Quyển sách từ dị thế giới (Remake)

Chương 10


Phần 1:

Sau bữa tiệc linh đình trong cung điện, Elena và Silver trở về học viện trên cỗ xe ngựa ban sáng. Silver là người lên tiếng phá tan sự im lặng trong xe:

– Giữa bàn tiệc có một cái đầu heo thật nhỉ. Nếu như bình thường thì họ sẽ trưng đầu của phạm nhân trên bàn tiệc thật đấy à?

Nghe thấy câu hỏi khó tin của Silver, Elena bình thản trả lời:

– Tất nhiên rồi. Đâu ai lại đi trưng cái đầu heo vào mỗi bữa tiệc làm cái gì.

“Thế thay vì trưng đầu gia súc thì trưng thủ cấp của con người lại dễ nuốt hơn à? Đế quốc này man rợ thế.”

Bỏ qua những suy nghĩ vẫn vơ, Silver qua vè chủ đề chính cần đặc biệt quan tâm:

– Thôi, bỏ qua vấn đề đầu với sọ này đi. Việc em lo lúc này là trận đấu sắp tới với gã Leonel kia. Em còn lại đúng năm ngày để chuẩn bị. Phải luyện tập thôi.

– Quả thật, nếu không chuẩn bị thật kĩ, cậu không có lấy dù chỉ một cơ hội nhỏ để thắng.

Elena khẳng định điều đó càng khiến Silver mường tượng được mức độ khó khăn mà mình gặp phải. Chưa nói đến việc khác nhau về võ thuật, sự chênh lệch về thời gian học phép thuật là quá lớn.

– Em biết mình phải cật lực luyện tập. Nhưng ai sẽ giúp em luyện tập? Chị à?

Elena phẩy tay từ chối:

– Tôi bận lắm, nào là việc quản lý học viện, việc trong quân đội, và trên hết là việc cá nhân nữa. Tiệm dưỡng tóc quen thuộc của tôi vừa tân trang lại xong mà tôi còn chưa kịp đến chúc mừng nữa đây.

Nghe như vậy, Silver không thể kìm lòng và gay gắt la lên:

– Vấn đề tự do của em đang bị ảnh hưởng mà chị xem không bằng cái tiệm dưỡng tóc của chị sao? Em sẽ đập, đập nát nó nếu chị không luyện tập cho…

Rắc!

Tay vịn của chiếc ghế Elena đang ngồi bị cô bẻ gãy cùng với cái liếc mắt đe dọa. Silver nuốt ực một cái rồi cũng gắng nói cho hết câu của mình:

– …em đấy.

“Phù… Sau một ngày bị ngắt lời hàng tá lần, cuối cùng mình cũng có thể hoàn thành được một câu hoàn chỉnh.“

Sau khi cảnh cáo thái độ của Silver, Elena hạ giọng xuống rồi nói tiếp:

– Cậu tự tìm người giúp mình luyện tập đi. Lớp I-1 có rất nhiều nhân tài đấy. Dù sao thì tôi cũng không phải loại người vô trách nhiệm nên sẽ mách cho cậu về năng lực của Leonel, đối thủ của cậu.

“Kiểu như chị mà không phải gọi là vô trách nhiệm sao? Có trách nhiệm thì tôi đây chả khổ thế này rồi.”

Âm thầm càm ràm điều đó trong bụng, Silver giả vờ cười biết ơn:

– Xin chị chỉ giáo.

– Leonel là một thiên tài kiếm thuật. Nói không ngoa, cậu ta là một trong những kiếm sĩ trẻ giỏi nhất trong mười năm nay của quân đội Đế Quốc.

Chỉ mới là lời giới thiệu đầu tiên về đối thủ, Silver đã phải nhăn mặt cay đắng.

“Đệt! Gặp hàng khủng rồi. Đánh thế quái nào với hắn đây? Mình học võ thuật theo trường phái tay không là chính. Ở cái thế giới mà phép thuật còn làm cho kiếm sĩ nguy hiểm hơn bội phần này, chỉ dùng tay không để đối chọi thì có nước chết. Nếu dùng vũ khí thì mình chỉ có thể sử dụng ở mức độ trung bình thôi.”

Nhìn thấy gương mặt giảm nhuệ khí của Silver, Elena trấn an nhẹ nhàng:

– Nhưng không có ai là hoàn hảo cả. Leonel có thể là một kiếm sĩ tài năng nhưng lại là một kẻ thiếu năng khiếu phép thuật. Về phép thuật nguyên tố, cậu ta chỉ sở hữu một thuộc tính là Phong và hầu như chỉ sử dụng được phép thuật ở mức độ cấp thấp. Tuy vậy, Leonel lại sở hữu một khả năng phép thuật cực kì hiếm có.

– Phép thuật hệ Thánh, phải không?

Silver lập tức chỉ ra ẩn ý mà cô đang ám chỉ, Elena gật đầu hài lòng và tiếp tục:

– Đúng vậy. Tỉ lệ xuất hiện một Nhị Hệ Pháp Sư là 10%, với Tam Hệ Pháp Sư là 1%, và với Tứ Hệ Pháp Sư là 1‰. Tuy nhiên, trong một triệu người chỉ có một Thánh Pháp Sư.

Silver đã từng một lần được Elena nói về sự hiếm có của các Thánh Pháp Sư. Nhưng sức mạnh của Thánh Thuật có gì đặc biệt? Đó là điều cậu thắc mắc.

– Thực sự thì phép thuật hệ Thánh làm được những gì mà xem chừng chị có vẻ quá chú ý đến nó như vậy?

