Quyển sách từ dị thế giới (Remake)

Chương 9: Quyển Sách Từ Dị Thế Giới


Phần 1:
Một buổi sáng bình thườnglại đến trên Atlantis. Lịch của thế giới này có quy tắc tương tự với Trái Đất.Một năm tương ứng với hết một vòng quay của hành tinh này quanh mặt trời và kéodài ba trăm sau mươi ngày, tình cờ được chia thành mười hai tháng, mỗi tháng bamươi ngày. Thật tình cờ, cứ bảy ngày được tính là một tuần. Và lại tình cờ hơnnữa, chỉ tình cờ thôi nhé, các ngày trong tuần được sắp xếp theo thứ tự: thứhai, ba, tư, năm, sáu, bảy và tám. Tại sao lại không có thứ một? Hỏi Chúa ấy.
Mà, Chúa có tồn tại ởthế giới này không nhỉ? Chả ai biết, có lẽ câu hỏi này đã bị bỏ ngỏ từ nghìnnăm nay mà vẫn chưa có lời giải đáp thỏa đáng. Chỉ biết rằng, từ xa xưa, lịchthế giới đã được tính như vậy. Năm nay là năm 1017, tính từ thời điểm đất nướccổ đại nhất, Vương Quốc Roland, được thành lập. Toàn bộ lịch sử của thế giớitrước thời điểm đó đã hoàn toàn bị mất. Chẳng ai biết điều gì đã xảy ra, cũngkhông ai biết thế giới này được hình thành từ khi nào. Đó là chuyện ngày xửangày xưa xa lắc xa lơ, ai quan tâm nữa chứ? Đúng thế.
Quay trở lại câu chuyệncủa chúng ta. Một buổi sáng bình thường của thế giới này lại đến. Những ngườinông dân bắt đầu ra đồng gặt lúa cuối vụ hè thu. Những cô gái trẻ ngồi chăm chỉdệt vải từ sớm bên những khung cửi. Tiếng bong bong từ những cú nện búa trongcác lò rèn bên đường thi thoảng lại vang lên. Trời vẫn còn sáng sớm, chợ chỉ mớibắt đầu họp. Hôm nay là một ngày thứ ba, buổi sáng thật là thanh bình như baongày khác đối với mọi người.
Đối với một ai đó, buổisáng này chẳng bình thường hay thanh bình tí nào. Nếu còn đang ở Trái Đất, giờnày vẫn là lúc Silver nằm phơi xác trên giường cho đến khi quả tên lửa, àkhông, là cùi chỏ thân thương của em gái cậu đến đánh thức. Không những phải dậytừ sớm, hôm nay còn là một buổi sáng sóng gió quyết định việc cậu sẽ lên bàn thờhay tiếp tục an vị tại mặt đất.
Tại thời điểm này,Silver đã ra khỏi học viện. Cậu đang ngồi trên một chiếc xe ngựa. Cơ mà… đó cóphải là ngựa không nhỉ? Sinh vật đang kéo cỗ xe dát vàng ấy là một con vật giốngngựa nhưng lại có ba sừng mọc trên đỉnh đầu, trông như một chiếc ghế ba chân bịlật ngược. Thôi kệ, hãy cứ xem nó là một con ngựa vậy. Ngồi trên xe ngựa cùng vớiSilver là một mỹ nhân tóc vàng… và ngực bự, rất xinh đẹp… và ngực bự, thật racòn rất mạnh… và ngực bự nữa. Sao chúng ta cứ phải nhắc đi nhắc lại cụm từ “ngựcbự” đến những ba lần vậy? À, không thể trách được. Thứ đó thậm chí đạt đến sốđo 100 centimet cơ mà.
Silver đang hồi hộp,không phải bởi chuyện sống chết mà là vì Elena đang mặc váy. Vâng, VÁY, xẻ ngựcvà vai trần. Toàn bộ vòng ngực khổng lồ ấy tưởng chừng như có thể bật tung rakhỏi chiếc váy bất cứ lúc nào.
“Giết tôi luôn đi! Bộtrông tôi chưa đủ hồi hộp hay sao mà chị còn mặc đồ mời hàng nhau như thế!”
