Sống Cùng Em Kế

Chương 5: Thứ ba ngày 9 tháng 6


Một buổi sáng đẹp trời, cái sự kiện thường xuất hiện trong mấy bộ romcom như được em gái đánh thức vào buổi sáng không hề xảy ra rồi. Kể cả đêm qua, Ayase-san cũng vẫn tắm sau tôi, và cũng đi ngủ sau khi tôi đã say giấc nồng. Cá là sáng nay nhỏ cũng dậy trước cả tôi cho mà xem.

“Không ổn rồi, Yuuta!!”

Ngay khi vừa bước chân vào hành lang, tôi bị đột kích bởi một tên hề đang sử dụng kem cạo râu như một lớp hóa trang. À không, xin lỗi, thật ra đấy là ông già nhà tôi đang chuẩn bị để đi làm ấy. Ổng đang mở to mắt tròn xoe, không biết do tưởng tượng hay gì mà tôi trông hình như ổng sắp tóe máu ra đường mắt đến nơi ấy, và điên cuồng chỉ tay về phía phòng khách.

“Tự nhiên sao cha lại hoảng lên thế?”

“Vừa xong cha đang cạo râu á!”

“À thì, nhìn sơ cũng biết mà cha.”

“Và rồi, tự nhiên có tiếng động gì đó đáng nghi ở phòng bếp ấy, nên cha ngó vào xem thử…”

“Vâng?”

Ổng làm trò gì vậy, cứ như nhân chứng của một vụ án giết người không bằng ấy? Suýt chút nữa thì tôi buột miệng vặn lại ổng như vậy, trong khi ông già nhà tôi vẫn tiếp tục nói với cái giọng run lẩy bẩy.

“S-Saki-chan…Con bé đang làm bữa sáng kìa!”

“Cách cha nói cứ như thể trời sập đến nơi không bằng ý.”.

“Thì chả vậy à! Cái việc được ăn bữa sáng do chính con gái mình chuẩn bị cho, cha còn chưa dám tưởng tượng đến cơ!” Sâu trong con mắt ổng, tôi có thể thấy nước mắt đang trực chờ chỉ để được trào ra.

Tôi có thể hiểu được là ổng đang vui lắm, cơ mà xin cha đừng có bắn bọt tung tóe ra khắp nơi nữa được không?

“Được rồi….trước hết thì, cha cứ đi rửa mặt đi cái đã, nhé?.”

“Cái thằng này, lạnh nhạt nó cũng vừa vừa chứ. Giá mà con đáng yêu được như Saki-chan thì tốt biết mấy.”

“Đáng yêu….như Ayase-san ấy hả?” Vừa mường tượng ra khuôn mặt vừa lãnh đạm lại vừa thờ ơ của nhỏ, tôi nghiêng đầu bối rối.

Đương nhiên là, trông nhỏ rất đáng yêu. Chắc chắn nhỏ phải thuộc đẳng cấp trên ấy chứ. Cơ mà xinh đẹp là vậy chứ so với đáng yêu thì tôi thấy nó là hai vấn đề khác hẳn nhau đấy nhá.

….Trong lúc tôi đang bất giác mà nảy ra mấy cái suy nghĩ khá là khiếm nhã như vậy, tôi đẩy ông già quay trở về phòng vệ sinh để chuẩn bị nốt rồi tiến tới phòng khách, bỗng có một hương thơm ngon lành xộc vào mũi tôi.

“Em làm trứng chiên đó à?” Tôi hỏi nhỏ.

“Nó khá là dễ ăn mà, đúng chứ. Em nghĩ là anh sẽ không có vấn đề gì với một món ăn đơn giản như này đâu nhỉ.”  Ayase-san thờ ơ trả lời.

“Anh thì không có vấn đề gì đâu, cơ mà cho anh nói cái này được không?”

“Anh nói kiểu đó làm em có cảm giác như chuẩn bị phải nghe anh phàn nàn đến nơi ấy, mà thôi, anh cứ nói đi.”

“Sao em lại chuẩn bị bữa sáng vậy?”