Biết rằng Silver sẽ không thể hiểu được vấn đề này nếu cô không giải thích kĩ lưỡng, Elena điều chỉnh biểu hiện sang trạng thái nghiêm túc. Cô cần cậu hiểu được sức mạnh của đối thủ mà cậu sắp phải đối đấu.

– Tất cả các phép thuật ngoài bốn hệ nguyên tố tự nhiên đều được xếp vào phép thuật hệ Thánh, còn được gọi là Thánh Thuật. Có thể nói, phép thuật hệ Thánh là vô biên, hiện nay chưa tìm thấy giới hạn. Mỗi Thánh Thuật có một hiệu ứng riêng biệt và không ít phép thuật thực sự phi thường. Ví dụ, Thánh Thuật [Hồi Phục] có khả năng trị thương, kể cả là tái tạo một phần cơ thể đã mất; Thánh Thuật [Lực Đẩy Tối Cường] mà tôi đã sử dụng ở sân đấu tập thì cho phép tạo ra một lực đẩy cực mạnh tác động lên một vùng diện tích; Thánh Thuật đặc trưng của tôi, [Xóa Kí Ức], lại có khả năng xóa một phần trí nhớ của con người; và cả phép thuật dịch chuyển không gian cũng chính là phép thuật hệ Thánh. Các phép thuật hệ khác nhau khi kích hoạt sẽ phát ra màu sắc khác nhau, và của hệ Thánh chính là màu trắng. Như cậu thấy, quyển sách của cậu chắc chắn là sử dụng phép thuật hệ Thánh rồi.

Silver không khỏi ngơ ngác sau lời giải thích kĩ lưỡng của Elena, bởi vì…

“Cái bà này… chị thật sự thích ngâm giấm những chuyện quan trọng với tôi lắm phải không?”

Theo suy nghĩ của cậu, Elena đáng ra đã phải nói chuyện này vào tối qua, khi hai người đang thảo luận về sức mạnh của quyển sách. Nhưng muộn vẫn còn hơn không. Cậu đã biết đối thủ của mình có sức mạnh tiềm năng như thứ nào, điều cậu cần bây giờ là giải pháp.

– Thế này thì em biết đối phó kiểu gì đây? Phép thuật hệ Thánh toàn năng đến thế cơ mà?

Elena đặt tay lên vai Silver và trấn an bằng cách vỗ nhẹ:

– Yên tâm. Phép thuật hệ Thánh gần như là toàn năng thật, nhưng để sử dụng nó không hề dễ dàng. Kể cả có biết về một Thánh Thuật nào đó, Thánh Pháp Sư cũng chưa chắc đã sử dụng được nó. Hơn thế nữa, số lượng Thánh Thuật đã được sáng tạo là rất ít. Tuy nhiên, điều không may cho cậu là Leonel thật sự có năng khiếu về phép thuật hệ Thánh đấy. Theo tôi biết, cậu ta sử dụng được ba Thánh Thuật, bao gồm: [Hồi Phục], [Phân Thân] và [Thạch Hóa] (Hóa đá).

– Những ba Thánh Thuật cơ à? Cụ thể thì hiệu ứng của chúng ra sao?

– [Hồi Phục] thì cậu đã biết. [Phân Thân] tạo ra một phân thân của người sử dụng. Cuối cùng, [Thạch Hóa] làm hóa đá bất kì vật thể nào mà người sử dụng chạm vào.

Sau khi biết được hiệu ứng của các Thánh Thuật mà Leonel có thể dùng, Silver suy nghĩ ít phút. Trong đầu cậu, những dòng tư duy xuất hiện rồi được cậu sắp xếp một cách hợp lý. Cuối cùng, cậu đưa ra nhận xét của mình:

– Chị Elena, em cảm thấy phép thuật nguyên tố vẫn có thể cho ra các hiệu ứng tương tự phép thuật hệ Thánh mà. Hãy cùng thảo luận thử xem nhé. [Phân Thân] tạo ra một phân thân, chẳng phải chúng ta cũng có thể tạo ra một ảo ảnh tương tự bằng cách kết hợp phép thuật hệ Thủy và hệ Phong hay sao? Về cơ bản, ảo ảnh chính là do sự khúc xạ ánh sáng qua các lớp không khí khác nhau hoặc hơi nước trong khí quyển tạo thành thôi mà. Hai thành tố không khí và hơi nước đều có thể điều khiển bởi phép thuật nguyên tố. Đối với Thánh Thuật [Thạch Hóa] làm hóa đá vật chất, không phải nó hoàn toàn có thể được tạo ra bởi phép thuật hệ Thổ hay sao?

Elena nghe xong suy đoán của Silver liền ngồi thẳng người dậy ngạc nhiên. Cô hỏi cậu với thái độ cực kì nghiêm túc:

– Này, có thật là Trái Đất của cậu không có phép thuật không vậy? Những lý thuyết đó làm sao có thể dễ dàng nghĩ ra được chỉ trong chốt lát như vậy chứ? Chúng chính là cơ sở của việc kết hợp nhiều nguyên tố vào trong một phép thuật, còn được gọi là phép thuật đa hệ. Đó là lĩnh vực nghiên cứu khó nhất của phép thuật nguyên tố đấy. Cho dù có thành công trong việc xây dựng ma pháp trận, rất nhiều phép thuật đa hệ đã không thể hoàn thành vì thiếu cơ sở lý thuyết để hình thành hình ảnh tưởng tượng.