Gục mặt xuống đôi bàntay đang đan vào nhau, Silver không dám nhìn thẳng vì cơn dục vọng đang dần trỗidậy. Sau khi hít thở sâu vài hơi, cậu ngẩng mặt lên nhưng lại quay sang hướngkhác và nói chuyện:
– Nè. Từ lúc gặp chị đếngiờ, đây là lần đầu tiên em chưa thấy chị mặc một bộ đồ hở bạo như thế này đấy,nếu không tính đến vụ trần truồng trong phòng tắm…
BANG!
Tiếng va đập tựa như đạnbắn vào tường.
Elena đang ăn một loạihạt gì đó đựng trong một chiếc hộp gỗ với dáng vẻ chẳng hợp tí nào với bộ váykia. Cô bốc một hạt nhỏ rồi búng thật mạnh vào đầu Silver tạo nên một khối u totướng.
– Chị tính cho em thăngsớm hay sao vậy? Đây có phải chơi bắn súng đâu mà chị lại làm phát “headshot”như thế chứ?
Vừa dùng một tay xoa đầu,Silver vừa nhăn mặt kêu lên xuýt xoa. Elena tiếp tục bốc từng nắm hạt lớn và bỏvào miệng. mồm ngồm ngoàm đáp lại thản nhiên:
– Headshot là cái gì?Là phương thức giết người bằng cách đập vào đầu à?
Những thuật ngữ lạkhông tồn tại ở thế giới này đã không còn bị phát âm biến dạng từ miệng củaSilver nữa. Do vậy, Elena có thể nghe thấy rõ ràng những từ ngữ ấy, chỉ làkhông hiểu ý nghĩa của nó mà thôi. Silver giải thích một cách qua loa:
– Đại khái là thế. Chịhiểu như vậy vẫn chưa đúng lắm nhưng có thể tạm chấp nhận được.
“Mặc dù chính xác hơnphải là khoan một lỗ trên đầu bằng một viên đạn.”
Định nghĩa gốc của nólà vậy, nhưng Silver quyết định không nói rõ ràng ra. Ai biết được con ngườikia có đi vận dụng phương pháp học từ vựng mới bằng cách “thực hành” hay không?
Chiếc xe vẫn di chuyểnvới tốc độ ổn định, không gấp gáp nhưng cũng chẳng đến nỗi để gọi là chậm chạp.Thời gian trôi đi chầm chậm khiến ánh mắt của Silver cứ phải thay đổi vị trínhìn liên tục.
– Elena này, sao đi gặpHoàng đế mà chị lại ăn mặc thiếu đứng đắn như vậy?
Silver đảo mắt qua lạiđể không trực tiếp nhìn vào khe núi thần thánh đang lộ diện trước mặt mình,ngón tay chỉ vào bộ váy đen khiêu gợi của Elena. Cô dừng ăn và liếc xuống bộváy của mình rồi bình thản đáp:
– Đây là lễ phục phù hợpvới một phụ nữ có quyền lực. Tuy không phải Hoàng tộc nhưng tôi vẫn là một nhânvật quan trọng. Bộ lễ phục này trị giá tận 2.000.000 Arez đấy. Tôi rất nghiêmtúc và chỉnh chu khi tham gia những dịp trọng đại đấy nhé.
Nghe thấy một từ lạ,Silver hỏi lại:
– Arez? Đó là thứ gì thế?
– Đơn vị tiền tệ của đấtnước này.
Elena lấy ra một đồngxu vàng từ trong túi xách tay của mình rồi búng nó bay sang chỗ của Silver. Cậuchụp lấy theo phản xạ rồi quan sát nó, mắt nhìn lại Elena rồi hỏi:
– Giá trị của nó như thếnào?
– Đồng xu vàng đó có mệnhgiá 1.000 Arez. Nếu cậu hỏi về giá trị lưu thông, tôi sẽ nói đơn giản rằng đâylà đồng tiền mạnh nhất thế giới.
Chỉ với lời khẳng địnhđó, Silver đủ hiểu Đế Quốc Asland này có nền kinh tế hàng đầu thế giới. Tuynhiên, cái cậu quan tâm lại là giá trị của nó khi mua các mặt hàng tiêu dùngbình thường. Nhưng bây giờ không phải là lúc nghĩ đến tiền bạc khi tính mạng củacậu đang mong manh như mành tranh treo trước bão.
