãnh Giang cũng cạn còn có cả các nhà khoa học tới khảo sát, trên lớp phù sa dướiđáy sông toàn là những hố sâu sáu bảy thước, bên trong lấp đầy cát, những hố thủngđó là do thứ gì đào, dưới đáy nó ruốt cuộc có cái gì, không ai biết rõ được.
Têngọi “Vàng thang nhược thủy” cũng không biết xuất hiện từ bao giờ, chỉ biết mộtđiều đó là thuyền lái đến đoạn này cơ bản đều không thể khống chế, cho dù anhlà cao nhân nhiều kinh nghiệm cũng phải theo dòng nước mà chảy đi, nếu vận khítốt anh sẽ một đường ung dung đụng bờ bên kia, nếu vận khí không tốt, vậy thìkhó có thể nói trước.
Còncó chuyện kỳ lạ hơn nữa là, trước đây đã từng có rất nhiều chiếc thuyền, khi xuấthành trên thuyền có tới mười mấy người, khi ra tới hạp khẩu trên thuyền liềnkhông một bóng người, không biết chuyện gì xảy ra, cũng không thấy thi thể.
Mấynăm gần đây vì thuyền gắn động cơ khá thông dụng, tình hình bắt đầu được cảithiện, có điều tình hình tổng thể căn bản vẫn không lạc quan hơn bao nhiêu, đặcbiệt là thời điểm nước lớn, nước kia chảy rất quỷ quái, không biết là nó chảyđi đâu, căn bản không có biện pháp chế ngự.
ThiếuGia nói: “Theo như ông nói, vậy thì lần này chúng ta không chỉ đơn thuần là đilàm mồi cho cá rồi? Ai da, như vậy quả thật cũng vất vả cho ông rồi”.
Lãocười nói: “Thực ra cũng không đến nỗi, chúng ta đã lên thuyền cũng coi như là bạnđồng hành, tôi nói thật thuyền do tôi cầm lái căn bản không thể dễ dàng chìmnhư vậy được. Chỉ kính nhờ các vị sau khi lên thuyền đừng nói cái gì mà làm mồicho cá nữa, mọi người cứ ngậm miệng, mặc dù tôi không dám cam đoan có thể mangcác người cập bến, nhưng vẫn còn có thể đảm bảo tính mạng cho các vị.”
Cuốicùng chủ thuyền kia cũng nói với chúng tôi, lần trước hắn liều lĩnh qua đây làhồi đầu ba năm trước, khi đó may mắn qua được, nhưng rất kỳ quái là, đáy thuyềnkhông biết tại sao lại nham nhở giống như bị thứ gì cắn qua. Lượng nước lần nàycũng lớn hơn so với lần trước, hắn không dám chắc chắn nên phải nói thật, mọingười cần chuẩn bị tâm lý, nếu quả thật cuối cùng xui xẻo đến mức bị chìm thuyền,hắn cũng không có cách nào cứu được chúng tôi. Một khi đã rớt xuống Hoàng Hà,cũng đừng có ai nghĩ có may mắn, bởi vì không có ai có thể chạy chốn khỏi HoàngHà từ nơi này.
Cònvấn  đề nữa là tiền phải đủ, một phâncũng không thể thiếu.
Tôinói với chủ thuyền: “Tiền ông anh không cần lo lắng, chúng tôi cũng giống anh vậy,cũng có việc gấp bên mình, nếu quả thật làm không được, tiền đối với chúng tôimà nói cũng không có giá trị gì, nếu xong việc thì mọi  người đều có được cái mình muốn. Anh cũng đừngsợ chúng tôi nói bậy bạ, anh nhìn vị thiếu gia này, hắn họ Lý, là họ hàng thânthích của Long vương gia, anh yên tâm đi, bảo đảm không có chuyện.”
