Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (Web Novel)

Chương 196: Giá trị của Nữ Danh Ca


Nếu không xem được truyện vui lòng đổi sang "SERVER 2" bên dưới trước khi báo lỗi

SERVER 2

u32645-af96a9ad-ac3d-4a11-9352-726c28d2bfb9.jpg

“Vậy thì vậy thì, để tớ tự giới thiệu một lần nữa nhé. Tớ là Liliana, dù bây giờ không còn lang thang nay đây mai đó nữa, nhưng tớ vẫn là một nhạc sĩ hát rong tự do cùng cây lyulyre này và tự mình kiếm ăn bằng nghề ca hát. Sau đó chắc mọi người nghe kể rồi.”

“Cắn nhầm lưỡi rồi kìa.”

Một tay cầm nhạc cụ và cúi đầu một cách tao nhã, máu chảy ra ròng ròng từ miệng cô. Xem chừng lưỡi của cô đã bị cắn phải bằng một lực khá mạnh.

“Xin lỗi. Tại tớ cắn hơi mạnh đó mà.”

“Nhìn là biết rồi mà. À, mà em là cái cô ‘Nữ Danh Ca’ nổi tiếng trong khu này đó hả? Tạm thời anh không nghĩ có ai khác đủ khoa trương đến mức tự gọi mình là ‘Nữ Danh Ca’ đâu.”

“À ừm à ừm, đúng là vậy, nhưng bị gọi bằng cái tên đó xấu hổ lắm nên em xin kiếu. Về phần mình, tuy em có hơi tự phụ trong khi bản thân cố gắng chưa đủ, nhưng nếu tự xưng bằng cái tên ‘Nữ Danh Ca’ chỉ dành cho những người đã đạt đến đỉnh cao âm nhạc đó, mũi em sẽ dài ra rồi bị mọi người cười chê mất.”

Vừa lau vết máu ở dưới miệng và cằm, Liliana vừa bẽn lẽn giãi bày. Subaru băn khoăn có nên nhắc cô về phần cằm vẫn còn nhuộm đỏ máu hay không, nhưng sau đó liền quyết định nên tập trung vào chuyện chính thì hơn.

Nhìn chung, qua câu nói vừa rồi, có thể thấy cô có nhận thức rất cao về tinh thần nghệ thuật.

“Anh hiểu ý em, nhưng đôi khi nhận vài lời khen chân thành cũng tốt mà. Có điều, anh khá ấn tượng với việc em nghĩ được như thế đấy.”

“Không đâu, chuyện đó đâu hề to tát. Chỉ là những điều em nghĩ ra trong quá trình tiến bộ của bản thân thôi. Còn giờ thì…”

“――――?”

Liliana vừa cười vừa giơ tay ra trước mặt Subaru đang mãi thán phục.

Trong tay cô không có cái gì hết, Subaru nghiêng đầu vì không hiểu hành động của cô mang ý gì. Vẫn giữ gương mặt tươi cười, Liliana nói,

“Anh đã nghe Nữ Danh Ca hát rồi đó, nên phải boa cho em chút gì chứ. Đừng nói anh tưởng được nghe miễn phí nha, khán giả-san. Như vậy thì khó cho em lắm.”

“Trả lại sự ngưỡng mộ của anh đây! Mà không phải em đang dùng cái danh Nữ Danh Ca làm bảng quảng cáo hả!?”

“Anh nói gì vậy!? Chứ anh nghĩ kế sinh nhai của nghệ sĩ hát rong là gì!? Anh nghĩ em uống nước sương mai ăn không khí để hát cho anh nghe hả!? Nực cười!”

Liliana ôm đầu giậm chân.

Lập luận của cô bé không sai, nhưng ấn tượng về “Nữ Danh Ca” của Subaru ngày càng giảm sút. Xem chừng Beatrice cũng thấy như vậy, sự thất vọng trong đôi mắt to tròn của cô còn lớn hơn của cậu.

“Biết rồi. Anh trả tiền boa là được chứ gì. Nhưng mà bao nhiêu?”

“À không, muốn boa bao nhiêu là tùy người nghe thôi ạ. Tất nhiên là càng nhiều càng tốt.”

“Tha cho anh nhờ.”

Khi cô bé nở nụ cười làm lộ ra những chiếc răng dính màu đỏ, Subaru túm lấy đầu của cô.