Nhờ lời giải thích về hiểu biết của thế giới này, Silver đã hiểu được sự ngạc nhiên của Elena với lời nói của cậu. Cậu đành trả lời thật tâm:

– Thế giới của em không thể nghiên cứu thế giới bằng phép thuật, nhưng khoa học thì hoàn toàn có thể. Như em đã từng nói, nền văn minh khoa học tại Trái Đất phát triển vượt so với thế giới này hàng trăm năm. Những kiến thức về tự nhiên vừa rồi ngay cả một đứa trẻ ở thế giới của em cũng biết rõ.

Lần đầu tiên, Elena đã hiểu được một cách rõ ràng hơn hết sự chênh lệch về tri thức giữa hai thế giới. Nhìn Silver, cô càng cảm nhận được giá trị của cậu tăng lên vượt bậc. Tuy nhiên, để có thể thu lợi, trước tiên cô phải giúp cậu qua được cửa ải này đã.

– Vậy à. Cậu có tiềm năng lớn về phân tích và nghiên cứu phép thuật đa hệ đấy, có khi là để bù đắp cho cái lượng ma lực cùi bắp của chính mình cũng nên, nhỉ? Ha ha ha.

– Chửi xéo nhau đấy à.

Silver liền bật lại điệu cười mang đến bảy phần chế giễu của Elena. Ngồi phía đối diện Silver, Elena lờ đi lời khiếu nại của cậu, lắc đầu giải thích:

– Phân tích của cậu hoàn toàn đúng. Tuy nhiên, đáng tiếc phải nói với cậu rằng cậu đã hiểu sai ngay từ ban đầu rồi. Ngay từ bản chất, phân thân do [Phân Thân] tạo nên không phải ảo ảnh mà nó là một bản sao thực sự của con người. Không chỉ có cơ thể vật chất, nó còn có thể hành động như một cá thể riêng biệt, trong khi ảo ảnh chỉ là hình ảnh để đánh lừa vị trí của người thật. Cho dù cậu có giết chết phân thân, người thật vẫn không bị tác động gì cả.

Giơ ngón tay thứ hai ra, Elena tiếp tục phân tích:

– Thứ hai, về Thánh Thuật [Thạch Hóa], thứ nó hóa đá là toàn bộ vật chất. Phép thuật hệ Thổ chỉ có thể bao bọc bên ngoài vật thể bằng đất đá thôi, bản chất bên trong của vật thể vẫn là chính nó. Sẽ dễ hình dung hơn nếu cậu nghĩ như thế này: nếu bị hóa đá bởi phép thuật hệ Thổ, cậu có thể đập vỡ vỏ đá bên ngoài để cứu nạn nhân bên trong; nhưng nếu đó là [Thạch Hóa], thứ cậu thu được sau khi đập nó ra chỉ là những khối đá vỡ vụn hoàn toàn đồng nhất về mặt cấu tạo.

Nói rõ đến như thế này thì Silver đã có thể hiểu được sự đặc biệt của phép thuật hệ Thánh. Nếu so sánh với phép thuật nguyên tố, các Thánh Thuật mới thực sự là những phép màu. Cũng vì thế, cậu đã nhận ra hết sự đáng sợ của đối thủ.

– Đệt! Chơi cheat sao! Thế này mà còn là công bằng à? Và chị bảo em phải đánh thắng thằng cha kiếm sĩ thiên tài kiêm Thánh Pháp Sư quái vật đó á? Tiêu rồi! Tiêu rồi! Tiêu rồồồồi!!! Thôi vậy, chị nhớ làm món cơm tấm kèm thịt ba chỉ kho tàu vào thăm tù cho em nhé.

Silver giả vờ làm điệu bộ lau đi dòng nước mắt chẳng hề tồn tại trên khóe mi, giọng thảm thương van nài. Elena chỉ tỉnh bơ nói tiếp:

– Tôi chưa từng nấu ăn và cũng chẳng biết cái món cậu vừa nhắc đến là gì. Nhưng chưa đấu sao cậu đã vội bi quan như thế? Không phải là cậu cũng có đồ xịn đấy sao? Nếu vận dụng tốt thì không biết chừng sẽ thắng được đấy.

– Em không được lạc quan như chị đâu, nhưng đúng là không thử cố gắng thì sao biết được kết quả sẽ như thế nào.

– Tốt. Phải có tinh thần như vậy chứ. Ráng mà thắng để còn có thể tham gia lễ hội mừng thọ bốn mươi tuổi của Hoàng đế sẽ diễn ra vào đầu tuần sau. Mỗi năm lại có một trò vui khác nhau đấy.

Elena vừa nói, vừa vén rèm che cửa sổ của xe ngựa lên để chỉ cho cậu cảnh đường phố đã bắt đầu được trang hoàng để chuẩn bị cho lễ mừng đại thọ của Hoàng đế. Những dây hoa được kéo căng trên nóc những ngôi nhà lớn bên đường. Các tòa nhà cao trở thành điểm móc dây treo để thòng dải băng rôn băng ngang trên trời. Silver nhớ đến gương mặt “troll-face” của Hoàng đế Rafael rồi nhăn mặt tức tưởi.

“Thế đã gần sinh nhật của mình rồi mà ông cũng không tha cho tôi được hả, lão già? Còn giao cho tôi một đối thủ như thế này nghĩa là ngay từ đầu, ông đã muốn tống tôi vào tù rồi phải không? Thế mà còn bày trò chất vấn để làm cái gì? Lầy! Lão này lầy quá thể!”