– Vụ tiền bạc có thểgác lại sau vậy. Nhưng theo cách chị nói, bộ váy này chắc hẳn rất giá trị. Ơ,thế hóa ra việc xét xử em cũng là một dịp trọng đại à?
Elena trả lời khi vỗtay một cái và nghiêng bờ má áp vào đôi tay của mình:
– Không phải hiển nhiênsao? Cậu vừa mưu sát công chúa đấy.
– Cô ta gây chuyện trướcđấy chứ! Với lại, cô ta còn sống mà. Hơn thế nữa, xử án đâu phải là lễ hội.
Elena lại tiếp tục ăn hạt,khóe miệng nở một nụ cười thích thú khi nhớ về điều gì đó rồi đáp lời:
– À, tại vì 99% số vụliên quan đến mưu sát Hoàng gia đều bị xử tử. Sau đó, một bữa tiệc sẽ được tổchức nhân dịp giết được một tên phản quốc và chúc mừng cho nạn nhân thoát chết.
Nghe thấy hiện thực màElena vừa tiết lộ, Silver tá hỏa thốt lên:
– 99%! Thế mà chị bảo sẽcứu được em á? 1%! Mạng của em mỏng manh đến như vậy sao?
Nhìn điệu bộ hố hoảng củaSilver, Elena lấy một tay đặt lên vai Silver vỗ vỗ vài cái, miệng nở ra một nụcười đáng tin cậy:
– Có tôi ở đây, gì màlo thế. Sức mạnh của tôi đứng thứ hai trong quân đội của cái đế quốc này đấy.
– Vấn đề không phải chịmạnh hay không? Nếu tình thế diễn ra bất lợi, chị có dám dùng vũ lực để cứu emkhông nào? Làm gì có, phải không?
– Ha ha ha. Hiển nhiênrồi.
Elena bình thản đáp lờimà không hề chớp mắt khiến cậu đau đầu vỗ tay vào trán và phản ứng:
– Thế thì nói làm gì chứ!…Mà khoan đã. Chị vừa nói mình là thứ hai. Vậy, người mạnh nhất là ai?
– Ồ! Đến nơi rồi. Lúckhác nói tiếp vậy. Không thể để bệ hạ chờ lâu được.
Elena ngó ngay ra cửa sổkhi câu hỏi của Silver vừa kết thúc. Cô nhanh chóng mở cửa và đi ra, bỏ mặc cậuở lại bên trong xe.
“Sao cứ đến đoạn gay cấnlà bà chị lại “lái” chỗ khác nhanh thế. Chậc. Thôi vậy, lo sống sót cái đã rồimuốn hỏi gì thì hỏi sau.”
Thầm nghĩ như vậy trongđầu, Silver ra khỏi xe và đi theo sau bước chân của Elena, lòng bồn chồn nhìnvào tòa lâu đài nguy nga mang tên điện cung Hoàng gia.
Phần 2
Chiếc xe ngựa dừng lạitrước một cánh cổng lớn, xung quanh là tường thành cao năm mét được xây dựng bằngđá. Elena và Silver đều đã bước xuống xe ngựa. Chiếc xe ngựa được đánh đi đến mộtnơi khác và bỏ lại họ đứng trước tường thành. Đón họ là hai người lính gác mặcgiáp toàn thân. Không cần Elena xuất trình bất kì giấy tờ hay đồ vật chứng thựcthân phận gì, hai người lính đồng loạt nâng tay vỗ vào ngực của mình và dõng dạcnói:
– Kính chào Thiếu tướngWilliam. Xin hỏi người đến cung điện có việc gì ạ?
“Thiếu tướng! Quân hàmcủa chị cao đến thế sao? À phải, dù gì cũng là người mạnh thứ hai Đế Quốc cơmà.”
Silver bất ngờ nhìn lạiElena khi biết được cấp bậc thực sự của cô trong hàng ngũ quân đội, nhưng rồi dễdàng chấp nhận khi nhớ đến lời tự giới thiệu phô trương của cô. Elena tiến tớimột bước và đáp lại người lính:
– Ta đến đây để gặp bệhạ. Hãy mau mở cửa.
– Tuân lệnh.