Hôm qua có thấy nhỏ làm đâu. Lúc nào tôi cũng tưởng buổi sáng thì chỉ cần một miếng bánh mì nướng với chút trà là được rồi chứ, chưa từng thấy ai chuẩn bị bữa sáng luôn đó.

“À thì, cái này là phần của em trong giao kèo của bọn mình mà.”

“Ồ chuyện hôm qua ấy hả? Anh tưởng lúc đó mình chỉ thống nhất về bữa tôi thôi chứ.”

“Về cơ bản, đúng là như vậy, nhưng em lại nghĩ có lẽ em cũng nên làm bữa sáng cho anh luôn. Nếu nói về vấn đề cho và nhận, thì em có quy tắc là sẽ cho đi nhiều hơn nhận lại ấy.”

“Ra vậy…”

Chính trực thiệt đó—hay chính xác hơn thì là cứng nhắc ấy chứ. Ayase-san hiện đang mặc trên mình một chiếc tạp dề bên ngoài bộ đồng phục, trên tay cầm một cái chảo chiên. Khung cảnh cô em gái đáng yêu đang chuẩn bị bữa sáng cho mình là điều mà bất cứ tên con trai nào trên quả đất này cũng đều sẵn sàng bỏ mạng chỉ để được ngắm nhìn. Cơ mà phải nhắc lại lần nữa, đời không có như là mơ, đừng có ảo tưởng bởi mấy thứ đọc được trong chuyện hay nghe kể linh tinh nhé.

Cảm giác tội lỗi lại trỗi dậy trong lòng tôi khi cứ để Ayase-san làm hết mọi việc thế này, nên tôi bèn nghĩ cách để phụ giúp nhỏ, kết quả là tôi quyết định lau dọn, sắp xếp bàn trong lúc nhỏ nấu nướng. Ayase-san ngó qua về phía tôi từ trong bếp, và lên tiếng

“…Cảm ơn anh.” Lời cảm ơn của nhỏ có hơi vụng về hơn khi thường ấy nhỉ, tiếp đó nhỏ cầm theo ba cái đĩa, bên trên là trứng rán ra ngoài.

Giờ thì chúng tôi đã là một gia đình rồi, nên tôi nghĩ ít nhất cũng phải giúp đỡ nhau chứ, mà có vẻ như nguyên tắc của Ayase-san là luôn phải nói lời cảm ơn nhỉ. Tiếp đó, nhỏ mang thêm cơm và súp miso ra bày biện trên bàn, khiến cho phòng ăn được lấp đầy bởi một mùi hương dễ chịu, ấm cúng.

“Uầy, em chuẩn bị mấy món đó lúc nào vậy?”

“Em tranh thủ đêm qua, trước lúc đi ngủ……Mà, cũng không phải chuyện gì to tát lắm đâu.”

Nhỏ nói như thế đó là chuyện cỏn con ấy, nhưng với tôi mà nói, nghe thôi đã thấy mệt chết đi được, nên tôi cũng không biết phải đáp lời nhỏ ra sao nữa. Ayase-san và tôi cùng nhau ngồi xuống bàn, đối diện nhau, chắp tay và nói lời cảm ơn cho bữa ăn, cùng lúc đó thì ông già bước vào phòng ăn, đã lên đồ đầy đủ. Ổng ngồi xuống và đảo mắt một lượt quanh mấy món ăn.

“Muốn khóc đến nơi rồi nè…”

“Ahaha, dượng cứ nói quá lên thôi.” Ayase-san nở một nụ cười gượng gạo.

Tôi có thể thấy rằng biểu cảm đó khác với gương mặt lãnh đạm, thờ ơ thường ngày nhỏ trưng ra với tôi. Có lẽ là vì nhỏ đang nói chuyện với người lớn, chưa kể đó là người mà tương lai nhỏ sẽ còn phải nhờ cậy nữa. Dựa vào khoảng cách, cũng như nội dung cuộc trò chuyện, nói thật là thay vì cảm thấy như đang nói chuyện với một cô em gái, thì lại giống như một người vợ vừa mới chuyển tới sống chung ấy.

