Kết Cục Của Nhân Vật Phản Diện Chỉ Có Thể Là Cái Chết

Chương 18


‘Cái gì chứ. Không phải sao?’

Tôi tự hỏi, tiếp tục nhìn thoáng qua trên đầu anh ta.

“Vậy thì ý ngài là… .”

“Sao lại gọi tôi là ‘đại thiếu gia’ rồi?”

“….Sao ạ?”

“Không, chả có gì đâu. Nói nhầm thôi.”

Derrick chuyển chủ đề trước khi tôi có cơ hội hiểu ra những gì anh ta nói đến.

“Tôi đến để đưa cô cái này.”

Với một tay cầm khay, anh ta dùng tay còn lại đưa vào túi áo trước ngực.

Tôi mở to mắt nhìn cái thứ mà Derrick lấy ra cho mình.

Nó là một cái khăn choàng cổ cho phụ nữ, chẳng hề hợp với bàn tay to lớn của anh ta chút nào.

“Đây là….”

“Cô không thể tiếp tục mang bộ dạng đó đi khắp nơi được.”

Anh ta thì thầm một cách lạnh lùng, liếc thoáng qua cổ tôi.

Nó vẫn còn được quấn băng để tôi trông giống một người bệnh hơn.

Chắc hẳn tôi như thế này nhìn buồn cười lắm, nhưng khuôn mặt của Derrick vẫn vô cảm không có lấy một cái nhếch mép.

“Xung quanh cô có quá nhiều tin đồn không hay rồi. Cô có lẽ không biết rằng những tin đồn khác sẽ lại nổi lên khi cô đi loanh quanh với chiếc khăn tay của người đàn ông mà cô thậm chí còn không biết tên đưa cho.”

“…….”

“Phải luôn nghĩ đến vị thế của mình trong xã hội và trách nhiệm mà mình mang trên vai trước khi làm chuyện gì đó.”

Tôi há hốc mồm nhìn chiếc khăn rồi lại nhìn Derrick.

Anh ta đang nói về chiếc khăn tay mà Vinter đưa cho tôi.

Derrick đã bảo Emily vứt nó đi, nhưng nó lại được giặt sạch và cất giữ cẩn thận trong ngăn kéo phòng của tôi.

‘Sao anh ta biết người đưa cho mình cái này là đàn ông chứ?’

Tôi nổi da gà trước khả năng quan sát và phán đoán tuyệt vời của anh ta.

Tôi nghĩ anh ấy sẽ mắng tôi khi anh mở miệng….

Tôi không biết rằng có lúc Derrick sẽ như thế này.

Tôi nghĩ cách xử lí tình huống này rồi nói.

“….Cám ơn ngài.”

Tôi quyết định tỏ ra tử tế với Derrick rồi cố gắng hết sức nhận lấy chiếc khăn quàng mà khỏi phải chạm vào tay anh ta, vì anh ta rất ghét Penelope.

‘Ồ. Nó trông khá đắt.’

Nó không được gói lại hoặc đóng hộp như một món quà, nhưng tôi có thể biết rằng nó đắt tiền bởi vì độ mềm mại của chiếc khăn khi nó được chuyển đến tay tôi.

Tôi mỉm cười nhìn món quà.

“Em sẽ dùng nó thật tốt, thưa đại thiếu gia.”

Tôi ngước lên vaf cảm ơn anh ta.

Đôi mắt của Derrick như dao động trong giây lát, rồi đột nhiên nét mặt vô cảm của anh ta đanh lại.

‘A-Anh ta bị gì thế?’

Tôi thót tim trước phản ứng của anh ta.

Tôi nhìn lên thanh hảo cảm trên đầu anh một cách lo lắng.

“Tôi… tôi quên thứ gì đó quan trọng rồi.”

Anh ta quay lưng lại rồi rời khỏi khu vườn với cái khay trên tay.

“Sao anh ta lại đột nhiên hành xử như….”

Mắt tôi trợn to trong khi nhìn anh ta rời đi.

[Độ hảo cảm 10%]

Những con số phát sáng màu trắng thay đổi trên đầu anh ta.

“Cái trò chơi này bị gì vậy chứ….”

Derrick đã biến mất trong vài giây, bỏ lại tôi lẩm bẩm phía sau.

Tôi không thể hiểu được điều gì đã khiến cho độ hảo cảm của những người con trai trong gia đình này tăng lên.

‘Ừ thì, bởi vì mình không biết điều gì làm cho mấy cái độ hảo cảm này tăng lên nên mình cứ liên tục chết trong trò chơi.’

Tôi không thể tránh việc cảm thấy những ngày tháng của mình ở đây đang dần dần khác đi so với trò tôi đã chơi.

“Tìm thấy rồi.”