Người lính thực hiện lạihành động nâng tay vỗ ngực rồi quay trở về cánh cổng. Chỉ vài giây sau, cánh cổnglớn đã được nâng lên. Elena khoan thai tiến vào bên trong, một tay nâng lênngang vai rồi ra dấu ngoắc Silver đi theo. Cậu nhanh chóng bám sát Elena. Đằngsau cánh cổng là một con đường rộng được ốp gạch đá, hai bên là thảm cỏ rộng lớn.Sau khi mất vài chục giây để quan sát xung quanh do sự hiếu kì, Silver lên tiếnghỏi Elena đang đi phía trước:
– Việc đi vào cung điệncó thể dễ dàng như vậy sao?
Nghe câu hỏi củaSilver, Elena trả lời mà không quay mặt:
– Đối với tôi thì chỉ cầnnhư vậy, nhưng nếu là những quan chức hay quý tộc bình thường thì không đơn giảnvậy đâu. Sẽ phải có tín vật chứng minh thân phận và những thứ khác nữa.
Nghe Elena giải thích,Silver chỉ càng hiểu thêm rằng cô là một người có quyền lực thực sự lớn. Điềuđó khiến cậu cảm thấy an tâm hơn. Tuy nhiên, hàng lính gác được trang bị giáomác đang đứng nghiêm trang hai bên con đường đá trông như những pho tượng lớnkhiến cậu vô thức nâng sự cảnh giác. Sự im lặng kéo dài mãi cho đến cuối con đường.
Cung điện Hoàng gia đã ởngay trước mặt hai người. Với sự có mặt của Elena, việc nhập cảnh nhanh chóngđược thông qua. Hai người được một người mặc đồ trông như một quản gia hướng dẫnđường đi. Kết thúc của chiếc cầu thang xoắn, cả hai rảo bước trên một hành langdẫn đến một căn phòng. Lính gác đứng bên ngoài không chào Elena như những ngườitrước đó, họ lặng lẽ đẩy cửa mở ra. Theo chân Elena, Silver bước vào căn phòng.
Căn phòng rất lớn vớichiều cao trần nhà phải đến mười mét, những cột trụ chống đỡ đủ lớn để vòng taycủa một người trưởng thành không thể ôm trọn được. Dưới mặt sàn, thảm đỏ đượctrải dài đến tận chính điện, hai bên là hai hàng lính ngự lâm đang đứng nghiêmtrang, mặt lạnh như băng. Chỉ bước đi qua họ thôi cũng đủ khiến một người cảmthấy căng thẳng. Nằm cao hơn hẳn sàn nhà là chính điện lộng lẫy. Ngự trên ngaivàng là một người đàn ông có hình thể to lớn, phong thái toát lên vẻ uy nghiêmcủa một bậc quân vương. Ông chính là Rafael Cross Overking, Hoàng đế của Đế QuốcAsland.
Dừng chân cách chính điệnkhoảng hai mươi mét, Elena quỳ xuống một chân và cúi đầu chào. Silver bắt chướclàm theo động tác ấy một cách chính xác. Cả hai đồng thanh:
– Bệ hạ vạn tuế.
Hoàng đế Rafael lên tiếngbằng giọng nói vang vọng khắp ngự điện:
– Miễn lễ. Các ngươi đếnđây có việc gì?
Cảm tưởng như không khícũng bị rung động bởi tiếng nói của người đàn ông ấy.
Silver thốt lên trongtâm trí:
“Không phải ông đã biếtlý do rồi sao? Còn giả vờ hỏi nữa chứ. Bình tĩnh. Bình tĩnh nào. Giận hư thận.”
Đột nhiên, một khôngkhí uy hiếp tỏa ra xung quanh. Dường như cảm nhận được sự thiếu kính trọng củangười quỳ bên dưới, Hoàng đế Rafael kích phát áp lực đe dọa kẻ bất kính.
“Khí tức của ông ta ápđảo quá! Thật là một vị vua đáng kính trọng.”
Silver định thần lạithái độ của mình, Elena nhẹ quay đầu ra sau lưng lườm cậu để nhắc nhở. Sau đó,cô chủ động đứng dậy đáp lời Hoàng đế:
– Thần đến đây để xingiải trình về sự việc liên quan đến công chúa và em trai của thần vào ngày hômqua tại Học viện Magustar. Mong bệ hạ phán xét sự việc.