Cuối cùng thì, ông già ngồi ba hoa về việc đồ ăn ngon ra sao suốt cả bữa thôi, rồi nhanh chóng rời khỏi nhà sau khi đã ăn xong. Thật là, ổng ăn nhanh quá đó. Nói đi cũng phải nói lại, bản thân tôi cũng là người ăn khá nhanh, cơ mà lần này thì lại có lâu hơn một chút.

“Nó không ngon à?”

Tất nhiên, tôi không có định nói ra lý do, cơ mà Ayase-san lại ném cho tôi một cái nhìn băn khoăn, có vẻ nhỏ đã tự kết luận luôn rồi thì phải.

“Không phải vậy đâu.”

“Anh không cần phải giữ ý đâu mà. Nếu không hợp khẩu vị của anh thì lần tới em sẽ chú ý và chỉnh lại.”

“Không phải đâu, thật đó.”

Tôi đoán là nhỏ đã nấu nó đúng theo như công thức cơ bản, không hề thêm thắt thứ gì lạ vào cả, để đảm bảo rằng mọi thứ đều hoàn hảo, và đương nhiên là hương vị cũng rất ngon nữa. Tất nhiên, hương vị mà không tuyệt đến vậy, thì chắc chắn sẽ cực kì hợp với hình mẫu mấy cô em gái trong anime hay manga luôn đấy, nhưng vấn đề không phải ở chỗ đó.

Nếu không phải vậy, thì tại sao tôi lại ăn chậm hơn bình thường chứ? Thực ra thì lí do cũng không to tát gì cho cam, và tôi giải thích cho nhỏ trong khi đang và chút cơm vào miệng.

u67551-92820d1d-e5f1-435e-a8c7-881ff3154928.jpg

“Chỉ là, anh thường hay ăn trứng chiên kèm với nước tương cơ….lý do là vậy đó.”

Chuyện thực sự chỉ có vậy thôi. Món trứng chiên được Ayase-san nêm nếm bằng muối và hạt tiêu, ngoài ra không thêm nguyên liệu nào khác cả. Tất nhiên, muối và hạt tiêu là những loại gia vị hoàn toàn bình thường, nên tôi vẫn có thể ăn món trứng chiên này mà không có vấn đề gì, nhưng khi chấm kèm với nước tương, nó sẽ dễ nuốt hơn nhiều, và tôi thường ăn trứng như vậy.

“Trứng chiên ăn kèm với nước tương ấy hả…Em chưa từng nghĩ tới luôn á…” Ayase-san khẽ thì thầm.

Để mà nói thì, chính tôi mà là người bị ngạc nhiên vì nhỏ có thể ăn trứng chiên chỉ với muối và tiêu thôi ấy. Tuy là vẻ mặt Ayase-san gần như không thể hiện gì, nhưng trong giọng nói của nhỏ, tôi có thể cảm thấy có chút gì đó thất vọng.

“Xin lỗi nhé, em quên mất không hỏi qua khẩu vị của anh mà cứ làm như bình thường em hay làm.”

“Không không không, em không cần phải xin lỗi về điều này thôi. Nói ra thì anh mới là người có lỗi khi không bảo với em trước, vậy mà lại còn mặt dày phàn nàn nữa chứ.”

“Lần tới em sẽ hỏi anh trước.”

“Ừm, anh cũng sẽ chỉ cho em biết về khẩu vị ăn của anh luôn.”

Vì vậy mà, cả hai đứa đều không nói thêm gì nữa. Chúng tôi nói đến cùng thì cũng chỉ là hai người đang cố gắng điều chỉnh bản thân cho phù hợp và tiện lợi với đối phương mà thôi. Nói thật lòng, cũng không đến nỗi tệ đâu. Nếu người ngoài nhìn vào, có lẽ hai đứa tôi chẳng khác gì hai còn rô bốt đang nói chuyện với nhau. Nhưng với tôi mà nói, điều này lại mang đến cảm giác thoải mái, nhẹ lòng.

