Ore ni Trauma wo Ataeta Joshi-tachi ga Chirachira Mite Kuru kedo, Zannen desu ga Teokure desu

Chương 36


“Thì ra nó là như vậy…” (Yuki) 

Đã là mùa hè và mặt trợi vẫn đang nóng lên từng ngày. Khi tôi ngước nhìn bầu trời, tôi thấy một tấm màn màu xanh đậm chói ngời, như chiếc bát trà Yohen Tenmoku vậy, khi nó chuyển từ hoàng hôn sang sự u tối của màn đêm.

u78290-49b2382f-181e-4a66-8f94-6656b232b537.jpg

                                                     Yohen Tenmoku

Tôi đang ở sai địa điểm lẫn thời điểm. Chỉ đứng đây thôi, cái con người tiêu cực trong tôi đã nổi trận lôi đình. Tâm trí tôi thì đen đặc, bỏ mặc những tiếng nói cười vui xung quanh.

“Yukito, cảm ơn em vì đã đợi nhé.” (Tristy) 

“Đừng có vội thế. Em ấy không chạy đi đâu mà.” (Mio) 

“Theo em nhận thấy bây giờ, em chỉ muốn rời đi ngay thôi.” (Yuki) 

Khốn thật, nó đang xảy ra rồi! Hai người bọn họ bước ra khỏi phòng thay đồ. Tôi được mời tới một hồ bơi vào đêm muộn bởi Mio-san và Tristy-san. Đó là một câu thần chú sẽ gây sát thương cực kì lớn tới mấy kẻ u ám. Việc duy nhất tôi có thể làm trong mùa hè là xem mấy bộ phim cá mập hạng B, nên tôi không quen với nơi này lắm. Nó xếp khá thấp trong bảng xếp hạng ưu tiên của tôi. Tôi không biết tại sao mình lại ở đây, nhưng người mà không thể gục ngã trong cái thế giới u tối này là tôi, Kokonoe Yukito.

Tôi quay đầu nhìn Mio-san và Tristy-san, và những dòng suy nghĩ cứ thế theo đường miệng mà nhảy ra ngoài.

“Ehhhhhh!” (Yuki)

“Khoan– em hơi thẳng tính rồi đó!?” (Tristy) 

“Bị nhìn như thế này làm chị xấu hổ quá…” (Mio) 

“Chị không có vải để che bớt vào sao?” (Yuki) 

“Vậy là nó quá loè loẹt sao? Chị nghĩ mãi mới chọn bộ này đấy.” (Tristy) 

“Ha. Ai bảo thích thời trang cho lắm vào. Ghen tị thật.” (Mio) 

“Chị cũng vậy đấy.” (Yuki) 

Tristy rủ tôi ra ngoài như một cách để chị ấy tạ lỗi, nhưng tôi không ngờ đến việc đến hồ bởi vào buổi đêm. Chắc vào ban ngày thì sẽ dễ chịu hơn, nhưng tôi chắc sẽ hợp hơn với bóng tối như hang động hay ống thông gió. Tuy nhiên, tôi không biết lại có ai đi mời tôi đến chỗ này. Dù gì thì tôi cũng không có nhiều người quen! Trong khi tôi vẫn còn đang đưa ra những lời nhận xét đầu tự ti về chính mình như vậy, tôi bị ép vào từ hai bên và không còn lối thoát cho tôi nữa.

“Đêm nay chơi hết mình đê!” (Tristy) 

“Chị trông như thế nào, Yukito?” (Mio) 

“Đẹp lắm. Trông cứ như thời trang kiểu Rôcco

“Thế này là thế nào?” (Yuri) 

Ngay khi về đến nhà, tôi đã bị bắt quỳ xuống sàn. Chị tôi hôm nay đẹp thật đấy, nhưng con mắt đầy gai nhọn của chị ấy thì vẫn đang nhắm vào tôi. Điện thoại tôi đang hiển thị một bức ảnh mà Tristy gửi cho tôi.