Haingười thỏa thuận giá tiền, chúng tôi liền ấn định thời gian rồi chuẩn bị đồ nghềlên thuyền, ngoài ra tôi còn hỏi răng vàng khè có thể chuẩn bị cho bọn tôi mộtít vũ khí không, nói thế nào đi nữa lần này cũng là vào rừng nguyên sinh, chúngtôi cũng cần có đồ phòng thân. Răng vàng khè nói con gái hắn vào phòng tìm kiếmmột lát, mang ra một cái nỏ cổ, đưa cho chúng tôi, đừng nói đến súng, ở đâyngay cả hàng sắt thép cũng không có, các anh muốn phòng thân, bây giờ cũng chỉcó thứ đồ chơi này, các anh mua giúp tôi nhiều đồ như vậy, còn cái đầu này tôicũng coi như bán luôn cho các anh, trước giải phóng người dân ở đây săn thú đềuxài cái này, không có nhiều súng đạn như bây giờ.     
Tôinhận lấy xem thử, con bà nó, thật đúng là đồ tốt, nỏ bằng gỗ tùng mộc, xem quacó thể nhận ra là được chế bởi thợ mộc lành nghề, rất nặng, dây da còn rất tốt,mũi tên bằng cây trúc vót nhọn, người cầm nỏ chỉ cần đặt mũi tên trúc trên rãnhnỏ, dùng sức hai tay kéo dây nỏ cùng đầu mũi tên theo hướng ngược lại đến câu nỏ,nhắm mục tiêu sau đó bóp cò, mũi tên trúc sẽ xé gió bay đi, so với súng thì thứnày gần như không có tiếng động cũng như lực đàn hồi, vô cùng có lợi cho việcđánh lén.
Tôithí nghiệm với một mũi tên, mũi tên trúc chỉ chớp mắt đã bắn ra xa hơn trăm thước,rơi vào trong Hoàng Hà, sau khi nó bắn ra cảm giác tạo ra một sức chấn động vôcùng mãnh liệt, xem tình hình như vậy nếu bị bắn trúng một mũi tên chắc cũngkhông phải chuyện giỡn chơi. Khuyết điểm duy nhất chính là đạn dược quá nặng, bốnmươi mũi tên trúc còn nặng hơn một trăm viên đạn, lúc leo núi vác theo chỉ sợ gặpphiền toái.
Suynghĩ một chút răng vàng khè nói với chúng tôi, rừng già nguyên sinh nguy hiểm,vẫn nên mang theo cái này. Tôi ném đồ chơi này cho Thiếu Gia, sức vóc của gãhơn tôi, trách nhiệm bảo vệ mọi người giao cho gã.
Tôicám ơn răng vàng khè, ba người lên thuyền lão Tài, thuyền nhanh chóng rẽ nước,bọn tôi từ Miêu Tử Lĩnh đi thẳng một mạch tới đây, gần như không được nghỉ ngơihay ăn uống gì, lúc này mới nhấm nháp một chút sô cô la, uống chút rượu, bổsung thể lực và làm nóng cơ thể. Thiếu Gia và tôi đều là dân binh dự bị, thời kỳchuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, chúng tôi đều từng được huấn luyện bởi quân chínhquy, cho nên một chút bôn ba như vậy đối với chúng tôi mà nói chẳng thấm vàođâu, có điều khiến tôi bất ngờ đó là cô bé Vương Nhã Nam thần thái cũng vô cùngthư thái, tựa hồ cũng không chút mệt mỏi.
Chodù là đã mệt mỏi hay chưa, sau này thời gian nghỉ ngơi chắc chắn sẽ ngày càngít, sau khi chúng tôi ăn no, mỗi người liền tranh thủ thời gian ngủ, có điềuchưa ngủ được bao nhiêu đã bị lão Tài đánh thức.
Lênboong thuyền xem thử, thì ra thuyền đang xuôi dòng, đã đến Sa Hạp trấn, hai bênnúi cao chót vót, phẳng như đã được gọt qua, gần như không thấy được chút sườnnúi nào, trên núi cao cây mọc ngang rất nhiều, đỉnh núi cây cỏ xanh um, cành láxum xuê, trước đây tôi vốn tưởng rằng chỉ có cây tùng mới có thể dài như vậy,nhưng nhìn kỹ thì ra thảm thực vật ở đây chủ yếu là thông.
