Mondaiji-tachi ga Isekai Kara Kuru Sou Desu yo?

Chương 132: Ngoại truyện


Phần 1

Tiếng ngáy của con rồng vang vọng đến tận những nơi sâu thẫm trong lâu đài trên mây.

Kích thước của nó dài hơn hẳn một con sông, và ngay cả mấy thung lũng xen kẽ những dãy núi cũng không thể chứa nổi nó.

Kể cả khi đây là Khu vườn nhỏ nơi thần linh tụ tập, một con rồng to như thế cũng là cảnh tượng hiếm thấy. Dù cho có cơ hội được diện kiến nó, kẻ chứng kiến nhất định sẽ tử vong ngay tức khắc.

Từ xưa đến nay, loài rồng luôn canh giữ vàng bạc và châu báu các loại, và con rồng này cũng không phải là ngoại lệ. Ở trung tâm thành trì mà nó bao mình vây quanh, bất chấp dòng cuồng phong chảy xuôi của khí quyển, là một tòa lâu đài trên mây. Những con phố không những trông như được bảo quản nguyên dạng, chúng còn không bị mài mòn bởi gió lốc và đến thành vách bên ngoài cũng không có một vết trầy xước.Có vẻ như một sức mạnh bảo hộ nào đó đang trong hoạt động, cảnh quan bên ngoài không có lấy một chút thiệt hại nào. Nếu muốn tìm chỗ bẩn để phàn nàn thì cũng chỉ có vết nhơ hình người được in dấu vào trên tường đài quan sát.

Ngay cả những Community cấp cao cũng khó có thể tái tạo lại một thành trì hùng vĩ như nó.

Gọi nó là một món vũ khí di động trên không cũng không hẳn là sai. Và đối với những Community với mong muốn sở hữu một thành trì như vậy, lâu đài trên mây quả thực là một báu vật. Bởi vậy đã có những Community kiêu ngạo vì lực lượng đông đảo mà đi thách đấu với lâu đài trên mây, và cuối cùng phải rời khỏi cõi đời này cùng sự dũng cảm của họ.

Những kẻ gan dạ đứng lên khiêu chiến với con rồng khủng lồ và những kẻ buộc phải bỏ chạy khi biết không thể chiến thắng.

Tất cả những người thách đấu với con rồng này đều mất đi mạng sống của mình, không sót một ai.

Đây là hang quỷ mà không chừa người nào cả.

Phải rồi, mối kinh hoàng thật sự của lâu đài trên mây chưa bao giờ là con rồng kia.

Mà đó chính là tên Ma Vương nham hiểm, người đã đưa ra quy luật không tha thứ cho bất cứ ai dám thách chiến nó.

Một Ma cà rồng mang theo mình mái tóc vàng đẹp óng ánh, dễ lầm tưởng sang tơ vàng.

Người luôn say ngủ bên trong ngai vàng của cung điện, Leticia Draculea, mới chính là mối đe doạ chân chính. Và cô ta chính là báu vật quý giá nhất đối với những ai nắm được sự tình.

“…..”

Đôi mỹ lệ không di chuyển dưới hai mí mắt đó khiến cô trông như một con búp bê qua ánh nhìn đầu. Nhưng huyết sắc trên da thịt cô và âm thanh phát ra từ tiếng thở đã đủ để chỉ ra dấu hiệu của sự sống.

Nhưng cô ấy trông có vẻ sẽ tiếp tục bất động.

Thế nên cũng khó mà trách ai được khi họ nhầm lẫn đi đến kết luận rằng cô ấy chỉ là một món đồ cổ.

Sẽ là một khung cảnh tuyệt đẹp biết bao nếu như có một cơn gió mát thổi mái tóc vàng óng ánh kia ra sau cô. Nhưng tiếc thay, hành lang dẫn đến ngai vàng đã bị che chắn bởi các lớp cửa to lớn nên không có cơn gió nào thông qua được.

