Mondaiji-tachi ga Isekai Kara Kuru Sou Desu yo?

Chương 59


—[Underwood] Lễ hội vụ mùa, Khu vực thấp nhất tại quảng trường.

Vào khoảnh khắc trước khi lễ khai mạc bắt đầu.

Ánh mặt trời lúc hoàng hôn tắt đi nơi trời tây, tấm màn đêm hoàn toàn phủ lên Thành phố Đại Thụ.

Ánh đuốc thắp lên rọi sáng cả thành phố, như thể báo hiệu đã đến lúc tiệc tùng.

Các cư dân của Đại Thụ cũng trở nên hào hứng, nhưng đây không phải là vì tập tính số về đêm của các thú nhân.

Mà đây chính là lúc thú săn và cây trái thu thập được từ đêm hôm trước được đem ra phục vụ. Đó mới thực sự là lí do.

Hương thơm thịt nướng thơm lừng tỏa ra tứ phía, khắp nơi là các loại trái cây thơm ngon mọng nước, mọi người cùng nhau cụng ly loại bia truyền thống tự mình ủ. Nói chính lúc này là thời khắc đúng nhất của Lễ hội vụ mùa cũng không có gì là sai cả.

Không khí vui vẻ nơi này cho phép mọi người bước ra khỏi ngăn cách mọi khi và cùng chung vui với các Community khác nhau, Cùng nhau chia sẻ món rượu rum trong những chiếc cốc gỗ khắc.

Kasukabe You không ngừng nhìn về phía buổi tiệc với vẻ thèm thuồng trong lúc không cam lòng phải làm tài xế cho hai vị hành khách trên bầu trời.

“A… Asuka, bữa…. bữa tiệc bắt đầu rồi kìa… Chúng ta cũng nên bỏ cuộc thôi, kìa cậu ngửi thấy không? Mùi ngô nướng—-“

“Chuyện đó để sau được! Chúng ta phải bắt được mấy đứa nhãi đó đã!”

“Đúng vậy! Tôi sẽ không hoàn thành được nhiệm vụ Shiroyasha-sama giao phó nếu không bắt được họ… Thế nên cứ bắt họ thật nhanh trước đã!”

Asuka và cô trợ lí cùng không cho phép You sa vào bữa tiệc bên dưới.

Nhưng dù gì thì, việc tìm những tiên nữ tí hon như vậy từ độ cao này quả thật còn khó hơn lên trời.

Vậy nên trong tình thế này, hi vọng duy nhất chỉ có thể đặt vào khứu giác của You. Tuy nhiên…

(… Mình đói….)

Bụng của You rống lên biểu tình. Mặc dù cô sắp sửa không cưỡng lại được sức quyến rũ của đống đồ ăn bên dưới nhưng cô vẫn thật thà làm công việc tìm kiếm.

Còn dưới kia, lễ khai mạc vẫn đang diễn ra suôn sẻ và sắp đến giai đoạn cao trào.

Là người mong đợi đến bữa tiệc hơn bất cứ ai trong [No Name], rơi vào tình cảnh này thì không khác gì tra tấn với You cả.

Ngay lúc You sắp ủ rũ chấp nhận kiếp lao động khổ sai này, cô ngửi thấy một mùi quen thuộc.

(Mùi này… là Izayoi?)

Cô quay về phía mùi của Izayoi, cậu hiện đang xách theo một chiếc bao tải và cùng Lily vui vẻ ăn uống.

“—Asuka.”

“Gì vậy? Thấy chúng rồi hả?”

“Mình không tìm nữa đâu. Mình xuống đây.”

“… Ể?” Ngay khi dấu chấm hỏi thoát ra được khỏi miệng Asuka và cô trợ lý, ba người đã bắt đầu nhanh chóng lao xuống dưới.

*

—[Underwood] Khu vực để nguyên liệu, Bàn số mười ba.

“Hưm, lấy nhiều thế này chắc cũng không sao đâu nhỉ.”

Izayoi chồng lên hai bao tải to như xác hai người—- Ấy, là hai túi thịt to cỡ hai người mới đúng.

Không rõ Điểu sư thích thịt sống hay chín hơn, Izayoi quyết định cứ theo luật “lấy được gì cứ lấy” và bắt đầu chất đầy hai bao tải. Và kết quả cuối cùng là hai bao chật kín thịt.

Ngay lúc Izayoi chuẩn bị đem hai bao tải đi, Lily hào hứng bước tới ngăn cậu lại.

“Izayoi-san~!”