Chiếc xe ngựa đã đến trước cổng Học viện phép thuật Magustar. Elena chưa vội mở cửa, cô đặt ngón tay lên trán như đang suy nghĩ gì đó rồi chợt lên tiếng với đôi mắt bừng sáng:

– Đến học viện rồi, chiều nay phải đến lớp chứ đừng trốn học đấy nhé, em trai. À, để tạo động lực cho cậu giành chiến thắng, tôi có nên đặt ra phần thưởng nào đó cho cậu không nhỉ?

“Tôi chẳng hi vọng xuất hiện cái gì đó tốt đẹp từ chị đâu.”

Ngay khi cậu vừa nghĩ như vậy, Elena đã quyết định phần thưởng:

– Chẳng hạn như, nếu cậu thắng, tôi sẽ đi nhuộm tóc thành màu bạch kim trong một ngày và cho cậu bóp bộ ngực này một cái.

RẮC!

Âm thanh nứt vỡ phát ra từ trong tư tưởng của Silver, cậu đáp lại Elena với ánh mắt mạnh mẽ:

– Em thề sẽ chiến thắng trở về. Hãy tin ở em.

“Em sẽ chiến thắng để còn đền đáp sự giúp đỡ của chị bấy lâu nay. Đúng vậy. Tuyệt đối không phải vì phần thưởng tóc bạch kim và bưởi Năm Roi kia đâu. He he he.”

Cười lên sằng sặc trong tâm trí, Silver quyết chơi khô máu với đối thủ sắp tới của mình.

Phần 2:

Sau khi chia tay Elena, Silver trở về kí túc xá nam của năm thứ nhất. Bất thường thay, ngoài người quản lý kí túc xá ra, bên trong chẳng còn người nào khác. Khi cậu hỏi ra thì mới biết rằng, đây là điều hết sức bình thường. Mọi học viên đều đang đi học. Việc cậu nằm phè trong kí túc xá vào thời điểm này mới là điều bất thường.

Vì không có gì để làm ngoài ngủ, cậu quyết định luyện tập phép thuật. Với không gian nhỏ của căn phòng, cùng với đó là yêu cầu an toàn, Silver chỉ có thể luyện tập các phép thuật phòng thủ. Từ những ma pháp trận mà cậu đã chụp hình lại bằng điện thoại, Silver có một thư viện phép thuật khá tốt. Chỉ có điều, hầu hết các phép đều không thể thi triển vì cậu chẳng có một tí khái niệm nào về hiệu ứng của nó để tưởng tượng.

Bỏ cả hai tiếng đồng hồ, những phép thuật mà Silver chọn lọc để sử dụng được trong điện thoại không vượt quá con số mười. Quả thật là điều đáng quan ngại.

– Mình phải nhờ Elena bổ cập kiến thức rồi. Thế này thì nguy mất.

Cứ tiếp tục ở trong phòng cũng không làm được gì thêm, cậu quyết định đến lớp. Bây giờ là hơn 10 giờ sáng, sẽ còn một tiếng nữa trước khi kết thúc giờ học buổi sáng. Silver đi đến lớp theo con đường cũ của ngày hôm qua, chỉ mất mười phút để cậu đến nơi. Đứng trước cánh cửa của lớp I-1, Silver gõ cửa rồi trượt nó mở ra. Đứng trên bục giảng là một giáo viên nam đeo kính cận. Ông tỏ ra không hài lòng khi bài giảng của mình bị cắt ngang.

– Em là ai?

– Chào thầy ạ. Em là Silver William, học viên mới của lớp vừa nhập học vào ngày hôm qua.

Silver nhẹ cúi đầu một cách lễ phép và chào hỏi. Nhưng thái độ của cậu chẳng thay đổi được gì biểu hiện của thầy giáo, ông nghiêm mặt hỏi:

– Em có biết là mình đã đi muộn giờ không?

Bị khiển trách, cậu từ tốn giải thích:

– Đó là vì em vừa phải đến…

Bang!

Một viên phấn bay như đạn bắn và đập vào cánh cửa gỗ, cách bờ má của Silver chưa đến một ngón tay. Sự việc xảy ra quá nhanh khiến cậu không kịp phản xạ. Phép thuật hệ Phong chắn chắn đã được sử dụng để tăng tốc độ cho viên phấn. Nếu trúng vào cậu, nó chắc chắn không chỉ đơn giản là để lại một cục sưng. Trừng mắt nhìn vào Silver sau khi đưa ngón tay lên chỉnh lại gọng kính, thầy giáo tiếp lời:

– Tôi không hỏi lý do của em. Nếu đã đi muộn thì phải phải làm gì?

Hiểu ra ý của giáo viên, cậu cúi thấp người rồi trả lời:

– Em xin lỗi thầy ạ.

– Đứng thẳng người dậy đi.

Nghe lời thầy giáo, Silver điều chỉnh lại tư thế về bình thường và bắt đầu bước đi xuống lớp.

Vèo!

Lại một viên phấn khác bay ngang qua mặt của Silver, nhưng lần này cậu đã kịp lùi ra sau một bước theo phản xạ. Quay ngoắt sang nhìn thầy giáo, cậu bàng hoàng lên tiếng:

– Cái quái gì vậy! Thầy muốn giết học sinh của mình đấy à! Chẳng phải em đã xin lỗi vì đến muộn rồi sao?

– Thái độ lồi lõm đó thật không thể chấp nhận được. Nếu phạm lỗi mà chỉ cần xin lỗi là xong thì thế giới này hòa bình muôn kiếp rồi. Cái tôi muốn nói là cậu phải chịu phạt. Đi ra ngoài lớp và đứng giơ hai tay lên cao cho tôi.