Dướichân núi cao chính là dòng Mãnh Giang Hoàng Hà cổ đạo cuồn cuộn chảy, toàn bộtrấn Sa Hạp giống như một nồi bùn loãng sôi trào, từng lớp sóng bùn quay cuồng,dùng mắt thường cũng có thể nhận ra, nước đang chảy hỗn loạn.
LãoTài đang tập trung toàn bộ tinh thần chăm chú khiển thuyền, thân thuyền từ từchuyển hướng vào bên trong hạp khẩu, trong nhất thời chúng tôi chưa thể cảm nhậnđược nối khiếp sợ đến từ dòng nước ngầm, có điều thần kinh của chúng tôi cũngđang căng thẳng cực hạn. Vào bên trong hạp khẩu vách núi dựng đứng có khuynh hướngmở rộng, mặt nước bên trong hạp khẩu so sánh với chiều rộng hai bên tạo thànhhình quả trám, hiện tại chúng tôi đang tiến về hướng trung tâm phía trước.
Trênthuyền có mấy cây sào, dùng để chống đỡ thuyền khi cần thiết, tôi với Thiếu Giamỗi người cầm một cây, cắm vào trong Hoàng Hà, định bụng tới lúc nguy hiểm sẽgiúp lão Tài một tay.
Sàodài vừa cắm xuống nước, chúng tôi lập tức phát hiện, đoạn này quá sâu, sáu bảythước chiều dài sào trúc căn bản không thể đụng tới đáy.
Hơnnữa, cắm cây trúc vào trong nước, rõ ràng có thể cảm giác được nước bên dưới mặtsông có khuynh hướng chảy loạn dòng, chẳng may té xuống đây, ngay cả một thâytrôi chắc cũng không tìm thấy
ThiếuGia hỏi tôi: “Lão Hứa, chỗ này quả nhiên không ổn, nước sông đến đây thì rối loạn,hay là nói lão Tài tăng nhanh tốc lực, bọn ta “Nhất cổ tác khí” * xông lên?”
*Nhất cổ tác khí: Một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm (“Tả Truyện” TrangCông thập niên: ‘phu chiến, dũng khí dã. Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhikiệt’. Khi đánh trận dựa vào dũng khí, đánh một tiếng trống, dũng khí tăng lên,đánh hai tiếng trống, dũng khí suy giảm, đánh ba tiếng trống, dũng khí khôngcòn. Sau này ví với nhân lúc đang hăng hái làm một mạch cho xong việc)
Tôinói Thiếu Gia chớ phát biểu liều, chỗ này nhìn qua tưởng rằng không cách hạp khẩubao xa, nhưng người đi thuyền chuyên nghiệp đều biết, khoảng cách đi thuyền thựcra là gấp mấy lần đường bộ, anh xông thẳng tới, kết quả duy nhất chính là bị nướcchảy hút vào, đến lúc đó nhẹ thì nằm một đống trên vách núi, nặng thì….
Đốivới truyền thuyết địa phương Thiếu Gia quả thực cũng không tin cho lắm, cười nói:“Tôi thấy làm gì đến nỗi như vậy, tôi xem chừng chỗ này mặc dù có nguy hiểmnhưng cũng không đến mức như gã chủ thuyền kia nói, có lẽ là lão cố tình khoatrương thành tích…”
Gãcòn chưa nói hết câu, bỗng nhiên thân thuyền chấn động mãnh liệt, chúng tôi đềubị giật ngã trái ngã phải, cố sức ôm lấy một bên mũi thuyền sắt mới không bịngã xuống
Tôikêu lớn một tiếng lão Tài: “Chuyện gì xảy ra?”
Ởbuồng lái, lão Tài hiển nhiên cũng không biết phát sinh chuyện gì, nhô đầu ranhìn thử mặt nước sông một chút, nói: “Giống như là đụng phải thứ gì.”
Lờivừa dứt lại chấn động, thuyền lại nghiêng về một bên, tôi liền dùng chân móc lấyhành lý sau đó đi xem thử dọc theo mạn thuyền, xem chấn động phát sinh từ đâu,có phải là do đá ngầm hay không.
Trongnước bùn cuộn trào xuất hiện một cái bóng đen lớn đang giãy dụa thân thể, quanhquẩn dưới thuyền, cái bóng kia chiều rộng gần tương đương với thân thuyền củachúng tôi, nhìn động tác giãy dụa của nó, hiển nhiên đây là một sinh vật còn sống,nhưng chắc chắn không phải cá.