Đầu của cô rất nhỏ nên dễ dàng bị chụp gọn, cô giãy phần thân trên để cố thoát ra.

Mắt xoay chong chóng, Liliana bĩu môi rồi lẩm bẩm “Em nói đùa thôi mà”.

“Mà vốn dĩ, anh là khách làm ăn của thương hội Muse và Kiritaka-san phải không? Nếu thế, anh quỵt tiền boa của em là không hay đâu đó. Hì hì.”

“Nghĩ được đến thế thì bọn anh cũng chịu, càng hiểu em càng thấy mất hình tượng hơn. Thôi chúng ta xuất phát đi cho rồi.”

Họ không nên nhấn nhá thêm ở đây.

Đã chậm trễ do lạc đường thì chớ, muộn thêm nữa khéo cuộc đàm phán sẽ kết thúc trước khi họ đến mất. Thà thương lượng thất bại rồi thử lại lần sau còn được, chứ xong xuôi mới đến thì mất mặt chết đi được.

Lắc một quầy quậy một lúc, Liliana đứng nghiêm chào, hô to “Đã rõ thưa chỉ huy”, rồi hùng hồn bước đi.

“Mà quý khách tới bàn chuyện gì với Kiritaka-san thế ạ?”

“Ngươi thích chõ mũi vào chuyện của người khác nhỉ, ta đoán? Xem chừng ngươi chưa biết vị trí hiện tại của mình, nhưng ngươi nên im lặng dẫn Betty và Subaru đến đích thì hơn đấy.”

“Oái!”

Nghe Beatrice dọa nạt, Liliana rít lên sợ hãi. Subaru kéo một bên lọn tóc của Beatrice và trách móc,

“Đừng có bắt nạt cô bé chứ. Cơ mà, sự tình bên phía bọn anh cũng không thể tùy tiện kể hết ra ngoài được. Khó mà giải thích cho dễ hiểu lắm.”

“Nhưng em là người quen của Kiritaka-san mà, không phải chỉ là vấn đề sớm hay muộn trước khi em biết chuyện sao?”

“Nếu chỉ là vấn đề sớm hay muộn thì anh chọn cách an toàn không kể trước cho em cũng đâu có khác gì đâu.”

“Nói cũng phải…  Mà anh không phải một người dễ ưa lắm nhỉ.”

“Thẳng thắn quá ha. Nếu không vì tài ca hát thì em gặp rắc rối to rồi đó.”

Người ta nói tài thì thường đi đôi với tật, Liliana có lẽ cũng là một người như thế. Nhưng phần tài chỉ suýt soát bù được phần tật mà thôi.

“Thật ra em cũng được nhắc nhở trước đấy. Ổng bảo em ra ngoài trong vài tiếng mà rồi hẵng về mà.”

“Vì em sẽ gây rối và ảnh hưởng tới cuộc nói chuyện đó hả? Anh hiểu mà.”

“Ta cũng nghĩ vậy.”

“Hả!? Hình như cách anh hiểu khác với ý em muốn nói thì phải? Tổn thương quá đi.”

Thấy Beatrice và Subaru cùng hùa vào trêu mình, Liliana phồng má bất mãn. Rồi cô khẽ gảy cây lyulyre trong tay mình,

“Nghĩ ra rồi. Nghe em hát nè. ――Sóng dữ, sóng cao, sóng trên thế gian này.”

“Thôi xin, anh nghe đủ rồi.”

Subaru ngăn bản ca của Liliana lại trước khi nó hoàn thành khúc dạo đầu, và giật cây lyulyre khỏi tay cô. Liliana kêu lên “A” một cái rồi cô với tay lấy lại cây đàn, nhưng do khác biệt chiều cao giữa một đứa con nít và Subaru quá lớn nên không thể chạm tới.

“Anh sẽ bắt cây nhạc cụ này làm con tin. Để từ giờ tới lúc đên thương hội Muse em sẽ không lạc đề nữa.”

“Đồ độc ác! Đồ dã man! Đồ vô nhân đạo! Đồ cầm thú!”

“Ha ha ha, nói hơi quá rồi đó!”

Bị gán cho đủ thứ xấu xa trên đời, nhưng Subaru chỉ thản nhiên gảy thử cây đàn. Âm thanh phát ra tựa như của guitar loại acoustic, Natsuki Subaru-sama phải không ạ?”

“Hử?”

