Kuro no Maou

Chương 3: Kuro no Maou


“….Tôi vẫn còn sống.”
Sự nhận thức mơ hồ, tôi tự nhủ.
Một lần nữa, tôi lại không tỉnh dậy trên chiếc giườngcủa mình.
Những hình ảnh từ trước lúc tôi ngất đi bắt đầu gợilại trong đầu.
“Ugh…”
Tôi thấy buồn nôn, nhưng cố gắng kềm chế.
Có vẻ tình trạng không thể di chuyển đã hết, tôi đãcó thể nói và ngồi dậy được.
Tôi sờ lên đầu mình, cảm giác như có một cái gì đórất cứng vòng xung quanh.
Không nghi ngờ gì nữa. Cái vòng nguy hiểm với nhữngmũi kim đó đã được gắn chặt lên đầu mình.
“Hừ…. Cái thứ khó chịu nhất trên đời….”
Mặc dù tôi không thấy đau gì cả, nhưng sau khi trảiqua hoàn cảnh như một cuộc tra tấn, thì tôi không thể không cằn nhằn được.
Tuy nhiên, giờ thì tôi đã di chuyển được rồi, nêntrước hết tôi cần phải tìm hiểu tình hình của mình hiện tại.
Giờ đây, tôi đang trong một canh phòng lớn giốngnhư lúc trước.
Không có bàn ở giữa, chỉ có bốn bức tường và cây cộtmàu trắng.
Trước mặt tôi là một cánh cửa cũng màu trắng, tôikhông chắc rằng liệu nó có mở khi tôi thử mở nó không. Có thể nó bị khóa luôn rồi.
Thật chứ, không có một cái cửa sổ nào luôn à. Hmm,chắc căn phòng này nẳm dưới mặt đất.
Thực sự, tôi nghĩ đây là một cái nhà tù.
Cả quần áo của tôi nữa, giống hệt mấy người đeo mặtnạ, toàn màu trắng. Không có áo choàng với mặt nạ, tôi đang mặc một chiếc áo mộtmảnh khá dễ thương, trông như một miếng vải lớn màu trắng với một cái lỗ chínhgiữa để đưa đầu qua vậy.
Ít ra thì quần lót tôi vẫn còn nguyên.
Một cái áo tù, chắc vậy. Không giống như là tôi đãphạm tội để phải vào tù, nhưng chắc chắn đây không phải Nhật Bản.
Mấy người đeo mặt kia nói một thứ tiếng kỳ lạ, mặcđồ cũng kỳ lạ, ngay cả những nước đang phát triển cũng mặc những bộ đồ phongcách phương tây còn bộ đồ của tôi thì trông như hàng hand-made, đúng là lạ.
Khoan đã nào, cứ cho rằng họ theo một giáo phái nàođó với cách thuyết giáo nguy hiểm, còn thứ ngôn ngữ đó là một thứ ngôn ngữ giáophái nào đó do họ bịa ra giống như mấy đứa chuu-ni hay làm, còn bộ đồ này giốngnhư cosplay với ý nghĩa nào đó.
Càng nghĩ, tôi càng thấy chắc tôi chưa bị đưa ra khỏiNhật đâu. Có thể tôi đang ở đâu đó trong một bô tộc giữa một khu rừng của Nhậtbản, có vẻ có lý hơn. Nhưng mà, sao lại là tôi….
Đã khá lâu từ khi họ để tôi thế này, tôi không nghĩhọ sẽ đơn giản giết tôi sau đó.
Khoan, kể cả khi họ không giết tôi lúc này, nhưngcó thể họ sẽ lại tra tấn tôi như lúc họ đặt cái vòng chết tiệt này lên đầu tôivậy.
Chết tiệt, tôi thấy tự cắn lưỡi rồi để nó chảy máuđến chết còn sướng hơn.
Nếu họ tra tấn tôi, tôi sẽ cầu xin cho sự sống củamình rồi chết không sớm thì muộn. Tôi không muốn phải chết như thế.
Cái gì trước thì trước, tôi không quan tâm mình cóđang ở Nhật hay không, tôi cần phải ra khỏi đây.
Một đám người vô cớ đặt lên đầu người khác một thứnguy hiểm như thế này, tôi cần ra khỏi đây càng nhanh càng tốt. Tôi chẳng muốndính líu gì tới họ nữa đâu.
Nói thế, chứ những gì tôi có thể làm chỉ là kiểmtra xem cái cửa kia có khóa không.
Tôi đứng đây và đi về phía đó. Với một tiếng gachari , cái cửa bật mở.
“……”
“Cửa tự động??? Không, không phải đâu. Ai đó đã mởnó từ bên ngoài.
Đúng như tôi đoán, một người đàn ông đeo mặt nạ xuấthiện.