Một viên phấn khác đang được tung hứng trên bàn tay của ông thầy giáo. Với cái thái độ thiếu thân thiện của ông ta, cậu không nghĩ rằng hành động ấy chỉ là hù dọa. Vì vậy, cậu im lặng nghe theo hình phạt, miệng lầm bầm nhỏ tiếng:

– Biết thế đã ở trong phòng luôn cho rồi.

Vèo!

Pặc.

Viên phấn bắn vào sau gáy Silver bị cậu bắt lại bằng bàn tay không. Lần này, cậu đã thực sự cảnh giác nên có thể phản xạ kịp lúc. Hơi quay đầu ra sau, Silver bóp vụn viên phấn trước khi bước ra khỏi lớp học. Hành động trông như chống đối ấy lập tức gây ồn ào trong lớp học.

Sau khi ra khỏi lớp học, Silver đang thi hành hình phạt được ban xuống cho mình. Cậu nhớ lại hành động bắn viên phấn của mình mà lòng đầy hối hận.

“Lúc đó là để tự vệ thật, nhưng bóp vụn nó thì chẳng khác nào thách thức giáo viên cả. Mình lại làm cho cuộc sống học đường tương lai trở nên khó khăn hơn rồi. Hầy da. Ngu quá đi.”

Biết là như vậy nhưng Silver vẫn không thể ngăn bản thân làm nên hành động đó được. Tính bốc đồng là điều tất yếu của một cậu bé còn ở tuổi dậy thì như cậu. Cậu chỉ còn biết chấp nhận hình phạt một cách nghiêm chỉnh để cho ông thầy giáo cảm nhận được sự ăn năn của mình.

Sau một tiếng đồng hồ, tiếng chuông báo hiệu giờ học kết thúc cũng vang lên. Người rời khỏi lớp học đầu tiên, tất nhiên là thầy giáo. Ông trừng mắt cảnh cáo Silver rồi bước đi ra xa dần. Không có lời nói tha tội của giáo viên, nhưng Silver cũng tự biết là mình không cần phải chịu phạt nữa. Cậu buông bỏ hai cánh tay mỏi nhừ của mình rũ xuống. Các thành viên khác của lớp cũng nhanh chóng ra về. Đúng. Rất nhanh chóng. Và Silver giống như một hòn đá nằm ngay giữa dòng nước vậy. Dòng người bị chẻ ra rồi hợp lại ngay khi gặp cậu. Không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, cậu cố bước theo dòng người ra về.

Sau khi đến tầng trệt của tòa nhà, cậu mới biết rằng các học viên hầu hết không trở về kí túc xá. Lý do thật đơn giản: họ đi ăn trưa tại căn tin.

– Hóa ra đó là lý do trưa hôm qua mình chẳng bắt gặp ma nào trong kí túc xá.

Cậu lên tiếng cười trừ khi nghĩ đến điều ấy. Bắt chước theo mọi người, Silver đi đến khu vực căn tin để ăn trưa. Căn tin học viện cũng được xây dựng cho từng khối năm học và được đặt phía cuối tòa nhà học tập.

Toàn bộ đồ ăn và thức uống tại căn tin đều được miễn phí và được quyền tự chọn. Nói cách khác, căn tin này không khác gì một bữa tiệc buffet. Sau khi lựa chọn phần ăn theo ý muốn, cậu đi đến khu vực bàn ăn. Khu vực căn tin bao gồm hai tầng với hầu hết mọi người ngồi ở tầng trệt. Vì thế, Silver cũng bắt chước theo số đông. Trong khi đi tìm một chỗ ngồi, cậu phát hiện ra một số gương mặt mà mình quen biết, họ là những học sinh trong lớp của cậu. Có một bàn gồm vài học sinh nữ và vây quanh quanh cậu trai tóc nâu của lớp I-1 nằm ở hướng 10 giờ so với vị trí của Silver. Cậu tiến đến đó với ý định làm quen.

– Xin chào…

Ngay khi Silver đến gần chiếc bàn ấy, những người đang ngồi đều nhìn cậu với ánh mắt khác lạ. Rồi chẳng nói chẳng rằng gì, họ đứng dậy và đi đến bàn khác.

“Gì… Gì vậy? Sao lại bỏ đi hết cả vậy? Mình đã làm gì không đúng à?”

Nếu ngồi ở cái bàn trống không ấy, cậu sẽ phải cô đơn một mình. Silver quyết định tìm một bàn có người khác. Cậu lại bắt gặp một bàn gồm những thành viên trong lớp I-1. Lần này chỉ toàn học sinh nữ.

“Thanh niên đực rựa tóc nâu đã không thể trở thành đồng chí thì ta đành hi vọng vào các cô gái vậy.”

Cậu bước đến gần họ rồi làm bộ mặt thân thiện và cười tươi chào hỏi:

– Xin chào, mình có thể…

Soạt.

Tiếng kéo ghế ra gần như đồng loạt. Toàn bộ các cô gái rời khỏi ghế sau khi trao cho Silver ánh mắt ái ngại.

“Ể? Ể? ỂỂỂỂỂỂ? Chuyện gì vừa xảy ra vậy?”

Chỉ sau một lúc, Silver đã nhận ra một điều: cậu đang bị theo dõi, hay đúng hơn là bị để ý, bởi tất cả mọi người. Những ánh mắt quan sát lập tức quay đi nơi khác ngay khi cậu nhìn họ.

“Thế quái nào mà mọi chuyện lại xảy ra như thế này? Tôi đã làm gì mấy người đâu? Sao lại xa lánh tôi chứ”

Chỉ mới nhìn nhau thôi đã khó khăn như vậy, thử nghĩ xem nếu cậu hỏi giữa đám đông như thế vào ngay lúc này, ai sẽ trả lời cậu? Silver sẽ chỉ trở thành kẻ lạc lõng hơn thôi.