Chỉ cần không một ai mở toang những cánh cửa to lớn kia, mái tóc vàng sẽ không bị lay động.

Chỉ cần một dũng giả thách đấu xuất hiện và lọt qua được tầm mắt của con rồng khổng lồ.

“……?”

Đột nhiên, một luồng gió thổi bay từng gợn tóc vàng.

Cùng lúc đó, một giọng nói du dương phát ra kèm với tiếng vỗ tay không đồng đều.

“London Brdige is broken down (Cây cầu London đang sập xuống)”

“Broken~Broken~! (Sập xuống, sập xuống)”

“Build it up with silver and gold. (Dựng cầu lên bằng vàng và bạc)”

“Build it~Build it~! (Dựng lên, dựng lên)”

“Silver and gold will be stolen away. Stolen away. Stolen away. Silver and gold will be stolen away. My fair lady. (Vàng và bạc sẽ bị cướp mất. Cướp mất. Cướp mất. Vàng và bạc sẽ bị cướp mất. Tiểu thư xinh đẹp của tôi ơi.)”

“Vậy sao~ Thế thì chúng ta phải làm gì bây giờ ♪…… Này, Niania-chan ơi. “My fairy lady” ở phần cuối có nghĩa là gì vậy?”

Người phụ nữ đang hát bài ca du đương đó đã lên tiếng nói, và một cô gái trẻ đang hoà tấu bằng tiếng vỗ tay không đồng đều… hay nên gọi cô ấy là một thiếu nữ nhỉ(?), đã nghiêng đầu một cách đáng yêu.

Với mái tóc ngắn nâu vàng và nét mặt của một người thời trung cổ, thật khó để mà phân biệt giới tính của cô ấy qua vẻ bề ngoài. Nhưng ở Khu Vườn Nhỏ này thì những người lưỡng tính không phải là cảnh tượng hiếm thấy. Vả lại, đó chỉ là một chi tiết nhỏ mà không nên bận tâm quá làm gì khi nói về con người này. Chính dáng tươi cười ấm áp và hiền dịu kia mới khiến bất cứ ai hễ nhìn thấy là không khỏi lấy lòng thiện cảm đối với cô ấy.

Mặt khác, người phụ nữ với lời ca được phối hợp cùng tiếng vỗ tay ban nãy—được xưng là Niania-chan, đã nở một nụ cười gượng khi cánh tay của cô bị kéo bởi người bạn đồng hành.

“Nó ám chỉ những người phụ nữ tế phẩm mà đã bị chôn vùi bên dưới trụ cột của Cầu London để nó không bị đổ nát…… Mà này, Eury, dù gì thì tôi cũng đang là thành viên quản trị của Liên minh mà. Dù cho chúng ta có là đồng minh hay bạn bè, cô không thấy gọi tôi là Niania-chan có phải là hơi quá không? Orpheus-sensei chẳng phải đã từng nói chúng ta nên duy trì phép lịch sự ngay cả khi giao tiếp với bạn bè mình sao?”

“Fufu, Orpheus chẳng thèm nói chuyện này đâu. Mà một cái tên đẹp như Canaria sẽ không phù hợp với một người như ngươi đâu. Ngươi cần phải có một cái tên mang theo khí phách và sức mạnh hơn nữa chứ. Ta dám chắc điều đó đấy!”

Cô gái với mái tóc nâu vàng hừ một tiếng và nêu suy nghĩ.

Nhưng dẫu cho bản thân đã nói là cần phải có một cái tên hùng vĩ, cô ấy vẫn tiếp tục sử dụng cái biệt danh thân quen Niania-chan. Rõ ràng cô ấy là một cá nhân với ý kiến kiên quyết nhưng không hề suy nghĩ thêm gì về những ý kiến đó.

Canaria và Eury. Cuộc đùa giỡn của họ đã phá vỡ sự im lặng trong khi họ tiến tới trước ngai vàng. Leticia trong giấc ngủ ngàn thu của mình cũng không thể làm ngơ cặp đôi đó nên đã mở đôi mắt bóng láng.