أوه،كنتمستيقظابالفعل،كنتتتوقعمنهيئةالتنينالأسودقوي
Và như thường lệ, anh ta nói với một thứ tiếngngoài hành tinh có trời mới hiểu.
Giờ thì tôi nghe rõ hơn rồi, nghe cứ giống giống tiếngAnh thế nào ấy….. Mà không, lúc này tôi nên chú ý hành động của họ thì hơn.
Trong lúc tôi đang chuyển về trạng thái phòng thủ,thì người đàn ông có vẻ chú ý tới thứ gì đó sau lưng tôi. Có vẻ như cũng có mấyngười đeo mặt nạ sau lưng tôi.
Hai người khác bước vào phòng, chậm rãi tiến lại gần.Sau đó, người thứ ba xuất hiện, và tôi bất giác nhìn thẳng vào người đấy.
Người này cũng mặc đồ trắng, nhưng lại không đeo mặtnạ, để lộ cả khuôn mặt.
Lúc đó, tôi nhận ra ông ta không phải là người Nhật,ông ta giống một người da trắng lớn tuổi hơn. Ông ta đội một cái mũ trùm đầunên tôi không thấy được mái tóc, nhưng tôi nghĩ chúng cũng màu trắng. Mắt ôngta màu xanh và hẳn là gần 60. Hơn thế, ông ta cũng có một bộ râu trắng.
Mong là họ sẽ không nói ông ta là người sáng tạogiáo phái, hay Chúa của họ, hay thứ gì đó.
Ngay lúc này, một cơn đau đầu dữ dội ập đến vớitôi.
“Gyaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!”
Đâu tôi như bị chia làm hai, hay là nó thế rồikhông chừng. Một cơn đau gắn liền với cái chết, nhưng thứ mà tôi đang trải qua,là một giọng nói của ai đó cứ vang lên trong đầu.
Đau đớn—–Đau đớn——Đau khổ——Cái chết——
Ai đó như đang đồ ào ạt vào đầu tôi một thứ suynghĩ kinh khủng.
Cơn đau chắc chắn là do cái ý nghĩ này, và tấtnhiên, phát ra từ ông già đứng trước mặt tôi.
Tôi đau đớn lăn lộn trên sàn nhà, mắt nhìn lên ôngta giàn giụa nước mắt.
Chỉ đơn giản là cầu xin sự tha thứ thôi, tôi đangtrong trạng thái rất khó coi.
—–Đừng chống cự—-Hãy phục tùng
Ngay lúc tôi chuẩn bị ngất đi, cơn đau dừng lại vàtôi ngay lập tức hiểu ra, không, tôi đã hiểu là không nên chống lại họ.
—-Đứng lên
Một lần nữa, cơn đau lại từ từ xuất hiện.
Tôi ráng gượng đứng lên bằng đội chân run rẩy.
Mặc dù đang cảm thấy rất tệ và buồn nôn, nhưng thếvẫn tốt hơn là cơn đau khi nãy.
Thở gấp, tôi đứng đây và đối mặt người đàn ông.
القيودتشغلغرام
Tiếp tục, lại thứ tiếng trời đánh ấy.
“….”
Tôi chả biết phải phản ứng với những lời đó thế nàonữa, nên tôi cứ đứng đó.
Ông ta trông có vẻ như lại đang muốn truyền ý nghĩsang tôi, nhưng những hình ảnh ấy mờ nhạt và tôi cũng thể nói chúng trông nhưthế nào.
Có vẻ ông ta không thể dùng ý nghĩ lần này rồi.
Ngay từ đầu, tôi đã không nghĩ chỉ với một trò truyềný nghĩ đơn giản ấy có thể cứu vớt được cuộc nói chuyện một phía này.
—–Đi
Sau khi gửi cho từ cuối, ông ta quay lại và bướcđi.
Tôi, người mà không thể kháng cự mệnh lệnh, với độichân run rẩy, không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc theo sau tấm áo choàngcó hình chữ thập của ông ta.
Qua khỏi cánh cửa, một hành lang tối om trông có vẻnhư không bao giờ kết thúc. Trông như nó đang phản ánh tương lai của tôi, màtôi cảm thấy rất không ổn.
Có khi nào, thứ đang chờ tôi chính là địa ngục; nơimà khiến tôi thà chết ở đây còn tốt hơn.
Lời tác giả: Gì thế này? Thường thì khi một MC đượctriệu hồi sang một thế giời mới, người đó sẽ được chào mừng bởi một nàng côngchúa hay một chàng hoàng từ, và sẽ được đối xử như một vị anh hùng hay cuốicùng sẽ cứu được một cô gái làng dễ thương hay một nữ hiệp sĩ nào đó. Không maythay, Kurono của chúng ta lại gặp phải một ông già và đám người đeo mặt nạ mặcđồ trắng với sự đón tiếp nống ấm của họ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.