Mondaiji-tachi ga Isekai Kara Kuru Sou Desu yo?

Chương 9


Phần 1

–– Hãy cùng quay ngược thời gian về khoảng hai ngày trước đó. Dưới mệnh lệnh của Jin, Kuro Usagi giờ đã bị gửi đi và khóa chặt lại trong phòng của cô ta để phản ánh lại hành động của mình. Đứng cạnh bên cửa sổ phòng ngủ của cô ta trong khi dùng bàn tay mình để vẽ trên những giọt nước nhỏ đang rơi xuống ô cửa kính, Kuro Usagi nhìn ra ngoài Khu Vườn Nhỏ mà hiện đang mưa vào lúc này.

(Ồ, có vẻ như đã đến thời điểm mưa rào theo định kỳ rồi sao? Hừm, khác với bên phía Nam, phía Đông chắc hẳn sẽ không hạ tấm màn che của mình xuống.)

Những sự kiện mưa rào nhân tạo phải được thi hành theo đúng những quãng thời gian được định trước. Chỉ trong khoảng thời gian diễn ra mưa rào định kỳ thì tấm màn che của Khu Vườn Nhỏ mới có một sự thay đổi rõ rệt trong hình dạng, bằng cách lợi dụng thao tác ánh sáng để tạo nên ảo giác quang học mà sẽ được trông thấy như là những đám mây mưa.

Nói cách khác, mặc dù những đám mây mưa không có tồn tại, chúng sẽ tạo ra ảo giác rằng ‘có những đám mây trên bầu trời’ trước khi thả mưa xuống.

… Thành thật mà nói, đây đúng là một kỹ thuật cao cấp mà không phục vụ cho mục đích gì cả. Nếu mà có nhu cầu cần nước, họ cũng có thể mở tấm màn che khi nó mưa ở ngoài hay là bỏ đi nhu cầu tạo những ảo giác mây mưa và chỉ thả nước xuống thôi. Để mà thực sự cho phép một kỹ thuật sửng sốt và phi thường này được tận dụng cho một điểm nhỏ như thế chỉ vì sở thích của bản thân một người, nó có thể được nói là rất thích hợp với phong cách của Khu Vườn Nhỏ để mà thực hiện một hành động quan tâm thịnh soạn đến thế.

(Quên nó đi. Bản thân chức năng của Khu Vườn Nhỏ cũng đã được căn cứ từ giải trí và giải lao mà. Đi bắt bẽ những thứ như thế chỉ là lãng phí thời gian thôi, đúng không?)

Cơn bão cũng là một trong những yếu tố quan trọng để thêm vào cảm giác nghệ thuật đối với những đặc tính riêng biệt của các mùa trong năm. Từ thời cổ đại xa xưa, những vị thần và á thần đã luôn luôn ẩn giấu mình trên những đám mây trong khi vận chuyển đi các thảm họa tự nhiên này, vậy nên sự hiện diện của mây mưa cũng sẽ mang theo một ý nghĩa khá là quan trọng đối với bọn họ.

Nếu nó được đi kèm với một cơn bão kịch liệt cùng với những tia chớp và tiếng gầm rống của sấm sét, loài Người sẽ cho rằng đó là kết quả từ sức mạnh Thần khí của loài Rồng. Vì lý do đó nên mới có nguồn gốc của việc tôn thờ loài Rồng.

Tuy nhiên nếu là một hiện tượng mưa nắng, nó sẽ được tin rằng là một tác phẩm của nhà pháp sư nào đó đang tập luyện nghi lễ của cậu hoặc cô ta tại một vùng xa xôi ở đâu đó.

Bởi vì trong thành phố của Khu Vườn Nhỏ, nếu như nói rằng chỉ có tám triệu những Vị thần hiện diện thôi thì cũng là quá thấp so với con số thực tế. Số lượng Thần Phật tạo ra Khu Vườn Nhỏ nhiều như sao trên trời vậy, những truyền thuyết lưu truyền về họ phải nói là hằng hà sa số.

(Nhắc mới nhớ, Lecticia-sama có vẻ như không thích cơn mưa nhỉ…? Chị ấy có nói một chuyện gì đó về cái mùi ẩm ướt khó chịu và mùi vị của lượng máu như sắt làm ngột ngạt và không thể tiêu tan được…)

Đúng là những lời nói khó nghe khi chị ấy rõ ràng là một con Ma cà rồng mà, phải không nào? Kuro Usagi cho ra một nụ cười khổ trong khi cô ta hồi tưởng lại về cuộc trò chuyện đó.

Ngay vào lúc cô ta lại tiếp tục đưa ánh mắt u ám nhìn ra cảnh tượng ở bên ngoài cửa sổ, hàng lang được vang lên với một tiếng động của ai đó đang thận trọng gõ vào cửa của cô ta.