“…… Quả là ngạc nhiên. Không ngờ ta có thể nghe cái tên Orpheus, thi sĩ thuộc về thần thoại Hy Lạp, được nhắc đến ở nơi đây. Vậy có nghĩa là những vị thần cuối cùng cũng đã quyết định xử án Chúa tể của Ma cà rồng sao?”

Giọng nói đầy sáng suốt và uy lực đã vang dội khắp hành lang làm từ đá.

Thế là hai kẻ xâm lăng đã ngừng cuộc nói chuyện.

Họ đồng thời rút lại dáng vẻ cười đùa và chỉnh lại tư thế để quỳ xuống cúi đầu chào trước ngai vàng.

“Xin hãy thứ lỗi cho chúng tôi vì chuyến thăm đột ngột này, thưa Nữ hoàng Leticia Draculea. Tôi là Eurydice, vợ của Orpheus, thi sĩ thuộc về thần thoại Hy Lạp. Xin cô cứ gọi tôi là Eury.”

Eury và Canaria cung kính cúi chào.

Leticia trong khi đó đã ngầm hiểu mà gật đầu sau khi trừng mắt nhìn hai người họ với cặp mắt đỏ rực của mình.

“Ra là vậy. Ta đã nghe nói bài ca và thụ cầm của Orpheus có thể đánh ru cả những ma thú vào giấc ngủ…… Nhưng ta cứ tưởng ngươi là một đứa trẻ chứ. Thật không ngờ ngươi lại trưởng thành như thế này.”

“Hoho, tôi cũng đã được nghe lời này từ rất nhiều người. Đúng là tôi có sở thích giả dạng làm một đứa trẻ. Dù sao thì sự khác biệt giữa chủng tộc, giới tính và hình dáng cũng chỉ là trang trí bề ngài thôi mà.”

“…….Hừ. Quả thực đây là sự hiện diện của một yêu tinh rừng (Nymph). Vậy diện mạo thiếu nữ trẻ trung này cũng chỉ là nơi cư ngụ tạm thời thôi sao?”

“Thật đáng khâm phục đôi mắt tinh ranh của cô. Nhưng mà, xin cô hãy yên tâm. Tôi chỉ là một kẻ lang thang không có quan hệ gì với phái huyền thoại Hy Lạp. Tôi chỉ ngẫu hứng đến đây để mua vui chút thôi.”

Và Eury nháy mắt một cái về phía Leticia. Đó là một hành động khiếm nhã từ một người vợ đã có chồng, nhưng sở dĩ vì đây là một diện mạo giả nên hãy tạm thời bỏ qua hành vi giả vờ tán tỉnh này.

Ánh mắt của Leticia chuyển từ người Eury sang phía Canaria.

Hành động đó cũng phải thôi. Mặc dù không sánh nổi với của riêng Leticia, nhưng Canaria cũng sở hữu một đầu tóc vàng mỹ lệ mà thích hợp với cái tên của cô ta.

Tuy nhiên, y phục của cô ta không có mấy hoa văn mà chỉ bao gồm một áo khoác trắng dài và quần áo giản dị. Thứ duy nhất mà có thể được tính là đồ trang sức là hai vỏ ốc xà cừ đeo trên đôi tai.

Dựa trên những chuẩn mực của một người phụ nữ trưởng thành, cô ta không có điểm nào gợi cảm cả.

Không được phép dùng trang sức lộng lẫy nào, vậy cô ta chỉ là một người hầu đi theo Eury thôi sao? – Leticia đi đến kết luận đó nhưng rồi đột nhiên nheo mắt lại hỏi.

“Này, cô hầu kia.”

“…… Cô hầu? À, ý quý cô là tôi sao? Vâng, vâng, quý cô muốn ra lệnh gì, thưa Ma cà rồng Vĩ Đại-sama?”

Canaria đóng vai kẻ khờ và đáp trả lại bằng một câu hỏi.