“Hả, ta đoán vậy.”

Trước sự trầm trồ và đôi mắt long lanh của Liliana, Subaru và Beatrice đồng loạt thốt lên.

Với Natsuki Subaru, người từ sau khi được sắc phong làm kỵ sĩ và được đặt tên mình bên cạnh danh hiệu “Kỵ sĩ của Emilia”, “Ấu Nữ Thuật Sư” là cái tên nhục nhã nhất cậu từng nhận được trong suốt một năm qua.

――Nghe cứ như là, kỵ sĩ hậu thuẫn bán Elf Emilia là một kẻ bí ẩn luôn mang theo bé gái bên mình.

“Anh đã hỗ trợ nữ công tước Crusch Karsten trong cuộc chinh phạt Cá Voi Trắng, một trong Tam Đại Ma Thú, là người mà Quỷ Kiếm Wilhelm mang ơn và đã đi vào lịch sử! Ngay sau đó, anh còn đánh bại ‘Lười Biếng’, một trong các Giám Mục Tội Lỗi liên tục giày vò thế giới suốt nhiều năm tháng của Giáo Phái Phù Thủy với sự trợ giúp từ công tước Crusch và tiểu thư Anastasia của thương hội Hoshin. Chưa hết, dù chưa được xác thực, nhưng người ta đồn rằng cũng chính anh là vị tân anh hùng đã tiêu diệt Thỏ Khổng Lồ, một ma thú khác trong Tam Đại Ma Thú, và khai thông tình trạng bế tắc trong suốt bốn trăm năm!”

“Ngứa quá ngứa quá ngứa quá ngứa quá ngứa quá!”

“Nghe cũng khủng đấy.”

Những điều Liliana đang vừa đập tay vừa liệt kê với gương mặt thiếu nữ mơ màng kia là các chiến công của Subaru. Một vài điểm tuy nghe hơi phóng đại, nhưng phần lớn đều là sự thật.

Cậu không thể bắt lỗi bất kỳ điều gì cô đã kể ra.

Tuy nhiên, được tuyên dương ngoài dự đoán khiến toàn thân Subaru trở nên ngứa ngáy, còn Beatrice bên cạnh cậu lại đang phổng mũi tự hào.

“Người ta cũng đồn sau này anh chạy đông chạy tây làm nhiệm vụ cho chủ nhân của mình, và tới đâu cũng mang theo một cô bé với năng lực ma pháp cực mạnh! Anh là Natsuki Subaru-sama phải không vậy!?”

“Hừm. Xem ra ngươi cũng hiểu chuyện đấy. Phải, đây chính là partner của Betty, Subaru, người sẽ vượt qua cả những danh nhân lẫy lừng nhất trong lịch sử, và trở thành ngôi sao sáng nhất trên bầu trời, ta đoán vậy. Còn không mau bày tỏ sự kính trọng hơn nữa đi!”

“Hê hê!”

Beatrice ưỡn ngực khoe khoang, còn Liliana thì quỳ gối ngay tại chỗ.

Để ý thấy bọn Subaru đang om sòm ở trước cửa thương hội, người qua đường và người làm trong thương hội quay sang nhìn họ chòng chọc. Nhưng khi nhận ra người đang quỳ gối là Liliana, mọi người ai nấy đều quay lại làm việc của mình.

“Em lúc nào cũng như vậy đó hả? Đến mức người xung quanh đều nghĩ ‘À, chỉ là Liliana thôi mà’ thì hiểu rồi.”

“A, thôi đi mà. Chỉ là phản ứng thông thường thôi. A~~ Được… được diện kiến… được diện kiến một huyền thoại ngay trước mắt mình thì làm sao mà kiềm lòng được chứ. A hi hi.”

Subaru lắc đầu và cố làm mọi thứ trở lại bình thường, nhưng Liliana lại càng mất bình tĩnh hơn. Đang vừa nhỏ dãi vừa cười, bỗng cô “Hả” một cái, sắc mặt thay đổi,

“Chẳng… chẳng lẽ chẳng lẽ nào, người mà anh hẹn gặp tại thương hội này là người em đang nghĩ đến sao!?”

“…Chắc là không phải đâu?”

“Không không, em nhớ trên đường đến đây, anh vừa chơi cây lyulyre vừa hát bản tình ca dành cho Emilia-tan gì gì đó mà. Nếu Emilia-tan là tên người, thì chắc chắn đó là người em đang nghĩ tới rồi! A hi hi, phen này trúng mánh rồi đây!”