Quyết không từ bỏ, cậu hùng hồn bước đến một bàn khác, bước chân dậm mạnh, khí thế ngút trời. Ngay lập tức đặt khay thức ăn xuống bàn, cậu mỉm cười có phần sắc lạnh:

– Xin chào! Tôi ngồi đây cùng mọi người được chứ?

Câu hỏi chỉ để làm cảnh, cậu chẳng cần chờ sự cho phép đã ngồi xuống ghế. Tất cả các cô gái đều đứng dậy rời đi. Không để chuyện đó xảy ra một lần nữa, Silver liền giữ lấy tay một người ngồi gần cậu nhất.

– Cậu tính rời đi đâu đấy?

– HÍ…!

Người bị cậu giữa lại, không ai khác chính là Zinaco Dane, cô gái từng tông vào cậu trước cửa kí túc xá. Cô kêu lên một tiếng kinh hãi rồi im lặng, mặt tái nhợt nhìn lại Silver.

– Gì vậy? Tôi đã làm gì cậu đâu chứ? Chỉ là muốn ăn trưa cùng nhau thôi mà. Ngồi xuống đây đi.

Zinaco không thể giằng ra khỏi tay Silver, cô đành ngồi xuống, động tác có phần run sợ. Quan sát thái độ rõ ràng không bình thường của cô, Silver hỏi:

– Này, tại sao mọi người lại xa lánh tôi như thế?

– Tôi… tôi không biết.

Zinaco ngó lơ đi nơi khác rồi đáp lại. Câu trả lời này chắc chắn không thỏa mãn được Silver. Cậu dò hỏi mạnh bạo hơn:

– Tôi biết là cậu biết. Nói tôi nghe đi. Tôi có ăn thịt cậu đâu mà sợ.

Zinaco nghĩ ngợi đôi chút, sau đó quay đầu nhìn lại Silver. Ánh mắt của Silver đã dịu đi nhiều và lộ vẻ chân thành. Sau khi đã im lặng được một lúc, Zinaco cũng quyết định nói thật:

– Là vì… chuyện ngày hôm qua.

– Ồ, thì ra là nó. Mình biết ngày mà. Nhưng mình có làm gì mọi người đâu chứ?

Sau khi thấy Silver cũng không có gì thật sự đáng sợ, Zinaco đã có thể bình tĩnh trở lại. Cô đáp lời cậu:

– Đó là vì cậu đã có thể phá vỡ phép thuật phòng thủ cấp trung chỉ với một đòn tấn công, thậm chí còn làm công chúa trọng thương. Sức mạnh phép thuật ghê gớm đó, cùng với cái gan dám đả thương Hoàng tộc khiến cậu trở nên đáng sợ với mọi người. Chưa kể cậu còn là em trai của hiệu trưởng William nữa chứ.

– Trời đất. Cậu có bệnh về mắt không vậy? Nhìn kiểu gì cũng thấy tôi đã bị cô ấy hành cho lên bờ xuống ruộng. Nếu tôi mạnh thật thì đã kết thúc cuộc đấu đó từ sớm rồi.

Silver tá hỏa khi biết được suy nghĩ của mọi người. Cậu thật không hiểu nổi tại sao mọi người lại nhìn chuyện rõ rành rành ấy thành một điều cực kì vô lý như vậy. Nhưng Zinaco đã giải thích cho cậu nguyên nhân một cách vô cùng hợp lý:

– Vì cậu là em trai của một Thánh Nhân, ai cũng nghĩ rằng cậu đang khiêm nhường trước công chúa vì danh phận Hoàng tộc của cô ấy. Đòn tấn công cuối cùng của cậu đã thể hiện rõ sự khác biệt về đẳng cấp giữa hai người lớn đến như thế nào.

“Thua! Chịu thua luôn. Hóa ra lại chính là bởi cái thân phận con ông cháu cha này à. Elena ơi là Elena! Sao cái rắc rối chết tiệt nào của em cũng liên quan đến chị vậy hả?”

Ngậm ngùi lấy tay che mắt rồi ngửa đầu ra sau một cách chán nản, Silver từ bỏ ý định giải thích với mọi người vì chắc chắn sẽ chẳng ai tin lời cậu. Chỉ chưa đầy một ngày đi học, cậu đã khắc ghi tiếng xấu cho mình lên lịch sử của học viện phép thuật lớn nhất đế quốc này.

Nhìn thấy Silver thất vọng như vậy, Zinaco mím môi suy nghĩ. Sau một lúc đắn đo, cô cũng mở lời an ủi cậu:

– Đừng buồn quá. Thật ra… còn một nguyên nhân nữa khiến mọi người xa lánh cậu.

– Vẫn còn tin đồn nào khác nữa sao? Đừng nói rằng tôi còn bị đồn là được ngủ chung phòng với chị Elena và làm những chuyện người lớn đấy nhé?

– Sao cơ? Tôi chưa nghe tin đồn đó bao giờ. Thế cậu thực sự đã làm những chuyện như vậy sao… Loạn… Loạn luân!

Zinaco hốt hoảng thét lên khiết tất cả mọi người tập trung chú ý. Ánh mắt nhìn Silver ngày càng nhuộm màu ghê tởm. Ngay lập tức, Silver vội che miệng Zinaco rồi tức giận kìm lại tiếng la:

– Lạy Chúa! Tại sao cậu lại hét toáng lên điều ấy? Cậu nghĩ tôi làm những chuyện như thế thật à?