“Chỉ là một bức ảnh thôi…” (Yuki) 

“Chơi vui quá nhở. Còn nhỏ mà đã sát gái rồi.” (Yuri) 

“Ha.Mặt chị thì thẳng thắn và đáng sợ thật đấy, nhưng em không có sát gái nhá.” (Yuki)

“Em đang khoe khoang đấy, nhưng cũng chẳng làm nên chuyện gì đâu.” (Yuri) 

“Nói dối…” (Yuki) 

“Ý thức của em đâu rồi? Em có mối quan hệ kiểu gì vậy hả?” (Yuri) 

“Nạn nhân và hung thủ ạ…” (Yuki) 

“Hả?” (Yuri)

“Ấy đừng.” (Yuki) 

Lúc trước Tristy cũng gia đình chị ấy có đến đây để xin lỗi rồi. Nhờ vậy mà mẹ tôi biết chị ấy là ai, nhưng chị tôi thì không vì khi đó chị ấy đi vắng. Khi tôi giải thích tình hình, chị tôi đã khá ngạc nhiên. Tôi cũng nghĩ vậy. Nhìn thoạt đầu thì không ai hiểu tại sao nạn nhân và thủ phạm gây án lại chơi vui vẻ với nhau cả.

“Người em toát ra hào quang thu hút ngươid hơn tuổi hay sao vậy nhỉ?” (Yuri) 

Chị tôi đang tự lầm nhẩm với chính mình, tôi thì không thấy cái đó đáng cười, vì tôi hay gặp vận xui với phụ nữ. Tôi từng thấy rằng phụ nữ là một mối phiền đối với tôi, nhưng dẫu vậy, tôi đã gạt bỏ tất cả mọi thứ rồi tiếp tục tiến bước. Trong quá khứ, còn lâu tôi mới chấp nhận một lời mời như hôm nay.

Đó là vì tôi muốn xây dựng mối quan hệ với những người khác. Để thay đổi, tôi cần ai đó giúp tôi. Tôi không muốn để những tình cảm đó chỉ biết hướng thẳng về tôi. Tôi nhận ra đó là một hành động hèn hạ và đầy tội lỗi. Cho dù câu trả lời là gì, nếu tôi không đáp lại, không ai sẽ có một cái kết đẹp cả. Tôi đã trì hoãn quá lâu rồi.

Tôi không thể cư xử như mấy thằng main trong mấy bộ harem và mất cảnh giác được.

“Chắc giờ chị sẽ phải mặc mấy bộ bikini một mảnh rồi.” (Yuri) 

“Em muốn xem! Huh? Sao mình lại nói vậy nhỉ…” (Yuki) 

“Thật thà đấy.” (Yuri) 

Không, đó chỉ là phản xạ có điều kiện thôi, chỉ là thằng Yukito đang gặp vấn đề về sinh lý ấy mà, chứ em không có nói thật đâu.

“Thế có muốn xem không đây?” (Yuri) 

“Có chứ.” (Yuki) 

“Được thôi.” (Yuri) 

“C-Chị chắc không?” (Yuki) 

Tôi cũng có những hoài nghi của riêng mình, nhưng chị tôi đã bảo không sao thì nó là không sao. Không nên để tâm quá làm gì cả.

“Nhưn–em không có thích ai sao?” (Yuri) 

“Chị em thông thường sẽ không nói mấy cái như vậy đâu.” (Yuki) 

“Chúng ta đã bất thường sẵn rồi mà, phải không? Không sao đâu.” (Yuri) 

“Đúng vậy, nhưng…” (Yuki) 

“Không chỉ có chị đâu. Em còn phải nói chuyện với mẹ nữa đấy.” (Yuri)

“Đừng, dừng lại và làm gì đó đi.” (Yuki)

Sau đấy, tôi bị chất vấn đến ngộp thở.

                                                               <<End Vol 4>>

                              ~Hết đường ngọt rồi, vol 5 ta sẽ quay lại với drama~


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.