Không thèm để tai nghe Subaru đánh trống lảng, Liliana phóng như bay vào bên trong thương hội. Phản ứng chậm mất một nhịp, Subaru tròn mắt, tất tả phóng vào bên trong tòa nhà để đuổi theo cô.

“Subaru! Con nhỏ đó đánh rơi nhạc cụ rồi này!”

“Thế mà bảo là công cụ kiếm ăn quan trọng đấy!?”

Nhận lấy cây lyulyre mà Liliana đã đánh rơi từ Beatrice, cậu cùng cô hối hả chạy. Trông thấy anh lễ tân đang nhìn về phía những bậc cầu thang với gương mặt ngơ ngác, Subaru đoán Liliana đã chạy lên tầng trên.

“Thưa… thưa quý khách, ngài là…”

“Chúng tôi là người tháp tùng của Emilia-sama đang bàn công chuyện ở bên trong. Anh chưa được dặn là chúng tôi sẽ tới muộn hơn sao?”

“Tôi… tôi đã nghe qua rồi ạ. Bây giờ tôi sẽ dẫn quý khách đến… À, nhưng vừa rồi Liliana-sama đã…”

“Tôi biết đường mà. Để tôi tự lên cầu thang nhé?”

Khi thấy cái gật đầu cứng ngắc của anh tiếp tân, Subaru tiếp tục đuổi theo Liliana.

Vì một lý do nào đó, cậu cảm thấy bất an với việc để Emilia và Liliana gặp nhau ―― mà thay vì bất an, phải gọi là phiền phức và lộn xộn thì đúng hơn. 

Điều cậu lo sợ hơn nữa, là sự thực vô cùng khách quan rằng Emilia hẳn sẽ khá hợp với kiểu người lập dị như Liliana. Dù sao đi nữa, Emilia còn rất thiếu kinh nghiệm trong mảng đối nhân xử thế và thận trọng với người khác. Subaru còn mong cô học được một chút từ những gì cậu đã trải qua.

“Người phát ngôn một cách kỳ quặc chắc chắn phải kỳ quặc không kém mà!”

“Nghe ai đang nói kìa.”

Phớt lờ lời mỉa mai của Beatrice, Subaru đuổi theo tiếng bước chân lên tới tận tầng ba. Vừa nhìn thấy loáng thoáng vạt khăn quấn eo của Liliana, Subaru liền tăng tốc bằng toàn lực. Đây là nơi mà kỹ năng parkour của cậu sẽ tỏa sáng.

“Hây a!”

Đang chạy, Subaru bắt đầu tạo các bước nhảy để bỏ qua bớt các bậc thang, cậu chạm tay lên phía bên kia cầu thang và quăng mình qua đó. Theo đà đó, cậu đã bắt kịp Liliana, bấy giờ đang đứng trước cửa một căn phòng.

“Liliana, stay (đứng im đó)!”

“Á!”

Liliana, miệng vẫn còn nhỏ giãi, nghe tiếng gọi của Subaru thì giật bắn mình. Tóm được cô bé, Subaru thở không ra hơi.

“Ô, bị đuổi kịp rồi, nhưng đến đây thì không ai cản nổi em nữa đâu. Cho đến khi chiến thắng em sẽ không bỏ cuộc!”

“Nếu em muốn gặp Emilia-tan bằng bất cứ giá nào, anh sẽ sắp xếp để hai người gặp riêng sau. Nhưng bây giờ cô ấy đang bàn chuyện quan trọng. Lui lại đi.”

“Ư… cũng phải. Có lẽ em hơi cầm đèn chạy trước xe rồng rồi.”

Nghe Subaru giải thích với giọng nghiêm túc, Liliana bình tĩnh lại.

Thấy Liliana buông thõng vai ủ rũ, Subaru vừa gãi đầu vừa đưa trả cây nhạc cụ cho cô.

“A, cảm ơn anh.”

“Công cụ kiếm ăn này là vật rất quan trọng với em mà. Đừng có vứt bừa bãi chứ. Nhạc cụ yêu thích của Nữ Danh Ca bị người ta nhặt mất rồi bán lại với giá cao không phải chuyện lạ đâu.”

“Đến lúc đó Kiritaka-san sẽ mua lại nó cho em mà, chắc chắn đấy.”