Hoàng đế Rafael đan cặplông mày sát vào nhau và hỏi lại Elena trong khi đang ngồi ở thế chống cằm.
– Em trai của ngươi?Elena, ngươi có em trai à? Ta chưa bao giờ nghe đến đấy.
Như đã dự liệu câu hỏitừ trước, Elena bình tĩnh trả lời mà không hề thay đổi sắc mặt:
– Thưa bệ hạ. Từ trướcđến nay, thần cho thằng bé sống tại một miền quê ở phía Bắc để nó có thể sống mộtcuộc sống như bao đứa trẻ bình thường khác. Tuy nhiên, cha mẹ thần mất đã lâu,hai chị em cũng nhiều năm không gặp nhau khiến thần không khỏi nhớ nhung. Hơn nữa,nó cũng đã đến tuổi nổi loạn rồi, thần thật sự không yên tâm khi để nó tiếp tụcsống một mình nên đã quyết định đón nó đến thủ đô.
Nghe như vậy, cơ mặt củaHoàng đế Rafael bỗng dãn ra:
– Yaaa~. Thế hóa rangươi không chịu trở thành Hoàng hậu của ta là vì sợ cậu bé này lạc lõng sao?Ta đã không điều tra đầy đủ thông tin dẫn đến phương án cua gái sai lầm rồi. Chậc.
“CÁI QUÁI GÌ VẬY! Bà chịtừ chối làm Hoàng hậu sao! Mà ông kia, phong thái uy nghiêm mười giây trước củaông đâu mất rồi hả? Trả lại sự kính trọng của tôi đây.”
Silver ngạc nhiên liếcnhìn Elena rồi đưa quay lại quan sát Hoàng đế Rafael như chẳng thể tin vào mắtmình. Thái độ của Rafael đã thay đổi chỉ trong tích tắc. Elena thở dài một hơirồi bình tĩnh tiếp lời:
– Thần từ chối bệ hạ vìmuốn tìm người thần thật sự yêu thương, không phải chỉ bởi thằng em ngỗ ngượcnày đâu ạ. Đang nói chuyện công việc, xin bệ hạ nghiêm túc.
– Ngươi nói phải.
Bị Elena nhắc nhở,Rafael lập tức chỉnh lại vẻ nghiêm nghị của mình. Silver lấy làm ngạc nhiên khiElena dám khiển trách như vậy đối với người có quyền lực lớn nhất của một đấtnước. Nhưng cậu bỗng hiểu ra vấn đề.
“Anh hùng khó qua ải mỹnhân. Trước người phụ nữ mà mình yêu, thằng đàn ông nào cũng trở nên dễ bảo, nhỉ.”
Sau khi nghỉ một nhịpngắn, Rafael tiếp tục bàn chuyện chính:
– Nào, giờ hãy kể chota nghe đầu đuôi sự việc đã diễn ra vào hôm qua tại sân đấu tập xem. Làm thếnào mà con gái của ta lại ra nông nỗi như vậy? Tùy thuộc vào chi tiết sự việcmà tính mạng của em trai ngươi có được giữ hay không.
Elena nhẹ cúi đầu khiêmnhường rồi ngẩng mặt lên đáp lại:
– Thần xin vâng mệnh.Chuyện là…
– Không phải ngươi.Silver William, phải không? Tự giành lấy đường sống của ngươi đi.
Hoàng đế Rafael ngồi thẳngngười dậy, tư thế bệ vệ trên ngai vàng tôn lên sự uy quyền. Ông nhìn vào Silvervà ra lệnh. Hết lời, một khí tức uy hiếp tỏa ra từ Hoàng đế Rafael hướng trựctiếp vào Silver làm cậu cảnh giác theo phản xạ.
“Vẻ đùa giỡn lúc nãy củaông ta hoàn toàn biến mất rồi. Lại là cái khí tức áp đảo này. Bộ trạng thái cảmxúc của ông ta được điều khiển bằng công tắc chắc?”
Điều chỉnh lại thái độ,Silver lễ phép đáp lời:
– Tuân lệnh. Thưa bệ hạ,chuyện bắt đầu như sau…
Đúng lúc ấy, công chúaLessa và cận vệ của mình, Leonel Owel, cùng đi vào ngự điện đang diễn ra cuộcđiều trần. Bằng giọng điệu ấm áp, Hoàng đế mời gọi con gái ngồi vào ghế đặt bêntrái ngai vàng vừa được mang ra bởi người hầu.
