How to live as the Enemy Prince - Sống dưới danh hoàng tử của kẻ thù

Chương 28: Ta không có ý xấu đâu (7)


Calian bắt ông ta im lặng bằng cách dí dao vào miệng ông ta.

“Không cần phải nói những điều tôi không cần biết.” Anh trầm giọng tiếp tục.

“Tôi không có tiền! Cậu muốn tôi làm gì chứ?” Người đàn ông bật khóc. Nhận ra mình đã làm gì, ông ta bối rối và lầm bầm nói. “Không, ý tôi, ý tôi là, chỉ là…Tôi rất cảm kích nếu cậu nói cho tôi biết cậu muốn gì.”

Calian lấy lưỡi dao gõ nhẹ vào bàn. “Tôi không lấy tiền.”

Đó là tin tức tốt nhất ông ta nhận được. Mặt ông ta rạng rỡ cả lên. Nhưng, Calian vẫn chưa nói xong. “Thay vào đó, tôi muốn một người. Quỷ Nhãn.”

Đối với ông ta, nó chẳng khác gì một tiếng sét ngang tai. “Không được! Đó là-“

– Cạch!

Chết tiệt! Ông ta nhăn nhó. Ông ta đã hiểu yêu cầu vô lý của anh. Ông ta không thể để tâm được điều gì nữa.

Calian thấy thái độ ông ta đã thay đổi. Nếu cho ông ta thêm thời gian, một cuộc chiến sẽ bắt đầu, và ông ta sẽ nhận ra Calian không gì hơn một thằng bé bất lực. Anh không thể để ông ta nghĩ thêm. Calian nghiến răng.

Ông ta tiếp tục. “Cậu ta chỉ mới bắt đầu kiếm được những gì xứng đáng với mình thôi, và chủ nhân tôi nói-“

Ngay lập tức, ông ta ngậm ngay miệng lại.

Ông ta nghe tiếng con dao của Calian – thậm chí còn không phải là kiếm – vang vọng.

Một luồng khí xanh dương tràn ra và bao phủ lấy con dao, tạo thành một lưỡi dao dài màu xanh ở mũi tưởng chừng có thể cắt xuyên mọi thứ. Đôi mắt ông ta trở nên méo mó vì sợ hãi.

Tận mắt chứng kiến những thứ chỉ được nghe kể, những người đàn ông ở đó đều há hốc mồm. Tất cả dán mắt vào bàn tay của Calian mà không tin được.

Như để xác nhận sự thật đó, Calian lặng lẽ đứng dậy và nâng con dao giờ đã dài như một thanh kiếm với hào quang bao quanh. Anh vung con dao xuống ngay trước mũi người đàn ông.

Ông ta co rúm vì sợ hãi.

Không gian tĩnh lặng như tờ.

Con dao không một tiếng động cắt ngang bàn sắt dày như cắt bánh pudding. Chỉ còn tàn khí màu xanh lam lưu lại như một cơn ác mộng.

Bên dưới chiếc bàn, người đàn ông cảm thấy ớn lạnh giữa hai đầu gối nơi lưỡi kiếm khí lướt qua. Ông ta nhảy lùi theo phản xạ. Chiếc quần của ông ta được cắt rất ngọt, để lộ đôi chân trần truồng của ông.

“Hự!”

Calian cúi thấp đầu. Máu trào lên cổ họng anh. Anh nắm lấy góc bàn bằng cả hai tay và đỡ lấy cơ thể, cố nuốt ngược dòng máu đang đông trở lại.

Anh không thể làm thế lần hai. Tim anh sắp nổ tung thành từng mảnh mất rồi.

Cuối cùng thì Calian cũng cố mở miệng và giả đò. “6000 floren và mạng sống của anh thì có đáng để đổi lấy Quỷ Nhãn hay không?”

Giọng Calian run lên vì đau đớn. Nhưng tất cả những người ở đó có thể nghe được là Calian đang cố kìm chế cơn thịnh nộ của mình.