Sắcmặt Thiếu Gia lập tức trở nên u ám, lời nghẹn trong cổ họng không thể phát ra.
Chỗnày với Hoàng Hà tương thông, nước sông vàng đục, sinh vật vô cùng phong phú,ngư dân đánh cá trong Hoàng Hà cũng thường xuyên cá nặng lưới đầy, có điều loạiquái ngư lớn như vậy đúng là xưa nay chưa từng thấy, quả thực là quá kỳ lạ. Cáibóng mờ ảo trên mặt nước xem chừng chiều dài phải đến bảy thước, chiều rộngcũng phải hơn một thước, chuyển động rất nhanh, hơn nữa nó còn có vẻ vô cùng hứngthú với thuyền của chúng tôi, cứ lượn lòng vòng bốn phía xung quanh.
ThiếuGia quay đầu hỏi tôi: “Lão Hứa, đó là quái vật gì? Sao nó lại lớn như vậy!”
Tôinhìn nước sông vàng đục, căn bản không biết trả lời gã thế nào, liền quay đầuxem thử lão Tài ở đâu, lại nhìn thấy lão đang quỳ trong buồng lái, ra sức dập đầu,cần lái không ai ghìm múa loạn cả lên.
ThiếuGia hoảng hốt kêu to: “Lão Tài! Anh làm cái gì thế! Muốn đụng vào vách núi phảikhông?”
LãoTài hét hớn: “Đó là rồng Hoàng Hà! Hai vị ông chủ đây chính là rồng Hoàng Hàđó! Mau quỳ xuống, nếu không nếu không chúng ta chắc chắn phải chết!”
ThiếuGia chửi lớn: “Lão tổ tông nhà ông! Thế gian này làm quái gì có rồng” vừa nói vừađịnh xông qua nắm cần lái.
Tôithấy Thiếu Gia vừa lớn tiếng, sinh vật trong nước kia liền ngoi lên, vội vàngra dấu để cho hắn chớ kêu, sau đó cũng trao đổi ánh mắt với Vương Nhã Nam, rahiệu cho bọn họ cùng ngồi xổm xuống, nhẹ giọng nói với lão Tài: “Tắt động cơ!”
LãoTài hốt hoảng gật đầu, kéo chốt điện, tiếng máy ngừng bặt, liền đó toàn bộkhông gian chỉ còn tiếng nước sông cuồn cuộn chảy.
Tôingừng thở, nằm trên thành thuyền, nhìn cái bóng đen, cử động nhanh mạnh dưới nướcnhư vậy chắc chắn là loài ăn thịt, đầu lớn như vậy, chỉ cần đụng vào mạn thuyềnchúng tôi một chút, chúng tôi chắc chắn sẽ bị rớt xuống nước vàng cuồn cuộn. Loạiquái ngư này sống dưới nước vẩn đục ở Hoàng Hà săn mồi có lẽ dựa nhiều vàothính giác nhạy bén, hi vọng sau khi chúng tôi tắt động cơ, thứ này sẽ tự bơiđi.
Mặcdù vậy tiếng thuyền sắt đập vào nước sông mặc dù không có động cơ nhưng vẫn cóthể nghe rất rõ, bóng đen kia vẫn liên tục bơi qua bơi lại dưới đáy thuyền, mỗilần như vậy từ dưới đáy thuyền lại truyền tới một tràng tiếng động tựa hồ như vậtkia đang cào vào đáy thuyền, khiến chúng tôi toát mồ hôi lạnh.
Thuyềnchúng tôi không có động cơ, liền bắt đầy xoay tròn theo dòng nước chảy, chẳng mấychốc mũi thuyền và buồng lái đều cùng hướng về một hướng, bắt đầu trôi theo hướngvách núi cao sừng sững.