-À thì~ Cánh cửa đã được khóa rồi và hiện tại không có ai ở trong phòng cả đấy mà~

-…… Vậy có nghĩa là chúng tôi được phép vào sao?

-Tôi đoán là vậy?

Giọng nói đó đã thuộc về Kudou Asuka và Kasukabe You. Mặc dù Kuro Usagi đã rõ ràng nói rằng ‘không có ai ở trong phòng’, nhưng bọn họ vẫn xem nó như là ‘các cậu có thể đi vào’. Cuối cùng bọn họ đang lên âm mưu gì thế này?

-Ara, nó thật sự bị khóa rồi.

-Hừm…… đúng là vậy, bẻ khóa không?

*Chặc chặc* Tiếng quả nắm cửa bị vặn và tiếng cơ cấu chốt khóa đang ngăn nó khỏi mở cửa đã được truyền đến tai của Kuro Usagi và cô ta đã dường như từ bỏ hết mọi sự chống cự vô ích của mình mà đứng dậy.

-Được rồi được rồi, Kuro Usagi sẽ mở khóa nó ngay! Hai người nên học cách để trở nên dịu dàng hơn, hay là nên nói là lịch thiệp hơn nhỉ…

-Chắc cứ phá nó đi nhỉ?

-Đúng rồi.

*Bặc!*

-Dịu dàng và lịch thiệp.

-Cô ồn ào quá!

Sau khi bị cả hai người bọn la mắng, Kuro Usagi chỉ biết ngoan ngoãn đóng chặt miệng mình.

Có vẻ như khi phải đối đầu với những đứa trẻ rắc rối đến từ thế giới khác, cánh cửa bằng gỗ đó đã không có cơ hội nào rồi.

Kuro Usagi cúi gục đôi tai thỏ của mình xuống trong khi cô nắm chặt tay cầm của cánh cửa bị gãy mà rên rĩ khóc lên.

Còn không bận tâm lâu chùi nước mắt của mình, Kuro Usagi chỉ đi lấy chiếc bình thủy của mình để bắt đầu chuẩn bị trà. Và trong khoảng thời gian đó, Asuka và You cũng đổ ra những vật dụng trong cái túi nhỏ mà họ mang theo lên trên một chiếc khây nhỏ. Xem ra vật phẩm bên trong đó thật sự là những món điểm tâm tự tay làm.

-…… Không lẽ nào hai người đã……?

-Không phải, nó đã được làm bởi những đứa trẻ trong Community.

-Một cô bé tai cáo và những đứa trẻ trưởng thành khác đã mang những thứ này đến chúng tôi và nói rằng ‘Xin hãy làm hòa với Kuro Usagi onee-san!’

Cả ba người họ vào lúc đó đã có những biểu hiện rắc rối và khó mà miêu tả được trên khuôn mặt mình.

Vào ba ngày trước, sau khi thuật lại toàn bộ sự việc đã diễn ra tại [Thiên Nhãn], Jin và You cũng đã hành động đúng như dự đoán khi mà họ cũng ngăn cản ý tưởng rời bỏ của Kuro Usagi. Jin căn cứ vào lập trường của một nhà lãnh đạo Community còn You thì căn cứ vào vị trí là những người bạn mới.

Tuy rằng lúc đó cũng không có chứa ý định hiểm độc nào nhưng nó đúng là một tình huống rất khó để mà lên tiếng bởi vì mọi người ai cũng đã quá khích động để mà có thể suy nghĩ rõ ràng.

Nhưng ngay sau khi Asuka gia nhập vào cuộc cãi lộn, tình huống nhanh chóng ra khỏi tầm kiểm soát và để làm êm dịu tình huống, Jin đã đưa ra quyết định cho cô ta tự phản ánh lại trong khi bị nhốt trong phòng mình.

Izayoi, người duy nhất mà kiên quyết về việc chỉ đứng xem từ đầu đến đuôi tất cả mọi chuyện, đã để lại một câu ‘Tôi sẽ đi chơi vòng quanh Khu Vườn Nhỏ’ và đã rời bỏ đi, cho đến tận nay vẫn chưa thấy được tăm tích. Và mọi người đã cho rằng cậu ấy có thể cảm thấy chán nản với [No Name] rồi.

Những đứa trẻ chắc hẳn cũng đã cảm thấy được bầu không khí căng thẳng này và sau khi suy nghĩ nhiều về việc mình có thể làm để giúp đỡ, câu trả lời giờ đã được đặt trong chiếc khây đầy rẫy những món điểm tăm trước mắt họ.