Tuy nhiên, Leticia đã không quan tâm đến điều đó. Cô ấy chỉ về phía mái tóc vàng kia, hai tròng mắt đỏ loé lên ánh sáng bên trong.

“Mái tóc vàng đó…… nguyên gốc không phải là của ngươi đúng không?

Hổ? Canaria đã rất ngạc nhiên khi nghe những lời quả quyết đó.

“Ừm, có thể nói là vậy. Đây là mái tóc vàng kiêu hãnh của tôi do bằng hữu ban tặng. Thế thì sao nào?”

“Ta cũng nghĩ vậy. Mái tóc vàng đẹp như thế không thể nào lại thuộc về loài người được. Thế nghĩa là, mái tóc vàng đó—là một Gift do chủng tộc khác ban tặng sao?”

Hai tròng mắt đỏ kia bắt đầu loé lên một màu sắc nguy hiểm.

Màu sắc đó bao gồm cả tức giận, bi oán và thậm chí cả đau thương. Canaria ban đầu định hỏi lại về mối liên hệ mà Leticia đột ngột rút ra được, nhưng khi nhận thấy ánh mắt đó thì cô đã chợt nhớ lại những chuyện mà Leticia đã phải trải qua.

“Ra vậy. Cô nghi ngờ rằng mái tóc vàng của tôi là một vật phẩm nhận được từ chủng tộc Ma cà rồng…. Hừm hừm, từ đó cũng có thể suy ra rất nhiều về sự hiện diện của chúng tôi ở nơi đây. Để đến được khu vực này chỉ với hai con người lang thang thôi thì quả thực là một cửa ải rất khó vượt qua. Vậy mọi chuyện sẽ hợp tình hợp lý nếu chúng tôi là gián điệp của nhóm hậu duệ phản tộc, phải không nào?”

Đau đầu thật à nha. Canaria nói thêm trong khi nhún vai mình để giả dạng khôi hài.

Và Leticia đã xem hành vi kia như là lời thú nhận.

“—Vậy ngươi là kẻ thù của ta sao?”

“Ai mà biết. Nhân loại không có dễ gì phân ra thành những nhóm thù địch hay bạn bè được. Chỉ nhìn vào những thứ mà thoả đáp bội số chung nhỏ nhất sẽ không giúp cô nhìn thấy tổng quát đại thể đâu, cô biết không?  Tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu như chúng ta cân nhắc cả thế giới, cả vũ trụ này từ những gốc nhìn khác nhau.”

“Chà? Không phải chúng ta đã có thể tạo ra một vũ trụ quan với hai hay vô số hệ nhân quả rồi sao?”

“Eury, hiện tại tôi không có nói gì về chuyện đó.”

Cặp đôi kia đáp trả cuộc chất vấn với một thái độ vô tư trong khi quay sang hướng Leticia mà mỉm cười.

Tóm gọn lại, đây là một cách nói vòng vo để bày tỏ mong muốn “chúng ta hãy cùng trò chuyện lâu hơn chút nữa nhé?”, nhưng Leticia đã phớt lờ trò đùa của họ.

“Không cần phải nhiều lời nữa. Dù cho có cùng máu tộc hay không, ta cũng không hề có ý định để hai ngươi rời khỏi hang quỷ này.”

Những răng nanh bóng tối phủ đầy khu vực xung quanh ngai vàng.

Cử động đó giống như chủ nhân của một biệt thự ma ám đã đặt con mồi vào vị trí để bị nuốt chủng vào dạ dày. Chỉ một mệnh lệnh từ Leticia, Canaria và Eury sẽ bị nghiền nát ngay tức khắc bởi những răng nanh bóng tối.

Bò sát xung quanh ngai vàng và ngăn cách cả hai phe, những răng nanh bóng tối đấy trông giống như những con rết cựa nguậy.

Canaria và Eury không một lời nào mà di chuyển lại gần nhau, dựa lưng mình vào nhau và nở một nụ cười gượng.