Tôi cuối cùng cũng có thể tìm ra một lối thoát bí mật nhờ việc tìm kiếm nó trong nhiều ngày.

Bức tường bao quanh toàn bộ dinh thự gần giống như một rào chắn bằng sắt.

Vì vậy, thật may mắn khi tôi đã có thể tìm thấy một lối thoát hiểm trong các khu vực huấn luyện của hiệp sĩ, cái mà tôi nghĩ đã được sử dụng khi các hiệp sĩ trốn khỏi khóa huấn luyện của họ.

Nó được giấu kỹ càng với những bụi cây và nếu không phải vì tôi đã vấp trúng một tảng đá nhỏ và rơi xuống trên nó thì tôi sẽ không thể nào tìm thấy cái lỗ đó.

“Ha, tại sao cái trò chơi chết tiệt này không cung cấp cho mình bất kỳ thứ gì trong số này và thông tin vậy?”

Tôi giũ bụi trên quần áo, rồi đá vào tảng đá mà mình bị vấp.

Sau đó, tôi điều chỉnh lại chiếc khăn quàng cổ.

Tôi chuyển từ băng quấn sang chiếc khăn mà Derrick đã đưa cho tôi.

“Chà… Thật may mắn là mình đã tìm thấy một cái trước ngày mai.”

Ngày mai là ngày lễ hội bắt đầu. Tôi đã rất lo lắng cho đến tận bây giờ.

Tất nhiên, tôi sẽ có thể dễ dàng rời khỏi dinh thự vào ngày mai nếu tôi có được sự chấp thuận của công tước hoặc Derrick, nhưng không đời nào họ lại cho phép một công nương đi một mình trên những con phố đông kín người từ khắp nơi trong đế chế như vậy.

Còn hơn thế nữa khi tôi nói rằng mình sẽ đến chợ nô lệ, được mở cửa bí mật vào ban đêm.

“Tôi đang vượt qua tất cả những điều này để cứu anh, vì vậy tốt hơn là anh nên  đáp ứng kỳ vọng của tôi, Eclise.”

Tôi lẩm bẩm, nhìn chằm chằm vào cái lỗ thoát hiểm vừa tìm thấy.

Sau đó, tôi sửa bụi cây bị làm hỏng do mình ngã đè lên thành hình dáng ban đầu.

Khi tôi đứng dậy từ chỗ đó, hoàn thành việc sửa bụi cây.

“Này, cô đang làm gì ở đó?”

Giọng nói vang lên từ phía sau.

Tôi giật mình quay lại.

Tôi không tin vào mắt mình sau khi chứng kiến những gì được viết trên đầu của một ai đó.

[Độ hảo cảm 7%]

Tôi đã không gặp Rennold trong một tuần, nhưng độ hảo cảm của anh ta đã tăng 4%.

‘Có phải vì những tên khốn này không phải gặp Penelope nên độ hảo cảm của họ tăng lên không ?’

Tôi cảm thấy hơi khó chịu.

Tôi không hề biết điều này khi chơi trò chơi vì phải mở khóa các tập.

Để nghĩ rằng bạn có thể tăng độ hảo cảm của họ một cách dễ dàng.

Thì thời gian tôi bỏ ra để chơi lại trò chơi đã bị lãng phí.

“Cô ngây người ra nhìn cái gì vậy? Tôi hỏi cô là cô đang làm gì. ”

“Uhh, huh?”

Tôi tỉnh táo lại trước những lời thúc giục của Rennold. Tôi rời mắt khỏi thanh đo độ hảo cảm và nói.

“Anh biết đó, em chỉ đi dạo thôi.”

“Chỉ đi dạo thôi hả…?”

Rennold nheo mắt trước câu trả lời của tôi.

“Cô phải đi dạo ở nơi có lối thoát hiểm à, thật là trùng hợp.”

“…….”

Tôi gần như không thể kiểm soát bản thân khỏi việc thở hổn hển. Sau gáy tôi nổi da gà.

‘Làm thế nào mà tên nhóc đó nhận ra vậy? Mình đã che nó lại lần nữa rất kỹ mà!’

Tôi lại nhìn thoáng qua bụi cây. Hình dáng của nó không có tí khác biết gì trước và sau khi bị làm cho lộn xộn cả.

Tôi cố gắng hết sức để lấy lại bình tĩnh và thay đổi chủ đề như thể không có chuyện gì xảy ra.

“….Còn anh thì sao? Tại sao anh ở đây?”

“Tôi vừa mới quay trở lại vì đã hoàn thành khóa đào tạo hôm nay.”

Giờ tôi mới thấy, mái tóc hồng của Rennold đã ướt đẫm mồ hôi.

Tôi có thể nhìn thấy cơ thể anh ta qua bộ quần áo tập mỏng và trắng mà anh đang mặc.