‘Chó chết! Nó là kiếm sư! Dù có hàng trăm, không, hàng nghìn người ở đây cũng không thể thắng được nó!’

Ông ta vội vàng suy tính hết thảy rồi gật đầu. Ông ta ra hiệu hai người đàn ông đang tròn xoe mắt và run lẩy bẩy sau Calian đưa Kyrie vào. Những người đó chạy biến khỏi phòng trong tích tắc.

Calian duỗi tay với lấy con dao của mình. Anh không ngờ con dao vẫn còn nguyên sau khi được khí của anh bao phủ. Có thể vì nó được rèn bởi thợ rèn lành nghề, và cũng vì khí của anh chỉ xuất hiện trong giây lát.

Nụ cười trống rỗng nở ra từ môi Calian. ‘Chắc mình còn yếu hơn cả con dao này nữa.’

Calian ngồi xuống. Anh cúi đầu che giấu đau đớn và từ từ điều hòa hơi thở.

 Năm phút đằng đẵng trôi qua tựa như năm năm vậy đấy. Cơn đau trong anh đã dịu dần xuống đến mức có thể chịu đựng được. Mất nhiều thời gian hơn anh nghĩ. Calian nóng nảy dùng dao gõ bàn.

Người đàn ông điên cuồng xua tay. Ông ta cảm giác tuổi thọ của mình bị rút ngắn lại sau mỗi tiếng gõ. “C-Cậu ấy sẽ đến ngay thôi! Làm ơn đợi thêm chút nữa!”

Vừa dứt lời, cánh cửa bật mở, những người đàn ông vừa rời đi liền xông vào. Nhưng chỉ có hai người họ mà không có Kyrie.

Người đàn ông ghì giọng hỏi, “Cậu ta đâu? Sau lại chỉ có tưng đây thế hả?”

“Cậu ấy nói…Cậu ấy nói cậu ấy không đi mà không có Hina…”

Đầu Calian giật lên vì ngạc nhiên. Chiếc mũ trùm đầu của anh suýt nữa thì rơi xuống. ‘Hina.’ Anh biết cái tên đó.

‘Lẽ nào là cô gái đó…?’

Khi Calian nhìn lên, người đàn ông hoảng sợ thét to. Mạng sống của ông đang trên bờ vực thẳm, giờ không phải lúc kén cá chọn canh nữa. “Cậu ấy muốn rời đi cùng cô ta?”

“Vâng. Hina là con lai giống cậu ấy-“

“Không thành vấn đề! Mang cả hai đến đây! Hai, ba, bất cứ cái gì cũng được! Chỉ cần mang tất cả đến đây!”

“V-Vâng!”

Họ lại chạy ra ngoài. Lần này không mất thời gian như lần trước.

– Cạch!

Cánh cửa lại bật mở, có bốn người bước vào. Ngoài hai người đàn ông kia còn có Kyrie, còn người kia Calian đã gặp. Cô ấy là cô gái tóc bạch kim giao biên lai cho anh hồi nãy.

Ông ta mừng như vớ được vàng. “Đây, mang họ đi đi. Cứ tự nhiên đi đi.”

Calian đứng dậy. Người đàn ông cùng thuộc hạ ngần ngại lùi lại vài bước.

“Cả hai hãy theo tôi.” Calian nói khi tiến về phía cửa.

Người đàn ông đặt tay lên ngực thở phào nhẹ nhõm. Bất thình lình, Calian quay lại và tiến lại gần.

“S-Sao nữa?”

Calian chìa lòng bàn tay ra. Người đàn ông giật bắn cả mình. ‘Thằng bé thay đổi ý định rồi sao? Giờ nó cũng muốn cả tiền?’

Calian mỉm cười. “Trả phí vào cửa và tiền tôi cược chứ nhỉ.”

Năm đồng vàng.

Phải tiết kiệm, anh biết mà.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.