Sau khi ăn sáng cùng nhau, Ayase-san và tôi lại rời khỏi nhà vào hai thời điểm khác nhau. Nó giống như một chốt chặn an toàn để tránh những lời đồn thổi đây đó, và cũng là để tránh việc chúng tôi trở nên gần gũi với nhau quá mức cần thiết nữa. Tuy là về cơ bản thì hai đứa đã là gia đình rồi, nhưng dù sao nhỏ vẫn là con gái, lại còn bằng tuổi tôi nữa chứ. Luôn ý thức về nó khi ở nhà thì đã đành rồi, giờ đến cả ở ngoài cũng vậy thật sự khiến tôi mệt mỏi lắm ấy.

Bạn phải luôn biết trân trọng khoảng thời gian của riêng mình. Cả hai bọn tôi đều tôn trọng ý kiến này, nên có lẽ chúng tôi sẽ có thể kết thân với nhau trong tương lai mà không có vấn đề gì đâu.

“So sánh tiền ảo và youtuber, theo mày thì cái nào tốt hơn?”

“Theo tao thì bỏ đi mà làm người con ạ.”

Khoảng ngay trước khi vào giờ chủ nhiệm một chút. Tên bạn thân Maru đáp lại câu hỏi của tôi một cách thật phũ phàng và nhẫn tâm.

“Quả đúng là catcher của clb bóng chày. Phán đoán nhanh đấy.”

“Ai cũng sẽ nói mày thế thôi. Cơ mà sao tự nhiên lại hỏi sang mấy cái chuyện đó đấy, Asamura.”

“Thì bởi tao đang cần tìm cách kiếm tiền tốt nhất có thể trong một khoảng thời gian ngắn ấy mà.”

Tôi cẩn thận lựa chọn từ ngữ, cố gắng chỉ nói những điều có thể mà thôi. Tôi không thể thất hứa với Ayase-san được, và tất nhiên là cũng chẳng thể kể cho nó nghe về cuộc trò chuyện của tôi với nhỏ, nên tôi phải thật hết sức cẩn thận. Đương nhiên là như vậy chưa đủ để hack não Maru, nó đang nhìn tôi đầy nghi hoặc kìa.

“Asamura…mày đang bị mấy thằng cho vay nặng lãi dí hay sao đấy?”

Tại sao mày cứ phải  nghĩ đến mấy cái viễn cảnh tệ nhất thế nhỉ?

“Yên tâm đi, tao không dây dưa gì đến mấy cái hành động phạm pháp đâu mà. Mày cũng thấy đấy, thời buổi này thì giờ có làm việc trong công ty hay tập đoàn lớn thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể chắc chắn là an toàn được, mà làm công nhân viên chức thì mệt gần chết. Nên tao đang tính cách tiết kiệm tiền nhiều nhất có thể kể từ bây giờ.”

“Mày lập kế hoạch hơi bị sớm đấy nhỉ.”

“Nếu có thể, thì tao muốn tránh cái trò hẹn hò trả phí.”

“Mày thậm chí còn suy xét đến cả cái đấy ấy hả?…Hm?” phía dưới lớp kính kia, tôi có thể trông thấy ánh mắt ngờ vực của Maru. “Hôm qua thì mày hỏi tao về chuyện của nhỏ Ayase, giờ thì lại bàn đến mấy cái công việc làm thêm mờ ám…Chả có nhẽ?”

“Không, éo như mày nghĩ đâu.” Tôi ngay lập tức phủ nhận cái viễn cảnh trong đầu nó.

Vì tôi vừa chặn họng cậu ta trước khi kịp nói hết câu, có lẽ trông tôi còn đáng nghi hơn nữa ấy, cơ mà tôi cũng không thể để yên như vậy mà không ngăn nó được. Trong khi tôi đang âm thầm nuốt nước bọt, Maru lườm tôi và chậm rãi mở miệng.

“Thôi bỏ đê. Không ai thèm kiếm một thằng trai bao đâu, đúng chứ. Với lại, về nhà mà soi gường đê bạn hiền.”

“…Phew.” Tôi thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Tôi có thể cảm thấy mọi mệt mỏi đang rời khỏi cơ thể mình, đến mức tôi còn chẳng buồn bắt bẻ lại câu đã xoáy của cậu ta. Cảm ơn vì đôi khi lại não bò như này nhé, Maru.