“Ể? Sao vậy Lily? Em nấu xong rồi hả?”

“Vâng! Em cũng nhận được tiền thưởng nữa!”

“Ồ. Thế đã đủ chưa?”

“Dạ vâng! Thế này chắc đủ rồi ạ!”

*Póc!* Hai tai của Lily dựng lên, cô bé đưa cho Izayoi một đĩa đầy đồ ăn trong lúc nhìn về phía lễ khai mạc với đôi mắt sáng rỡ.

“Em nghe nói Shiroyasha-sama cũng sẽ tới dự Lễ hội vụ mùa.”

“Ừm, anh cũng nghe nói như vậy.”

“Ừm! Và người ta cũng nói bà sẽ tặng cho Lễ hội vụ mùa một Gift rất mạnh để chúc mừng nó thành công tổ chức lạ…”

Ánh đuốc tại quảng trường chợt tắt đi trước khi Lily nói hết câu.

Sân khấu lúc này vẫn còn ánh sáng nên đây hẳn là để thu hút sự chú ý mọi người lên đó đấy? Nhận thấy Lễ hội vụ mùa cuối cùng cũng sắp bắt đầu, mọi người dần dần yên lặng lại.

Hai bên sân khấu chợt bừng lên ánh đuốc, rồi Kuro Usagi bước ra trong lúc vẫy tay phải một cách tự tin, mở màn cho Lễ hội vụ mùa.

“Xin lỗi vì đã khiến mọi người chờ! Nhưng sẽ không lâu nữa đâu! Lễ hội vụ mùa [Underwood] giờ chính thức bắt đầu! Và dẫn chương trình hôm nay, vị trọng tài rất quen thuộc với chúng ta do ‘Thiên Nhãn’ đưa tới, xin mời, Kuro Usagi ♪”

Cả thành phố Underwood rung chuyển trong tiếng hoan hô.

Chợt bốn tiên nữ đồng loạt lao ra khỏi bao tải thịt như thể đã đợi đến lúc này từ lâu rồi.

“A?”

“Ya-?” Lily chút nữa thì ngã ra vì vội vàng lùi ra khỏi chiếc bao tải.

Đám đông xung quanh cũng phát ra những tiếng kêu kinh ngạc tương tự khi họ tránh xa khỏi chiếc bao tải.

Các tiểu ác ma trong chiếc váy lụa của họ xoay thành một vòng và lần lượt hét lên.

“Tên đần!”

“Tên ngốc!”

“Tên ngố!”

“Ngu!”

Hét lên tiếng sỉ vả của họ rồi sau đó quay qua rầm rì với nhau, họ bay về phía đỉnh của Đại Thụ. Bỏ lại Izayoi và Lily ngẩn ngơ nhìn theo họ—

Và chỉ trong tầm mười giây ngay sau đó, hai người còn thấy được cảnh tượng vô lí hơn.

*

Kuro Usagi gửi lời mời Host và vị Khách danh dự cùng lên sân khấu.

“Và giờ tôi xin được giới thiệu người đại diện cho Host của Lễ hội vụ mùa [Underwood]- Sala Doltrake-sama! Và vị khách quý của chúng ta tới từ ‘Thiên Nhãn’—- Shiroyasha-sama! Hãy cùng chào đón họ phát biểu bài diễn văn khai mạc!”

Cô vừa dứt lời, ánh đuốc trên sân khấu liền bừng lên mãnh liệt hơn.

Đi ra từ hậu trường sân khấu, Sala hiện đang mặc một bộ quần áo truyền thống được nhuộm một cách tuyệt vời theo kĩ thuật của phía Nam. Mái tóc dài của cô bện lại thành bím, trên đó cài rất nhiều đồ trang sức, dường như để che đi vết sẹo ở vị trí từng là chiếc sừng. Nước da màu đồng cùng vẻ xinh đẹp mạnh mẽ của Sala kết hợp thêm bộ trang phục mĩ mạo tạo thành một vẻ đẹp khác hẳn ngày thường.

Sala đứng trên sân khấu với nụ cười dịu dàng và ánh mắt nghiêm túc nhìn lướt qua một lượt thành phố bên dưới cô.

(… Ể? Lạ thật. Shiroyasha-sama đâu rồi?)

Theo đúng kế hoạch thì lẽ ra Shiroyasha phải bước lên sân khấu cùng Sala. Mặc dù Kuro Usagi cảm thấy có chút bối rối vì sự thay đổi kịch bản không ngờ tới này nhưng cô quyết định vẫn tiếp tục nhiệm vụ dẫn chương trình như không có gì xảy ra.