Tôicùng với lão Tài cầm cây sào lên dồn sức chỉ vào vách núi định ghìm cho thuyềndừng lại nhưng vô ích, nước chảy quá mạnh, sào dài còn chưa kịp chạm vào váchnúi, trong nháy mắt “ầm” một tiếng thật lớn, buồng lái thuyền đã đụng vào váchnúi, thân thuyền phát ra một tràng tiếng người rên rỉ, toàn bộ chúng tôi đã bịngã lộn nhào trên boong, trong khoang thuyền liên tiếp truyền tới chuỗi tiếng độngđồ đạc bị đập vỡ.
Tronglòng tối biết không ổn rồi, vừa đứng dậy quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy bóngdáng trong nước đã biến mất.
Thậtkhông ổn, quái vật có thể đang lặn dưới nước chờ dịp tấn công bọn tôi, vừa địnhnhắc nhở những người khác chú ý, đột nhiên thân thuyền chấn động mạnh, cùng vớiđó là một tiếng vang thật lớn, thân thuyền gần như đã rời khỏi mắt nước, chúngtôi vừa đứng dậy đã bị ngã nhào sang trái sang phải.
Tronghoảng loạn tôi nhìn thấy một cái vây lưng cá rất dài đang rạch nước áp sát mạnthuyền, như một tia chớp liền lặn xuống nước, lại không thấy đâu nữa.
LãoTài bò dậy chạy lại kiểm tra tình trạng hư hại của đáy thuyền, may mắn là thuyềnsắt, đáy thuyền bị đụng lồi lên một cục nhưng vẫn chưa bị vô nước, chẳng may bịđụng mấy lần nữa thì thực tình không biết phải làm sao.
ThiếuGia cầm cây nỏ lên, lắp tên lên dây nỏ, một tay vịn mạn thuyền, một tay nhắmvào trong nước, tôi nói với gã vô dụng thôi, mặc dù lão nỏ uy lực không nhỏ, cóđiều so sánh đầu mũi tên này với đầu vật dưới nước kia, chẳng khác nào cầm tămxỉa răng đi đâm con cọp.
Chưanói dứt lời lại nổi lên một cơn chấn động, đầu tôi va vào một túi hành lý, ráchra một vết thương, nhất thời máu tươi chảy thành dòng, Vương Nhã Nam hoảng hốtkêu to, vội tránh đụng phải vết thương của tôi. Tôi thấy mắt hoa đầu váng, đứngdậy sờ thử, thấy máu đã dính bết vào tóc, từ nhỏ tới lớn còn chưa từng có ai cóthể làm tôi đổ máu nhiều như vậy, mẹ kiếp hôm nay lại là tự mình làm mình đổmáu. Lập tức hét lớn với Thiếu Gia “Mẹ kiếp, đụng tới đụng lui, thật đúng làcoi thường chúng ta, mang những chất nổ đánh cá của răng vàng khè ra đây, mặc kệnó là rồng hay rắn, để xem hôm nay ai ăn ai.”
ThiếuGia hét lớn: “Thuốc nổ này là chuẩn bị để vào núi mới dùng, dùng ở đây, vào núichúng ta sẽ không có xài nữa!”
Tôihét lớn: “Mẹ kiếp không quản được nhiều như vậy, không qua ải này còn vào núiđược nữa à?”
Lạirầm một tiếng, lần này chỗ bị đụng không phải là trung tâm đáy thuyền mà là ởbên cạnh, thuyền tròng trành sắp lật, Vương Nhã Nam liền bị bật ra mạn thuyền,cố sức vồ được sợi dây thừng mới không bị nước cuốn đi, tôi vội ra kéo cô.
ThiếuGia thấy quả thật không xong, tháo túi đeo trên lưng xuống lấy ra một quả nổ,kêu to: “Lão Hứa, tôi ném thật nhé!”
Tôihét to: “Mẹ kiếp ông đừng nói nhảm nữa, ném mau”
ThiếuGia một tay nắm vào lốp xe bên cạnh thành thuyền, một tay kéo quả nổ, khôngchút suy nghĩ liền lôi một bó hai mươi cây quả nổ dồn sức ném vào cái bóngtrong nước. Bó quả nổ đủ sức phá tung một sân bóng rổ nhỏ lập tức chìm vàotrong nước.