– Ồ, con gái ta saokhông nằm nghỉ mà lại ra đây thế này? Đến đây ngồi cạnh ta nào.
Lessa ngồi vào chiếc ghếđược sắp đặt. Leonel đứng phía sau công chúa đúng với vị trí của một hộ vệ. Nhẹcúi người, Lessa đáp lại lời cha mình:
– Con đã khỏe hẳn rồi.Xin lỗi vì đã làm người phải lo lắng.
– Con khỏe lại là tốt rồi.Vừa hay con đã ở đây, hãy làm nhân chứng cho lời khai của chàng trai trẻ dướikia nào. Silver William, bắt đầu đi.
– Tâu bệ hạ, chuyện bắtđầu như sau….
Nghe lệnh của Rafaeltruyền xuống, Silver bắt đầu thuật lại mọi chuyện một cách chi tiết, từ khi cậuvào lớp cho đến khi bị Lessa kéo ra khỏi đấu trường, cuối cùng là kết quả củacuộc đấu. Sau khi lắng nghe thật kĩ với vẻ mặt suy xét cho đến hết lời tườngthuật, Rafael quay sang hỏi Lessa:
– Có chi tiết nào khôngchính xác không hả, Lessa?
– Dạ thưa, những nétchính đều đúng cả ạ.
Công chúa Lessa trả lờivới ánh mắt không nhìn thẳng vào Silver. Phát hiện thái độ đó, cậu âm thầmnghĩ:
“Cô ta còn giận vì baphát đạn bắn trúng đó à? Cũng phải thôi, suýt chút nữa nó đã có thể cướp đi mạngsống của cô ta cơ mà.”
Hoàng đế Rafael gật đầumột cái, thái độ tỏ ra thấu hiểu rồi dõng dạc lên tiếng:
– Nếu đó là tất cả, tathấy không có gì sai luật ở đây hết. Con gái ta đã thách đấu với ngươi và thuacuộc trong một trận đấu công bằng. Silver William, ngươi được miễn chết.
“Miễn chết! Thế là mìnhchắc sống rồi nhỉ. Nhưng tại sao không phải là miễn tội? Không lẽ ông ta muốngiam mình hay ngầm xử kiểu gì đó sao? Xin lỗi! Phải xin lỗi chân thành!”
Nghĩ như vậy, cậu cúi đầuquy phục và đáp lại:
 – Tuy đúng luậtnhưng thần đã mạo phạm đến ngọc thể của công chúa, mong bệ hạ tha thứ. Thần xinnhận hình phạt.
Hoàng đế Rafael vẫn giữphong thái uy nghiêm và nhìn xuống Silver, ông lắc đầu phủ nhận:
– Không cần phải như thế.Ta tuy là một Hoàng đế nhưng cũng từng là một đấu sĩ. Trên đấu trường, thứ đượcđặt cược chính là danh dự và mạng sống của hai đấu sĩ, không phân biệt danh phận.Kể cả là ta, khi đã đứng trên đó cũng ngang hàng với mọi đấu sĩ khác. Xử phạtngươi chính là bôi nhọ danh dự đấu sĩ của ta.
Silver giữ nguyên tư thếquỳ, chưa biết đáp thế nào thì ông ta lại tiếp lời:
– Nào, nào. Đứng dậyđi. Hoàng đế ta đây có bắt tội ngươi nữa đâu mà còn quỳ như thế.
Toàn bộ áp lực mà ôngta tỏa ra lúc trước đã hoàn toàn biến mất. Nghe thấy thế, Silver nhẹ nhõm đứngdậy và đáp lời:
– Cảm ơn bệ hạ…
– Nhưng trên cương vị củamột người cha, ta không thể tha thứ cho kẻ đã hành hạ con gái mình dễ dàng nhưthế được.
Silver chưa kịp nói hếtlời cảm ơn thì ngay lập tức, cái áp lực kia lại tỏa ra một lần nữa.
“Ông chơi tôi đấy à! Cóbiết tim tôi nhảy bungee mấy lần rồi không?”