“Nhà tài trợ của em không phải dạng vừa ha!”

Cười nhăn nhó với Subaru, Liliana ôm cây đàn yêu dấu vào lòng. Biểu cảm đó nghiêm túc tới nỗi Subaru suýt nữa bị lừa và quên mất rằng mỡi nãy cô đã vứt nhạc cụ của mình lỏng chỏng vì mục tiêu trước mắt. Với cô bé này, cậu tuyệt đối sẽ không tin vào nụ cười mình vừa thấy một giây trước.

“Mà, nói chuyện với Emilia-sama sau cũng không sao… nhưng em muốn hỏi Natsuki Subaru-sama chuyện này được không?”

“Bỏ cái kính ngữ phiền phức đó đi dùm anh! Em muốn nói chuyện gì nào?”

“Nhiều lắm nhiều lắm ạ! Em muốn biết những tin đồn về anh có bao nhiêu phần là sự thật, và dùng những ý tưởng có được từ chúng để sáng tác…  Phải, có lẽ em sẽ tạo ra được những bản hùng ca có thể lưu truyền cho hậu thế! Nghe cháy lắm phải không!?”

Giơ hai tay đang nắm chặt lên, đôi mắt cô tràn ngập nhiệt huyết.

Trong khi Subaru còn đang bối rối bởi sự nhiệt tình của Liliana, Beatrice cuối cùng cũng leo lên đến nơi. Cô nhìn thấy cảnh Liliana đang sấn lại gần Subaru,

“A, này, con nhỏ kỳ quặc. Không được lại gần Subaru. Đi ra chỗ khác chơi đi, ta đoán vậy.”

“Bình tĩnh nào, có phải chuyện gì to tát đâu. Tớ cũng có vài chuyện muốn hỏi cô bé đi cùng Ấu Nữ Thuật Sư-san đây.”

“Cô bé cô bé cái gì cơ, Betty đây là một quý cô chính hiệu đấy nhé, ta đoán vậy. Cái đồ vô duyên.”

“Cả hai ồn ào quá! Thôi hết đi nào! Bây giờ Emilia-tan đang bàn công chuyện ở bên trong đ…”

Beatrice đang vô cùng khó chịu, nhưng Liliana lại không nhận ra quả bom đã được châm ngòi đó. Đứng giữa cả hai, Subaru la lên để bắt bọn họ im lặng.

Đúng lúc đó…

“――Subaru?”

Bỗng, cánh cửa bên cạnh cả bọn bật mở, và từ bên trong vọng ra một giọng nói hay tựa như tiếng chuông ngân gọi tên Subaru.

Liếc qua thì thấy, bên kia cánh cửa ―― bên trong căn phòng trông có vẻ là phòng họp, người ngồi trên ghế tràng kỷ đang vừa ngạc nhiên vừa nhìn về phía cậu.

Những người khác trong phe Emilia, gồm Otto và Garfiel đều có mặt. Ngồi ghế đối diện là một thanh niên mảnh khảnh diện bộ y phục chỉnh tề.

Ra mở cửa là một người đàn ông trung niên có vẻ ở cùng phe với thanh niên kia.

“Ch… chào, Emilia-tan. Trùng hợp quá nhỉ.”

“Trùng hợp hay gì cũng được, bọn anh ồn ào quá rồi đ… Ơ, Kiritaka-san?”

Emilia làm vẻ mặt bối rối với Subaru, người đang giơ tay lên trông vô cùng khó xử. Nhưng ngay sau đó, cô quay sang gọi người đang ngồi phía chính diện mình.

Anh thanh niên đứng phắt dậy, và tóm ngay lấy thứ gì đó trên bàn.

Rồi, nhắm thẳng về phía Subaru,

“Không… không không không… không được đụng vào Liliana của tôiii!!”

Một giọng nói cất lên, viên ma thạch màu xanh dương được ném ra từ tay của anh.

Năng lượng tinh khiết phát nổ ngay trước mặt Subaru đang đứng ngây người ra đó. Cậu chỉ kịp trầm trồ và nghĩ “A, đẹp quá” trước khi bị luồng sáng màu xanh nuốt trọn.

――Và thế là, ngày thương lượng đầu tiên của họ coi như công cốc.

u32645-73b94026-2475-45da-9922-1b5ed29f8b4f.jpg

________________________________________________________________________________


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.