Tôinhìn qua gần như phát điên, cái này là chất nổ công nghiệp, một cây uy lực đãvô cùng lớn rồi, một bó như vậy sợ rằng sẽ hất văng cả thuyền luôn. Liền hướngvề phía hắn tức miệng chửi to: “Mẹ kiếp nhà anh, muốn ném là ném liền một cây,anh tưởng đó là bó pháo tép hả?”
ThiếuGia quay đầu nói: “Mẹ kiếp là anh bảo tôi ném, sao còn lắm lời như vậy?” Lờicòn chưa dứt, chỉ thấy “ầm”  một tiếngvang thật lớn, nhất thời nước văng khắp trời, từ trong nước vồng lên một túi nướclớn, thuyền chúng tôi bị bắn lên khỏi mặt nước, sau đó lại rơi trở lại trong nước,tôi cùng với Vương Nhã Nam đều bị tuột tay rơi vào trong nước.
Tôithấy trước mắt mình trời đất tối tăm mù mịt vội nhào lên, miệng đầy một miệngnước vàng, vội tìm Vương Nhã Nam khắp nơi, chẳng mấy chốc cũng đã thấy cô bénhô đầu lên từ trong nước.
Trongnước dâng lên một đám màu đỏ thẫm, răng vàng khè kia thật đúng là không gạt người,uy lực của thuốc nổ quả đúng thật mẹ kiếp kinh người, vật dưới nước kia chắc chắnlà đã bị nổ trúng, không biết có bị nổ chết hay không.
Trướcmắt tôi cũng không quản được nhiều như vậy, bọn tôi nhanh chóng bơi tới mạnthuyền, nhoài người lên thành thuyền, nắm dây thừng leo lên, gọi lớn Thiếu Gia,xem thử xem hắn bị té tới đâu rồi.
Trênthuyền mọi thứ đều được phết bùn, cả thuyền là một đám hỗn độn, tôi vọt vàotrong thuyền, nhìn thấy Thiếu Gia đầu đầy máu nằm thẳng cẳng ở đó, tôi đỡ hắn dậymắng: “Anh mẹ kiếp nhớ cho kỹ nhé, đây chính là hậu quả của vô tổ chức, vô kỷluật.”
ThiếuGia nói: “Con bà nó không phải anh bảo tôi ném sao? Anh lại không nói ném baonhiêu, bây giờ xảy ra chuyện lại đổ cho tôi.”
Tôivừa định phản bác, đáy thuyền vang lên tiếng kêu cứu của lão Tài, tôi đỡ ThiếuGia đi tới cuối thuyền kiểm tra, xem thử thấy không xong rồi, lão Tài bị thùngdầu đè, bị thương còn nghiêm trọng hơn cả Thiếu Gia, nguy hiểm hơn là, đáy thuyềnlại xuất hiện mấy lỗ thủng, nhìn qua có thể nhận ra là do sức nổ tạothành. 
Lỗthủng không lớn, chỉ bằng một cái đầu trẻ con, có điều nước đang tràn vào, tôivội kéo lão Tài ra ngoài, lão kêu to với bọn tôi: “Mau kiếm đồ bịt lỗ thủng lại,cái gì cũng được”.
Tôivội cởi quần áo mình, ấn vào một lỗ thủng, kêu Thiếu Gia đi lấy chăn trong kho.
Kêuhai tiếng nhưng Thiếu Gia vẫn không nhúc nhích, tôi nóng ruột quát lớn: “Anh mẹkiếp làm gì mà ngẩn ra thế! Muốn thuyền này biến thành tàu ngầm hả?”
ThiếuGia sắc mặt tái nhợt, chỉ chỉ phía sau lưng tôi, vẫn không cử động, tôi nhìnnét mặt của gã, cảm giác bầu không khí có chút không đúng, sao mà lão Tài cũngkhông nói gì, theo bản năng quay đầu nhìn lại, toàn thân lập tức đông cứng lại.
Chỉthấy đáy thuyền sau lưng từ chỗ lỗ thủng, không biết từ lúc nào đã mọc lên mộtthứ đồ như dễ cây dài mảnh, hao hao cánh tay, lại có chút giống vòi đang hướngvề phía tôi từ từ chuyển động tới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.