Rồi cô nhìn thấy có ánh sáng trên đỉnh cao nhất của Đại Thụ, Kuro Usagi nhận ra quả thật kịch bản đã có thay đối.

(Ra là vậy! Vậy là mình phải làm mọi người chú ý hết vào đấy….)

Đi lại về giữa sân khấu rồi quay về phía mọi người, Kuro Usagi kêu lên kéo sự chú ý mọi người lên trên trời.

“Mọi người! Cùng nhìn lên đỉnh Đại Thụ kìa!”

Đám đông dần yên lại và đồng loạt nhìn lên trên đó.

Không gian quảng trường yên lặng đến nỗi nghe được cả tiếng lá rung động do gió đêm thổi qua.

Mọi người, cả người tham dự lẫn Host đều yên tĩnh chờ đợi bài diễn văn mở đầu.

Vài giây sau khi mọi người dồn hết chú ý lên ánh sáng đang lập lòe trên kia, một ánh bạc rạng rỡ lóe lên, soi rọi khắp đỉnh Đại Thụ.

Một dự cảm rất xấu xuất hiện trong tâm trí Kuro Usagi.

“Ta tới theo lời kêu gọi của trời đất và mọi người! Kêu gọi ta tiêu diệt lũ xấu xa!”

(Đúng vậy, dự cảm của mình chuẩn rồi!)

Nhưng suy nghĩ của Kuro Usagi hoàn toàn bị làm ngơ. Cái người hét lên vừa rồi cứ thế nhảy xuống khỏi đỉnh của Đại Thụ. Vừa bay, vị thần ngốc đó vừa phát ra ánh sáng bạc chói lòa, tạo thành một con đường ánh sáng đằng sau bà.

Nắm giữ quyền năng của mặt trời trắng không bao giờ lặn, người phá vỡ ranh giới giữa Tinh Giới và mặt đất.

Đứa trẻ rắc rối nhất và mạnh nhất của cực Đông– [Bạch Dạ Ma Vương], Shiroyasha xuất hiện.

“Các con cháu của Đại Thụ! Thời gian không đợi một ai cả, và các người đã hồi phục lại được chỉ trong mười năm ngắn ngủi. Đó, là một thành quả xuất sắc!”

Tao nhã phất lên tay áo kimono của mình trong lúc hạ xuống sân khấu, Shiroyash mở ra chiếc quạt có hình hai nữ thần màu trắng vẽ trên nền đen.

So sánh với những lời lúc nãy thì giọng của bà lúc này trang nghiêm hơn nhiều, điều đó khiến việc bà vừa nói ra mấy lời kì quặc đó để ra mắt mọi người thật khó tin.

Rồi bà lấy ra hai lá cờ, kiêu hãnh giương cao lên không trung.

“Tới tất cả thành viên của liên minh Draco Greif đã đồng lòng bảo vệ [Underwood]! Hãy để đêm nay là đêm ta ngợi khen cho thành tựu của các người! Và giờ, ta sẽ trao lại cho các người Gift chỉ thuộc về Floor Master của cực Nam— [Sừng của Thứu Long] mang trong mình hai nghìn năm linh cách!”

“Ooooooooooohhhhhh!” Tiếng hoan hô chấn rung cả thành phố Underwood.

[Sừng của Thứu Long] chính là nơi linh cách của Draco Greif tích tụ lại tạo thành Gift có thể trao cho đời sau. Và đây chắc chắn là báu vật cho các thành viên liên minh.

Rung chấn của tiếng hoan hô mạnh tới nỗi làm lay chuyển cả vách núi và các cành cây của Đại Thụ.

“Ngoài ra, nghi lễ trao tặng Gift sẽ được tiến hành vào ngày cuối cùng của Lễ hội vụ mùa, vậy nên mọi người cứ thoải mái mà tận hưởng lễ hội này hết mình đi— Ta xin hết.”

Shiroyasha ra hiệu cho Sala bước tới trước trong lúc bà đi khỏi sân khấu.

Dường như sắp bộc bạch hết nỗi lòng mình, Sala bước lên trung tâm sân khấu với ánh mắt dịu dàng của người mẹ, cô nhìn xuống thành phố bên dưới.

“—Tôi trước tiên phải xin lỗi mọi người vì những lời tôi sắp nói vào dịp vui này. Là lãnh đạo mà tôi lại gián đoạn lễ hội như vậy, tôi thật tệ… Nhưng chỉ hôm nay thôi, tôi mong mọi người cho tôi chút thời gian.”