“Mày vừa mới nghĩ về tao như trò đùa đúng không cái thằng này?”

“Không hề.” Tôi quăng ra một lời nói dối ngọt xớt.

Cơ mà, đó cũng đâu phải là chém gió đâu. Tôi không hề đem cậu ta ra làm trò cười, tôi còn đang cảm ơn cậu ta cơ mà. Mấy cái định kiến đôi khi lại chính xác đến phát hoảng ấy, tôi dám khẳng định vậy. Với cặp kính đó, và còn là catcher của clb bóng chày, tên bạn thân thương của tôi đấy có vẻ như có kĩ năng quan sát rất tốt, và lại còn có khả năng phán đoán đỉnh nữa chứ. Vậy mà cậu ta không mảy may nghi ngờ rằng Ayase-san mà chúng tôi nói đến lại chính là cô “em gái” của tôi. Điều này càng khiến tôi nhận ra rằng cô nàng gal đang bị dính lời đồn rằng đang thực hiện hành vi hẹn hò trả phí này không thể nào phụ hợp với hình tượng “em gái” trong mắt người khác được.

“Mà kệ đi,” Maru lại tiếp tục nói, giơ một ngón tay lên để bắt đầu bài thuyết giáo của mình. “Tước tiên thì, đừng có nghĩ là mày có thể kiếm được thật nhiều tiền trong thời gian ngắn thông qua tiền ảo hay làm youtuber đấy nhé. Ngây thơ thì cũng phải có điểm dừng chứ.”

“T-Thật à?”

“Chả thế. Để kiếm được nhiều tiền theo cách đó, điều tiên quyết là mày phải đầu tư thật nhiều thời gian đấy. Cũng giống như mấy môn thế thao ấy, nó cũng là một ván cược để xem mày sẽ đổi đời hay ra đê cắm trại đấy.”

“À, mày nói cũng có lý.”

Vì Maru, người đã chơi bóng chày được một thời gian dài rồi, lại là người vừa nói điều đó, khiến nó đáng tin một cách lạ kỳ luôn ấy.

“Cơ mà, nếu có người phải dành ra đến cả chục năm để rồi cuối cùng cũng kiếm được một khoản kếch xù, thì cũng có những người làm được như vậy chỉ trong khoảng một năm thôi mà, đúng chứ? Thế thì điều gì tạo ra sự khác biệt chứ? Tao không nghĩ đó là khoảng thời gian đầu tư vào đâu.”

“Tao không kiếm được nhiều tiền đến vậy, nên cũng chịu, cơ mà chắc là phải có vài mánh gì đó.”

“Mánh lới, hử…”

“Có lẽ cũng chỉ là việc mày có giữ được tinh thần thép hay không thôi. Cả cha lẫn mẹ tao đều bị cuồng lịch sử, nên tao cũng được nghe kẻ nhiều chuyện từ thời Chiến Quốc đến cả Tam Quốc cơ, nên tao cũng gọi là có tí kiến thức về vấn đề đó, cơ mà—”

“Đôi khi mày nói cứ như thể là Gia Cát Lượng ấy, thật sự.”

“Ể?” Tôi vô thức chết lặng tại chỗ.

Tất nhiên, không phải là tôi có cảm xúc gì với chị ấy đâu nhé, nhưng vì chúng tôi luôn có chung một ca làm nên tôi cũng có biết sơ sơ về chị ấy. Mặc dù vậy, một cú shock thì vẫn cứ là shock thôi. Y như khi tôi nghe thấy tin đồn rằng Ayase-san có thể đang bán thân. Cũng có thể chỉ vì tôi vẫn là một tên trai tân đáng buồn, không biết nữa luôn.

Tuy nhiên, sau thoáng chốc khổ sở, Yomiuri-senpai nở một nụ cười khoái chí..

“Chị đùa thôi mà~”

“Bà chị chết bầm này.”

Bộ ngôn ngữ tôn trọng của tôi đã hoàn toàn sụp đổ luôn rồi.