-Những đứa trẻ đó dúng là một đám nhóc hèn hạ mà. Nhìn thấy bọn chúng chạy tới bên với những đôi mắt khóc lóc để cầu xin chúng ta, tôi nghĩ là chỉ có những quỷ dữ hay ác ma mới có thể từ chối chúng thôi nhỉ?

-Không đâu, Asuka, mọi người đã giúp tạo nên cơ hội này cho chúng ta rồi, chúng ta phải làm cho cuộc giảng hòa này thành công mới được.

Asuka hừ một tiếng trong khi cô ấy quay đầu mình đi còn You thì đang lo dỗ ngọt cô ấy.

Nhìn thấy cảnh tượng này trước mắt cô ta, Kuro Usagi cũng đã khoác lên một nụ cười bồn chồn.

-Các cậu nói đúng…… Tất cả mọi người trong Community sẽ rất là lo lắng nếu như chúng ta không thích ứng với hoàn cảnh.

-Vâng, mọi chuyện là như thế đấy. Vậy nên mặc dù nó có vẻ như không công bằng đối với cô, nhưng chúng tôi tuyệt đối sẽ không cho cô đi nơi khác đâu. Phần lõi của Community này không phải là Jin-chan và cũng không phải là chúng tôi. Mà nó chính là cô, người mà đã mời chúng tôi tham gia và đã một mình hỗ trợ Community cho đến lúc này đây, Kuro Usagi.

-…… Đúng là vậy.

Đó cũng là những lời mà Jin đã nói đến Kuro Usagi. Cậu ta đã nói rằng nếu như Kuro Usagi rời đi ngay bây giờ, cả Community sẽ tuyệt đối không thể giữ vững được.

Cho dù đó có là những đứa trẻ mà đã được giao phó cho cô ta chăm sóc hay là Izayoi và những người khác mà cô ta đã mời tham gia vào Community.

Người mà đã gánh vác toàn bộ những gánh nặng này đã không ai khác chính bản thân cô ta, Kuro Usagi.

-…… Mình đã nghe từ Asuka rằng loài [Nguyệt Thỏ] mà cậu nói đến là thuộc về truyền thuyết đó sao?

-YES! Mọi loài thỏ trong Khu Vườn Nhỏ đều có từ chung một nguồn gốc và đó là chính là từ [Nguyệt Thỏ].

–– [Nguyệt Thỏ]. Để cứu sống một ông lão bị thương, một con thỏ đã sẵn lòng nhảy vào trong ngọn lửa để kính dâng cơ thể và dòng máu của mình. Đó là một trong số những câu chuyện có trong những lời dạy của Phật giáo. Trong Phật giáo, hành động tự tử sẽ bị xem là một tội ác hết sức trầm trọng. Nhưng hành động của con thỏ đã được xem là một hành vi nhân từ và hy sinh, dẫn đến việc Indra triệu hồi con Nguyệt Thỏ đầu tiên.

Và những con thỏ trong Khu Vườn Nhỏ là những người nối dõi của [Nguyệt Thỏ] đó.

-Bởi vì khả năng rút ra sức mạnh từ nòng cốt của Khu Vườn Nhỏ của chúng tôi, một con [Nguyệt Thỏ] sẽ trải nghiệm một sự thay đổi màu sắc từ đầu cho đến đôi tai thỏ của mình khi mà bọn họ sử dụng sức mạnh của mình. Nhưng giữa những cá nhân cũng có một vài điểm khác nhau nữa.

-Ồ tôi hiểu rồi. Thì ra tiếng sấm sét đáng báo động từ ba ngày trước cũng là do Kuro Usagi làm sao?

-Đúng rồi đó, một phần nhỏ các con thỏ có thể gọi ra sức mạnh từ tổ tiên ban đầu của chúng tôi, một Sứ giả của Indra sẽ sở hữu Quyền lực để sử dụng vũ khí của Indra. Nếu như đối đầu với những kẻ địch tầm thường, Kuro Usagi sẽ không bao giờ thua!

*Hê hê* Kuro Usagi đắc ý ưỡn ngực mình và vểnh tai lên trong sự hãnh diện.

-Nhưng nếu như cô muốn tham Gift Game, họ sẽ hạn chế tư cách để trở thành một người tham gia đúng không?

-À thì…… vâng, nó đúng là vậy đấy.

Đôi tai thỏ của cô ta lại gụp xuống một lần nữa. Quan sát đôi tai thỏ mà dễ dàng cho thấy tình cảm thật sự của cô ta, You và Asuka cũng đã rất ấn tượng trước chức năng đó nữa.

-Nhưng đúng là ngạc nhiên mà. Bởi vì khi mà chúng ta nói về [Nguyệt Thỏ], nó là một thứ mà được biết đến rộng rãi nhiều đến nỗi nó còn có thể được tìm thấy trong bản ghi chép Man’yõshũ trong trận Gift Game này!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.