“Ý cô là… cô không muốn nghe chúng tôi nói gì sao? Đau đầu thật à nha. Tôi chỉ định hỏi thăm một số chuyện với [Ứng cử viên Origin] đầu tiên mà thôi.”

“Này này, Niania-chan, nếu như cô cứ làm cho cô ấy tức giận thì chúng ta biết phải làm gì đây?”

“Phải làm gì? Chỉ cần chúng ta để lại cho cô ấy một chút ấn tượng thì cũng tính là thành tích rồi mà nhỉ?”

“Dù cho đó có là ấn tượng xấu sao?”

“Vẫn tốt hơn là không có ấn tượng gì. Chúng ta cũng giới thiệu xong xuôi rồi, giờ đến lúc ra về thôi.”

“Ô, các ngươi vẫn còn muốn thoát sao?”

Ánh mắt sắc bén từ ngai vàng đã xuyên qua hai người họ. Đột nhiên, cơ thể họ trở nên bất động cứ như thể có thứ gì đó trói buộc họ lại. Huyết áp lưu thông trong cơ thể họ cũng đang giảm xuống và da thịt họ đang mất đi huyết sắc đỏ vốn có. Nhận thấy rằng đây là một lời nguyền dựa trên dòng huyết lưu thông trong cơ thể họ, Canaria đã đặt đầu ngón tay lên môi mà mỉm cười gan dạ.

“À, đến đây thì tôi nên nói lời tạm biệt. Chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi. Lần tới tôi sẽ kể tiếp câu chuyện về tộc Ma cà rồng mà cô luôn để tâm đến thế. —Tạm biệt nhé, Blonde My fair lady (Vampire Chi Vương Hoàng Kim).”

Những hàm răng nanh hoá thân thành hàng nghìn cây thương và mũi tên bắn thẳng vào hai người, nhấn chìm họ bên trong bóng đêm. Một trận cuồng phong bão tố dữ dội liền tiếp theo sau và xé nát hai người họ mà không để lại một chút nguyên hình. Cấu xe vào da thịt và nghiền nát những khớp xương của bọn họ, một lớp mũi tên và đầu thương không để chừa một chỗ hở đã vây chặt họ. Những con mồi bị trúng phải cạm bẫy này dù có chạy lên trời cũng không thể trốn thoát được. Âm thanh chặt chém cuồng bạo từ những lưỡi dao bóng tối đấy đã mang theo một sức ép không tưởng chỉ từ vẻ bề ngoài mỏng và bằng phẳng.

Như dông tố và tiếng sấm rền, những hàm răng nanh tiếp tục ào xuống khu vực đó trong suốt hơn một phút.

Khoảng cách giữa ngai vàng và khu vực bị tập kích bắt đầu lún xuống tựa như đang sụp đổ.

Tường và sàn đá bị đập vỡ thê thảm không còn nhận ra được nữa.

“……Hmph.”

Nhìn vào hai thi thể họ với không một chút mảy may quan tâm, Leticia một lần nữa nhắm mắt mình lại và dự định rơi vào giấc ngủ—

“Tạm biệt nhé, Blonde My fair lady.”

“……?!”

Đôi mắt Leticia giật dậy bởi tiếng nói đó. Hai thi thể đáng lẽ ra phải nằm dưới sàn đã tan biến vào nơi đâu không rõ. Không, không phải chỉ có thế.

Tường và sàn đá không chỉ bị váy bẩn với những vết máu mà mặt khác lại còn khôi phục lại trạng thái trước khi hư hại.

Khoảng cách mà đã bị phá nát bởi những hàm răng nanh và trận cuồng phong của hàng nghìn cây thương giữa ngai vàng và cánh cửa— đã trở lại vẻ im lặng vốn có như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“……Xem ra chúng không phải chỉ là bọn chuột nhắt.”