“Chị có một người bạn ở đại học làm vậy đó. Có vẻ như những người nhiều tiền lại rất có thiên phú nhờ cậy người khác đó chứ. Với cả, mỗi khi gặp nhỏ, chị lại thấy nhỏ có mấy món đồ mới của thương hiệu có tiếng luôn ấy. Từ quần áo, túi xách cho đến đủ mọi thứ, thật lòng thì, kinh ngạc lắm ấy.”

“Uầy.”

Cảm giác như vừa vô tình nhìn thấy một mặt tối của đại học vậy.

“Mà kệ đi, trước khi em dựa dẫm vào mấy quyển sách đó, sao không thử dựa dẫm vào gia đình mình trước đi?” Chị làm một cái nháy mắt với tôi rồi chạy qua hỗ trợ một khách hàng vừa mới bước vào cửa hiệu.

Cuối cùng thì, ngày hôm đó tôi quyết định không mua quyển sách nào mà về thẳng nhà, hoàn toàn bị tác động bởi cái trò trêu chọc của chị ấy.

“Anh về rồi đây, Ayase-san.”

“Mừng anh về, Asamura-kun.”

Vẫn như mọi khi, cô em kế chào mừng tôi về nhà, đồng thời xộc vào mũi tôi là mùi hương thơm ngon, kích thích của nguyên liệu nấu ăn. Khi bước vào phòng khách, tôi có thể trông thấy Ayase-san đang nấu ăn ở trong bếp. Không rõ là nhỏ cũng chỉ vừa mới về đến nhà hay vì lười thay đồ nữa, mà nhỏ lại đang đeo lên mình chiếc tạp dề bên trên bộ đồng phục, đang đều đặn khuấy nồi nước dùng.

“Anh đi làm vất vả rồi. Anh có muốn ăn luôn không?”

“Cảm ơn em, để anh sắp xếp bát đĩa ra.”

“À, anh không cần phải vậy đâu, đi làm về chắc anh cũng mệt rồi.” Ayase-san lên tiếng ngay khi tôi vừa lấy vài chiếc đĩa ra.

Không giống như anh em với nhau, mà chúng tôi cảm giác cứ như mấy cặp vợ chồng mới cưới vậy…Chúa ơi, sởn cả gai ốc luôn này. Lờ đi mấy suy nghĩ lệch lạc, tôi hoàn thành việc chuẩn bị bữa tối cùng Ayase-san, cùng ngồi xuống bàn ăn, đối diện nhau. Món chính hôm nay sẽ là cà ry. Nhỏ dùng khá nhiều rau nên trông nó cũng có lợi cho sức khỏe phết đó chứ. Hơn nữa, nhỏ còn làm thêm cả salad nữa cơ. Khi đưa một chút rau kèm với nước sốt lên miệng, mắt tôi ngay lập tức mở to.

“Ngon quá…!”

“Vậy ư, em mừng là anh thích nó.”

Tôi thốt lên một lời khen chân thành. Thật sự đó, món cà ry này ngon đến mức ngoài từ đó ra thì tôi chẳng biết phải dùng từ gì để miêu tả nó nữa. Đây chắc chắn không thể là thành phẩm của một tay mơ, chỉ biết làm theo công thức và dùng nguyên liệu mua từ cửa hàng tiện lợi được.

Nếu không sử dụng kết hợp nhiều loại gia vị, và căn thời gian luộc rau thật cẩn thận, chắc chắn sẽ không thể khiến cho cảm giác khi cắn êm dịu được như thế này. Đến cả cơm trắng cũng vậy, cảm giác khi nuốt cùng thật mượt mà.

Phản ứng của Ayase-san vẫn bình thản như mọi khi, nhưng tôi có thể hiểu được là nhỏ không có ghét lời tán dương của tôi, và khóe miệng nhỏ đã hơi nâng lên khi đưa chút cà ry lên miệng. Ngay khi lưỡi nhỏ cảm nhận đương mùi hương của gia vị, lông mày nhỏ hơi nhíu lại, và tôi sực nhận ra, vậy là nhỏ cũng có những biểu cảm của con người.