– Nhưng chẳng phải là cậu vừa nói thế sao?

– Tôi chỉ hỏi ví dụ về tin đồn xấu nào đó có thể xuất hiện mà tôi không biết thôi. Đúng là tôi và chị ấy có từng ngủ chung phòng, nhưng tất nhiên là tôi phải nằm đất, còn chị ấy được ngủ trên giường.

Sau khi giải thích một lèo như thể danh dự của mình sắp bị bôi nhọ đến giọt cuối cùng, Silver cũng đã có thể nghỉ ngơi để thở. Tuy mọi chuyện đã rõ ràng, khuôn mặt của Zinaco lại bỗng dưng ửng đỏ.

– Này này, sao bỗng dưng cậu lại đỏ mặt vậy? Tôi đã nói là không có chuyện gì xảy ra rồi cơ mà.

Zinaco e thẹn lấy tay che mặt của mình. Sau đó, cô từ từ hạ thấp bàn tay xuống và để lộ ra đôi mắt:

– Thì bởi vì… loạn luân ấy… Chỉ tưởng tượng thôi cũng đã thấy… kích thích rồi.

RẦM!

Silver đập mạnh đầu xuống mặt bàn khi phát hiện ra sở thích bất thường của cô gái dễ thương trước mặt. Thật đúng là không có ai hoàn hảo cả. Để đánh trống lảng khỏi vấn đề nhạy cảm này, Silver chủ động hướng câu chuyện quay trở lại chủ đề lúc trước:

– Zinaco, vậy nguyên nhân mà cậu đang định nhắc đến là gì?

Được Silver nhắc nhở lại chủ đề cũ, Zinaco nhớ ra điều mình đã định nói lúc trước:

– Phải rồi… Chuyện đó… là do họ nghĩ cậu đã đắc tội với công chúa, và việc ở gần cậu sẽ làm công chúa ghét lây luôn cả họ. Mình nghĩ đây mới là nguyên nhân chính.

“À… Thì ra là thế. Thế này thì mình ít cảm thấy tổn thương hơn rồi.”

Cuộc nói chuyện này khiến khoảng cách giữa Silver và Zinaco như được rút ngắn lại. Không khí giữa hai người đã hoàn toàn biến mất sự xa cách như hai người lạ. Zinaco cũng không còn cảm thấy một chút nào đáng sợ từ Silver. Cô trở nên cởi mở hơn. Hai người vui vẻ dùng bữa trưa với nhau.

Bỗng dưng, Silver nghĩ ra một ý tưởng mà cậu xem là rất tuyệt vời. Cậu chờ đợi Zinaco kết thúc bữa ăn của mình rồi mới mở lời:

– Zinaco này, tớ có chuyện này muốn nhờ cậu. Không biết cậu có thể giúp tớ được không?

Zinaco quay sang nhìn đối diện với Silver, cô chớp mắt như một con nai ngơ ngác và trả lời:

– Có chuyện gì vậy? Cậu cứ nói đi, nếu được thì mình sẵn lòng gúp đỡ.

Có được sự đồng ý của Zinaco, Silver mừng rỡ:

– Vậy thì hay quá. Thật ra, sáng nay mình đến lớp trễ là vì phải đến cung điện Hoàng gia để Hoàng đế chất vấn về sự việc ngày hôm qua.

– HÍÍÍ!!!… Hoàng đế bệ hạ… sao…

Zinaco thốt lên một tiếng cao vút như một con họa mi. Với dân thường như Zinaco, nghĩ đến chuyện đi đến cung điện đã là ghê gớm lắm rồi chứ chưa nói đến việc diện kiến Hoàng đế. Nghe âm thanh dễ thương ấy, Silver không khỏi mỉm cười.

“A. Cậu đâu cần phải nhút nhát như vậy chứ. Nhưng cũng dễ thương thật. He he he.”

Gác lại niềm vui bất ngờ ấy, Silver tiếp tục câu chuyện:

– Kết luận của Hoàng đế bệ hạ là tớ phải đánh bại cận vệ của công chúa, Leonel Owel, trong trận đấu sẽ diễn ra vào cuối tuần này. Cậu có thể giúp tớ luyện tập được không?

– Hể? Leonel sao? Cậu ấy giỏi lắm đó. Nếu xét về thứ hạng trong khối năm nhất, cậu ấy ở vị trí thứ tư đấy. Mình chỉ là thứ chín thôi. Dù không biết có giúp được gì nhiều hay không nhưng mình sẽ cố gắng.

Cái điều Zinaco tiết lộ không khỏi khiến Silver bất ngờ:

– Khoan đã. Cậu vừa nói sao cơ? Leonel như vậy mà chỉ đứng thứ tư thôi à? Vậy là còn có ba kẻ khác mạnh hơn cậu ta ở trong cái lớp I-1 này hả?

Silver đã biết rõ thực lực của Leonel qua lời kể của Elena. Nhưng để nghĩ rằng còn tồn tại ba con quái vật khác mạnh hơn cả cậu ta đang nằm trong lớp của cậu, Silver chỉ biết thở dài khi nghĩ đến Elena.

“Elena ơi là Elena! Rốt cuộc thì chị nhét em vào cái lớp khủng bố này để làm cái vẹo gì vậy?”

Trong lúc Silver vẫn còn đang đau đầu với những quyết định của cô chị gái “hờ” đã làm cậu lâm vào hoàn cảnh bi đát này, Zinaco bỗng lắc đầu lia lịa:

– Không không. Người xếp thứ hai không nằm trong lớp của chúng ta đâu. Đó là một học viên thuộc lớp I-3.