Lúc cô lên tiếng, âm thanh hoan hô cũng tắt đi, như thể vừa rồi chỉ là tưởng tượng.

Nhìn lên lá cờ Đại Thụ bay cao trên kia… Cô cảm thấy như thể cô đã đi tới được đích đến của cuộc hành trình, cô nói tiếp.

“Hẳn mọi người cũng biết tôi đã làm gì vào ba năm trước… Rời bỏ vị trí người kế thừa, một mình đi khỏi quê hương mình. Là người đã phản bội lại trách nhiệm và sứ mệnh của gia tộc, nhưng [Underwood] và liên minh Draco Greif đã tiếp nhận tôi.”

“….”

“Cho dù đi tới đâu thì hành động phản bội lại gia tộc của tôi đáng ra đều không thể được tha thứ. Nhưng vẫn có những người không ngừng tin tưởng và hỗ trợ tôi, thậm chí giao phó cho tôi làm lãnh đạo của [Độc Giác], tôi thật không biết phải dùng lời nào để cảm ơn mọi người nữa. Để không phụ lòng tin của mọi người, tôi đã rất cố gắng cho đến tận lúc này… Quả thật, đến lúc này tôi vẫn băn khoăn không biết đã báo đáp lại được kì vọng mọi người chưa.”

Thật hiếm khi thấy được nụ cười khổ này trên mặt Sala. Nhưng nó vẫn không thể che đi được cảm giác thành tựu thấy rõ trong cô hiện tại.

Dõi theo Sala từ trên quảng trường, Izayoi nhận ra cô thật giống với ba người bọn họ.

——“Bỏ lại gia đình, bạn bè, tài sản và mọi thứ khác bạn có tại thế giới của mình và đến với Khu vườn nhỏ.”

Bỏ lại cuộc sống cô đã sống hơn hai trăm năm, rời đi quê hương cô… Chuyện của cô rất giống với họ, thậm chí cô còn có nhiều quyết tâm bắt đầu một cuộc sống mới tự lập hơn ba người.

Khắc sâu hình ảnh lá cờ bay cao trên đỉnh Đại Thụ, Sala điềm tĩnh kết thúc bài phát biểu của mình.

“Và tôi mong mọi người tới đây không chỉ lưu giữ lại ấn tượng về một liên minh Draco Greif sắp lên làm Floor Master trong Lễ hội vụ mùa, mà còn nhớ đến một [Underwood] đã vượt qua được rất nhiều thách thức và hồi phục như mọi người thấy lúc này đây… Và sau đây, xin mọi người hãy hết mình vui chơi trong Lễ hội vụ mùa này.”

Sala cúi người trước đám đông, khiến cả thành phố Underwood rung chuyển trong tiếng reo hò.

Giữa những tiếng hoan hô và ngợi ca đó— Kuro Usagi nhìn lên hai lá cờ trên kia, nước mắt ngân lên trên khóe mắt cô.

Cô nắm chặt lấy bàn tay.

(Một ngày… [No Name] chúng tôi nhất định sẽ lấy lại được lá cờ của mình!)

Hứa thầm trong lòng, rồi cô cũng quay qua chúc mừng Sala.

Ngay cả sau khi Sala đã rời sân khấu, tiếng reo hò và ngợi ca vẫn vang lên không dứt.

*

“… Quả thật… Đây đúng là một đối thủ đáng ngưỡng mộ.”

Izayoi không tiếc công cũng tham gia vào việc hò reo ngợi ca cô. Nghe đồn, [Underwood] hồi phục nhanh được đến vậy là nhờ công lớn vào những kiến thức và kĩ thuật Sala mang tới.

Vậy thì, mục tiêu đầu tiên của [No Name] sẽ là đạt được thành quả tương tự.

“Nhưng mà cái gì trước làm trước đã, anh mang thức ăn đến cho Gry đây. Còn em thì sao Lily?”

“Em định đi tập trung mấy bạn kia lại, nghe nói món thịt nướng nổi tiếng của Lục Thương đã gần xong rồi.”

“Ồ, đó là cái món ba bước [Chặt! Nướng! Cắn!] ấy hả?”

“Dạ vâng. Leticia-sama từng nói đó là [Cách ăn chuẩn nhất], em mong thử nó từ lâu rồi.”

“Ừm. Bên đó cũng gần chúng ta này—-“

“Mình cũng muốn ăn nữa—“

*Bộp!* Âm thanh một thứ gì đó hạ cánh xuống với mặt đất, khá là nhẹ nhàng.