‘Ohh. Anh ta có cơ thể đẹp đó chứ.’

Khác với khuôn mặt điển trai của mình, cơ thể anh ta rắn chắc với cơ bắp khiến Rennold trông sexy một cách kỳ lạ.

‘Phải. Mày cũng muốn loại hình giải trí này tồn tại trong ngôi nhà này nữa.’

Tôi nhìn lướt qua anh ta một lần nữa, rồi nói một cách sơ sài.

“Vậy thì anh tiếp tục đi đến nơi anh muốn đi. Em cũng sẽ tiếp tục đi dạo. ”

Sau đó, tôi tiến thêm vài bước. Tôi định sẽ tiếp tục đi cho đến khi…

“Này, biết chừng mực đi.”

Tôi nghe một giọng nói đằng sau mình.

Tôi muốn phớt lờ anh ta, nhưng tôi không còn cách nào khác ngoài quay lại vì độ hảo cảm của anh.

“….về chuyện gì cơ ạ?”

“Cô đã quên rằng 4 năm trước, cô đã bị gãy chân khi cố gắng vượt qua bức tường như một hiệp sĩ đang trốn khỏi khóa huấn luyện của mình, và điều này khiến bức tường được mở rộng cao hơn hay sao ?

“…….”

“Nếu viết ra những lời mà các kỵ sĩ đã nói để bôi nhọ cô thì có khi được 10 cuốn sách luôn.”

Tôi biết rằng bức tường bao quanh dinh thự cao hơn tôi tưởng.

‘Những điều đó thực sự đã xảy ra sao ?! Ha. Đứa trẻ này thật….”

Nếu là 4 năm trước, thì đó là khi Penelope 14 tuổi. Cô ấy đã có thể thành thạo mọi cách hành xử vào lúc đó mặc dù cô bắt đầu học nó muộn hơn những người khác.

Tôi bắt đầu khó chịu với những lời nói của Rennold, nó đã tiết lộ một phần quá khứ của Penelope, phần không được đề cập trong trò chơi.

“….Em sẽ không làm bất cứ điều gì như vậy cả.”

Những lời phát ra từ miệng tôi hoàn toàn không trung thực ngay cả đối với bản thân. Rennold đã nghe thấy những gì tôi nói và anh ta đáp trả với một giọng điệu đáng sợ.

“Chỉ nhận lấy sự cho phép từ cha và bí mật rời khỏi dinh thự. Đừng lặp lại những gì cô đã làm trong quá khứ và bị bôi nhọ một lần nữa. “

“Em đã nói với anh rồi, không có gì như vậy đâu.”

Anh ấy không nói gì thêm sau lời nói của tôi.

Thay vào đó, anh ta nhìn chằm chằm vào tôi với vẻ hoài nghi một lúc lâu hơn trước khi rời khỏi chỗ đó.

Tôi đang nhìn vào dòng chữ [Độ hảo cảm 7%] ngày càng xa mình.

Nhiệm vụ! Bạn có muốn tiếp tục nhiệm vụ, [Hẹn hội lễ hội] với [Rennald] không? (Phần thưởng: Độ hảo cảm của Rennald + 3% và những người khác.)

[Chấp nhận/Từ chối]

Đúng như dự đoán, một nhiệm vụ xuất hiện trước mặt tôi.

“Mình phải làm điều này một lần nữa với tên nhóc đó? Và phần thưởng chỉ là 3% độ hảo cảm của hắn sao?”

Tôi khịt mũi, nghĩ lại một phút trước anh ta đã khó chịu như thế nào.

Trong khi chơi trò chơi, vì tôi rất muốn 3% đó nên đã chấp nhận nhiệm vụ. Kéo theo đó, tôi đã phải nhấn nút bắt đầu lại vô số lần.

Điều đáng buồn hơn là tôi vẫn không thể hoàn thành nhiệm vụ.

“Tôi không thực hiện nó đâu, không đời nào!”

Tôi nhấn vào ‘từ chối’ nhiều lần mà không cần phải suy nghĩ thêm nữa.

“Làm sao mình có thể hẹn hò thành công tại lễ hội với một anh chàng luôn gầm gừ mỗi khi nhìn thấy mình chứ?”

Tôi không cảm thấy cái 3% đó là lãng phí. Tôi đã có ‘10% ’và‘ 7% ’ rồi!

Bên cạnh đó, tôi không cố gắng như thế này để chỉ đơn giản là có một buổi hẹn hò tại lễ hội.

Tôi nhìn chằm chằm vào chỗ Rennold đang đứng trước đó và nghĩ.

‘Khó chịu thật. Ghét anh ta.’

Nếu anh nói điều đó với giọng điệu như vậy trước mặt Penelope thật, cô ấy chắc chắn sẽ….


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.