– Chẳng phải lớp của chúng ta là nơi tập hợp của những người xuất sắc nhất à? Sao một tài năng như vậy lại không nằm trong lớp của chúng ta chứ?

Người hơn tất cả và chỉ thua đúng một người lại không được ở trong lớp chọn, còn một kẻ bất tài như cậu thì được nghiễm nhiên bước vào đó. Điều này rõ ràng là bất thường. Thế nhưng, Zinco đã giải đáp cho cậu nguyên nhân của hệ thống xếp lớp:

– Tất cả là do quy tắc xếp lớp của học viện. Lớp I-1 chỉ dành cho những học viên là Tứ Hệ Pháp Sư. Riêng Leonel là trường hợp đặc biệt, được đặc cách cho vào lớp này vì là cận vệ của công chúa, nhiệm vụ của cậu ấy yêu cầu phải luôn ở cạnh công chúa mọi lúc mọi nơi. Còn với người xếp thứ hai kia, cậu ấy chỉ là một Nhị Hệ Pháp Sư cho nên phải ở lớp khác. Điểm mạnh của người ấy là phép thuật hệ Thủy.

– Đùa nhau à! Một Nhị Hệ Pháp Sư với thuộc tính thứ hai là hệ Thủy mà có thể vượt qua được đám quái vật trong lớp I-1 hay sao?

Silver chú ý đến thuộc tính thứ hai kia bởi vì trong bốn hệ nguyên tố, hệ Hỏa mới là phép thuật ghê gớm nhất với sức phá hoại mạnh nhất. Tuy vậy, hệ Thủy vẫn là nguyên tố mạnh chỉ xếp sau hệ Hỏa. Đang vẫn còn ngạc nhiên, Silver bỗng nghe một tiếng hắng giọng:

– E hèm! Xin lỗi vì mình cũng là một con quái vật trong cái lớp ấy nhé.

Zinaco tỏ ra giận dỗi vì bị Silver so sánh với quái vật. Mặc dù có ý đồ so sánh mang nghĩa tích cực, nhưng cách dùng từ của cậu không khỏi khiến người khác phật lòng. Cậu cũng quên mất rằng Zinaco nằm trong những đối tượng mà cậu vừa nhắc đến.

“Ái chà, sao cậu lại dỗi nhanh thế chứ. Hầy… Đúng là con gái. Nhưng chuyện này không đùa được đâu. Phải tầm sư học đạo cao tăng hạng hai này mới được.”

– Zinaco này, cậu có quen biết với cái cậu bên lớp I-3 kia không? Giới thiệu cho tớ với. Tớ muốn hỏi cậu ta một số bí quyết. Thời gian đến ngày đấu chỉ còn năm ngày, nếu tớ không đi đường tắt thì khó lòng mà thắng được mất.

Thấy Silver khẩn thiết nhờ vả như vậy, Zinaco cũng thấy mủi lòng. Cô nhẹ gãi má rồi đáp lại một cách ngượng ngùng:

– Mình có quen biết sơ sơ. Để mình hỏi người đó thử xem sao. Vậy… cậu có cần mình luyện tập cùng nữa không?

Thấy Zinaco nói vậy, Silver thầm nghĩ trong đầu:

“Mình nhờ cậy Zinaco trước, không lẽ chỉ vì có thầy tốt hơn thì lại đá cậu ấy ra giữa đường? Không được. Làm người ai làm thế. Ngủ ít lại và phân chia lịch tập với cả hai người là sẽ ổn thôi mà.”

Gật đầu ưng ý với suy nghĩ đó, Silver đáp lại :

– Tất nhiên là có chứ. Tớ sẽ sắp xếp để tập với cả hai người.

– Vậy thì chúng mình hãy gặp nhau sau giờ học chiều nay nhé.

– Đồng ý. Nhưng mình muốn địa điểm gặp phải là một nơi vắng người.

– Ể?

Lời đề nghị của Silver làm Zinaco nghiêng đầu thắc mắc. Silver cũng chợt nhận ra đề xuất của mình nghe có vẻ mờ ám khi mời một cô gái ra chỗ trống vắng, cậu vội vã giải thích:

– À. Không phải như cậu nghĩ đâu. Hoàn toàn không có gì mờ ám cả. Chỉ là tớ có một số bí mật không thể để người khác nhìn thấy thôi.

Sau khi suy nghĩ một chút, Zinaco mỉm cười đề xuất:

– Vậy chúng ta hãy gặp nhau ở ngoại ô thành phố nhé. Có một cánh đồng cỏ ở ngoài đó rất thích hợp cho tập luyện phép thuật.

Nghe thấy vậy, Silver mừng rỡ thốt lên:

– Đồng ý. Cám ơn cậu rất nhiều.

– Ể Ể?… Không…có…gì…đâu.

Quên mất khác biệt giới tính, Silver ôm chầm lấy Zinaco khiến cô bất ngờ lúng túng. Sực nhớ ra Zinaco là con gái, Silver buông ra và xin lỗi tới tấp. Cả hai người cười ngượng ngùng rồi cùng nhau quay trở về lớp học để chuẩn bị cho tiết học chiều.

Trên đường đi về lớp, hình ảnh cặp ngực đẫy đà, bốc lửa của Elena bị mái tóc màu bạch kim lấp lánh che hờ đi bỗng xuất hiện trong tâm trí cậu. Cậu cố gắng kìm nén niềm vui sướng đó nhưng chẳng thể giấu đi nụ cười đang hiển hiện trên môi.

“Bạch kim ngực khủng ơi… À không. Tự do ơi! Hãy chờ ta nhé!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.