Sau đó là một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau Izayoi. Hoàn toàn làm ngơ cậu, You vừa hạ cánh bằng cơn gió lốc cỡ nhỏ liền tiến đến nắm lấy vai Lily.

“Mình cũng muốn ăn nữa. Nó ở đâu?”

“Ể… A? Ưm… Em nghĩ bên đó hẳn là ở trước mặt vách núi.”

“Được rồi! Tranh thủ cơ hội hai người kia vẫn chưa kịp hoàn hồn ta rời đi thôi! Đi ăn thịt nướng nào!”

Lily hoang mang lắc lắc đầu vì cô bé cảm nhận được một luồng khí hắc ám và đáng sợ toát ra xung quanh You.

Ôm lấy một Lily chỉ dám hơi chút phản kháng lên, You rời khỏi mặt đất một cách nhẹ nhàng bằng cơn gió xoáy.

… Cảnh tượng này giống hệt một cơn lốc dữ dội vừa cuốn qua. Chứng kiến mọi việc diễn ra một cách mờ mịt, Izayoi vốn chỉ bất động nhưng cậu nhìn thấy Asuka và cô trợ lí bị bỏ lại nên cậu đưa tay về phía họ.

“… Tiểu thư, mấy người đang làm gì vậy?”

“… Không liên quan gì đến Izayoi-kun đâu.”

Asuka vừa nói vừa nắm lấy tay của cậu, hai má cô phồng lên.

Cô trợ lí cũng đứng dậy, lấy tay phủi đi bụi trên quần áo, giả vờ như chưa có gì xảy ra và hỏi.

“Được rồi. Cậu kia, có vài việc tôi cần hỏi—“

“Bộ kimono của cô vén lên để lộ quần lót kìa.”

“Cậu có thấy mấy tiên nữ cỡ nắm tay— Ể?! Không thể nào!”

“Đùa thôi mà.”

*Vù!* Cô trợ lí vung cây naginata các người mà lại mất đi đôi cánh đại bàng… Cái tên em trai ngu ngốc của ta đó, thật khiến ta thấy nhục nhã!”

You bất ngờ. Cô nhất định không ngờ được một người lịch thiệp như Gry lại có một anh trai như vậy. Griffith lợi dụng khoảnh khắc này lùi lại một chút và giải trừ đi thuật hóa hình của mình, cơ thể hắn ta biến đổi.

Trở lại với hình dạng thật của hắn- Một linh thú nửa trên đại bàng, nửa dưới là ngựa, Bàng mã. Nhưng cơ thể của hắn—

“Mở to mắt ra và chiêm ngưỡng đây, con nhãi ranh bắt chước! Linh thú thế hệ thứ ba- Sở hữu cả sức mạnh của Điểu sư và Long mã! Ta, Griffith Greif chính là Linh thú có huyết thống hỗn hợp cao đẳng nhất.”

Ánh chớp lóe lên trong lúc gió lốc dữ dội thổi tới khi hắn ta hống lên.

You cũng thủ thế chuẩn bị.

Thấy hai người không ai chịu nhường ai, đám đông quyết định tránh đi càng nhanh càng tốt, lớp sau đè lên lớp trước chạy như ong vỡ tổ.

Chỉ có Lily còn đứng sau You, là người dẫn tới chuyện này, cô bé lo lắng quan sát mọi việc.

(Xin lỗi You-sama… Tất cả là lỗi của em vì đã nói ra mấy lời này mà không nghĩ ngợi gì cả…)

Gây nên vụ gây rối mất trật tự này, nhất định sẽ có hình phạt xảy đến.

Nếu cô bé rời khỏi nơi này, You sẽ phải một mình đối mặt với hình phạt. Vậy nên Lily quyết định chọn không chạy trốn và quyết đứng nguyên tại vị trí của mình.

Sấm chớp lóe lên và nổ đoàng đoàng, trong lúc từng cơn lốc xoáy hung tợn rú lên đau đớn. Đến vách núi cũng xuất hiện những vết rạn nứt vì chúng.

(… Bắt đầu rồi…)

Cả hai phe đều đo lường khoảng cách giữa họ và đợi đến thời điểm thích hợp nhất để tung ra tuyệt kĩ của mình.

Ngay lúc xung đột chuẩn bị xảy ra, cả hai phe cũng đã chuẩn bị xong tâm lí, chính lúc đó—-

“Được rồi. Mọi việc dừng ở đây.”

—Một bên thứ ba xuất hiện và đánh bại họ cùng một lúc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.