Dù nghĩ như thế trong đầu,Silver vẫn không dám tỏ bất kì thái độ nào khác lạ, miệng nhanh chóng đáp lại mộtcách chân thành:
– Nếu… Nếu có thể làm bệhạ nguôi giận, thần xin lãnh hình phạt ạ.
Ánh mắt tức giận củaRafael tan biến, thay vào đó là nụ cười chê tránh như đang đùa giỡn:
– Hây da. Cũng không cógì đâu. Chỉ là đứng trên cương vị của một đấu sĩ, một người đàn ông lại khôngbiết nương tay với phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ đẹp thì thật là mất mặt.
“Không phải lúc nãy ôngmới nói rằng hai đấu sĩ khi đứng trên sàn đấu thì bình đẳng và không phân biệtdanh phận saooo!!!”
Lại một lần nữa, cậuhét lên trong đầu nhưng vẫn chẳng dám nói ra nửa lời. Hoàng đế Rafael nghỉ mấtmột nhịp như để suy nghĩ gì đó rồi đưa ra phán quyết:
– Do đó, ta muốn ngươiđấu với một người đàn ông, như thế là công bằng. Nếu ngươi thắng, người sẽ đượcxóa mọi tội lỗi. Nếu ngươi thua… Elena này, một tuần bỏ ra vài bữa đến thăm emtrai trong tù chắc cũng không tốn quá nhiều thời gian đâu nhỉ?
Rafael nhìn qua Elenanói lời ẩn ý. Chẳng tốn đến một giây, Elena hiểu ngay lập tức và mỉm cười gật đầutrả lời:
– Thưa vâng, cũng khôngtốn thời gian là mấy.
“Lúc nãy ông vừa bảotôi không có tội lỗi gì cơ mà! Còn bà chị nữa! Cứu tôi mà như thế đấy à? Nãy giờchị để tôi tự sức lùa bóng. Thế mà đến phút thứ tám chín, chị lại rút ngay thẻđỏ ra trước mặt tôi như thế sao!”
Vừa suy nghĩ, Silver vừalườm Elena bằng đôi mắt hình viên đạn. Bất chợt, Rafael lại chuyển thế nghiêm mặt:
– Sao thế, SilverWilliam? Ngươi thấy có vấn đề gì à?
– Dạ thưa… không ạ. Thầnxin nghe theo sự sắp xếp của bệ hạ.
Silver chỉ còn biết ậm ờchấp nhận. Hoàng đế gật đầu hài lòng rồi đưa ra quyết định:
– Tốt. Trận đấu sẽ diễnra vào cuối tuần này, tại Đấu trường Hoàng gia. Đối thủ của ngươi là… Hừm hừm…Leonel Owel, cận vệ của con gái ta đây.
Leonel cúi đầu từ phíasau Lessa và nhận lệnh:
– Thần sẽ cố gắng hết sức.
Sau đó, khuôn mặt củaRafael bỗng tươi cười như trút được một gánh nặng, ông lên tiếng bằng giọng nóihài hước:
– Hây da ~. Xong côngviệc rồi nhỉ? Quẩy thôi. Vào dự tiệc cùng ta nào. Tuy không có cái đầu nào đểtrưng trên bàn tiệc nhưng lấy đầu heo thay thế cũng được há. Ha ha ha.
Nhìn xuống bên dướichính điện, Rafael tếu táo nói đùa rồi mời gọi hai người trước mặt:
– Elena, đi vào cùng tanào. Cả ngươi nữa, Silver. Xong chuyện hết rồi, thoải mái lên đi. Đằng nào thìta với ngươi cũng sớm trở thành người một nhà thôi mà. He he he.
Silver nhìn lên gương mặtđậm chất “troll-face” của Hoàng đế Rafael, đầu thầm chửi rủa:
“Cảm xúc của ông ta chắcchắn được điều khiển bằng công tắc. Ông chẳng đáng kính trọng tí nào cả! Tôidám cá cả thế giới này không ai chơi lầy hơn được ông đâu. Thật đấy! Người mộtnhà á? Không bao giờ! Tôi thà cưới quách Elena còn hơn để ông làm điều đó nhé!
Ặc! Chết tiệt! Mình vừanghĩ cái gì vậy. Bả tóc vàng. Là tóc VÀNG đó! Không đời nào!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.