Leticia quan sát với bầu không khí uy nghiêm rồi nói với một giọng điệu bất mãn. Sau đó, cô ấy cảm thấy một cơn đau ở cổ họng mình.

Cô đoán rằng đây là do đã nói quá nhiều sau khi giữ im lặng trong một thời gian dài.

Quả thực vậy, lần cuối cô ấy nói chuyện với một ai đó là từ rất lâu rồi.

Đó là kể từ khi Leticia đối đầu cuộc phản loạn của tộc Ma cà rồng và buộc phải thanh trừng nghịch tặc, mà cô đã rống lên trong vô ngàn nỗi oán thù và khổ sở.

“—Những tên khốn kiếp các ngươi….Đến một cái chết ân xá cũng không xứng với các ngươi……!”

“—”

Giết chết chúng thôi vẫn chưa đủ.

Chúng không được phép chết.

Cơ thể chúng phải bị đốt trọi, đánh vào cọc gỗ và hoàn toàn tiêu tan để trở xuống mặt đất như bụi bậm.

……Kết cục của chúng ra sao vẫn là một bí ẩn đối với Leticia.

Có lẽ chúng đã chết hết rồi hoặc có lẽ cũng có một vài tên may mắn sống sót. Nhưng chuyện đó không còn quan trọng nữa.

Nếu, nếu như bọn nghịch tặc vẫn còn sống—

“Ngay cả sau một nghìn năm, chúng vẫn còn nhắm vào đầu ta sao? Có vẻ bọn chúng rất muốn giết ta đây. —Fufu, được thôi. Lần này ta sẽ thanh trừng hết cả những tên cuối cùng.”

Mép miệng cô ấy cong lên, tràn đầy với ám khí không đáy, sau đó cô đã nhắm mắt lại.

Cô thề rằng thời điểm cô ấy mở mắt ra—cũng là lúc cô sẽ trở thành Ma Vương bạo hành một lần nữa.

Phần 2

—Căn cứ [No Name].

Khi Leticia tỉnh dậy, cô thấy mình nằm ở trên một chiếc giường.

Sau khi chớp mắt một vài lần và lắc đầu để định thần, cô nghe thấy giọng nói của Izayoi vừa nhận ra mình đã tỉnh dậy.

“Chào buổi sáng. Tỉnh ngủ chưa, Jijochõ, cũng không phải là ngoại lệ.

Nghi lễ tưởng niệm này nhất định sẽ có quy mô lớn với vô số tông phái tham dự.

“……. Không, hãy để tôi tham dự. Nếu không có sự hi sinh của họ, chúng ta sẽ không thể giành được thắng lợi này. Tôi muốn được dâng một bó hoa tươi cho những chiến sĩ đã anh dũng chiến đấu cùng chúng ta.”

“Được rồi, tôi sẽ đi báo Sala một tiếng.”

Chúng tôi đi đây, cả ba người họ vẫy tay chào và rời khỏi phòng.

Chỉ còn một mình Leticia, căn phòng sớm chìm vào trong im lặng.

Sau đó, một cơn gió tươi mát thổi vào từ phía cửa sổ.

Chiếc rèm tung bay như một cánh quát và những cánh lá đỏ báo hiệu mùa thu đến đã đáp xuống trên giường.

Nhặt lấy một chiếc lá đỏ rực, Leticia mỉm cười trong hoài niệm.

“Mạng sống của bằng hữu quan trọng hơn việc tìm kiếm báo thù sao? Fufu…… Cô bé đó quả thực là con gái của cô, Canaria. Nó luôn tiếp tục tiến tới trước mà hề không ngoảnh đầu lại.”

Gọi tên người bạn của cô ấy với cảm xúc mỉa mai và thân ái.

Leticia nằm xuống trên chiếc giường và nhắm mắt lại để cầu nguyện và đồng thời như để cảnh báo bản thân mình.

Để không phải lặp lại sai lầm ở hiện tại— cô ấy mong được gặp lại người bạn của mình trong thế giới mộng mơ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.