“Anh không có nghĩ là em có thể làm được món cà ry ngon như thế này đâu.”

“Em hiểu rồi. Cơ mà em chỉ đánh giá nó đạt 70 điểm thôi.”

“Vậy là em vẫn còn làm cao hơn được nữa á?”

“Em không có đủ thời gian để ướp gia vị cho phần thịt, nên em vẫn có thể làm tốt hơn cơ. Xin lỗi anh nhé.”

“Ướp gia vị cho thịt.” Tôi chỉ vô thức lầm bầm mấy từ vừa lọt vào tai mình.

“Ể, sao thế? Anh cần em giải thích cả phần đó nữa hả?”

“Anh không có biết gì nhiều về nấu ăn cho lắm…Cùng lắm thì anh cũng chỉ biết là phải nấu chín cả hai mặt miếng thịt.”

Với tôi mà nói, nhìn nhỏ với mớ kiến thức nấu ăn đó, chẳng khác gì nhỏ bước ra từ một thế giới hoàn toàn khác luôn vậy.

“Chà, được thôi.” Nhỏ nói, và bắt đầu giải thích. “Khi anh mua thịt từ siêu thị về, hương vị vẫn sẽ hơi bị nhạt một chút, cũng có khi nó vẫn còn mùi hôi rất đậm nữa. Nếu anh tẩm ướp nó với muối, tiêu hoặc chút tỏi, hương vị sẽ ngon hơn nhiều.”

“Ohh…quả là một kiến thức quý báu.”

“Chỉ là một thứ em học được từ trên mạng thôi mà. Hầu hết mấy món em nấu đều là học theo mấy trang web hướng dẫn nấu ăn đó.” Nhỏ nói vậy, có nghĩa là nhỏ hoàn toàn tự học mọi thứ chứ không có ai giúp đỡ nhỏ cả.

Như thể minh chứng rằng mong muốn được sống tự lập của nhỏ không phải chỉ là lời nói gió bay. Nghĩ vậy, tôi cũng có vài điều muốn nói.

“Về cách để em có thể kiếm tiền nhanh và dễ dàng.”

“Em hiểu, vậy là anh đã đang tìm kiếm rồi nhỉ.”

“Ừm, nhưng mà anh chưa tìm được gì cả. Anh xin lỗi nhé, mặc dù em đã nấu ăn cho anh hai lần rồi.”

“….Vậy à. Mà em cũng nghĩ nó sẽ không dễ dàng vậy mà.” Ayase-san nhẹ thõng vai, tỏ vẻ bại trận, nhưng sự thất vọng của nhỏ không có nhiều như tôi đã nghĩ.

Khá chắc rằng trước khi nhờ đến tôi, nhỏ cũng đã tự mình tìm kiếm rồi, và nhận ra rằng một công việc như vậy quá tuyệt vời để có thể thật sự tồn tại.

“Anh chỉ mới nghe được rằng những người trở nên giàu có đều có một đặc điểm đặc biệt nào đó.”

“Hử, nghe có vẻ thú vị đó chứ.”

“Bản thân anh cũng thấy tò mò về điều đó lắm chứ.”

Và rồi, tôi kể lại cho nhỏ về những gì Yomiuri-senpai nói, và về việc dựa dẫm vào người khác là quan trọng. Nghe những gì tôi nói mắt Ayase-san lộ rõ vẻ tò mò.

“Vậy là cũng có một cô gái thân thiết với anh nhỉ, Asamura-kun.”

“Ể, em bất ngờ vì điều đó á?”

“A, em xin lỗi, chỉ là, anh biết đấy, không ngờ tới luôn.”

“Em lại lôi anh ra làm trò cười nữa rồi.”

“Em bảo em xin lỗi rồi mà, được chứ.”

Khi tôi lộ vẻ không thoải mái khi bị đối xử như một tên trai tân ngu ngốc, Ayase-san nở một nụ cười gượng gạo. Tất nhiên, số lần thật sự tiếp xúc với con gái của tôi gần như là con số 0 tròn trĩnh, nên nhỏ cũng không hẳn là sai.

“Em cứ tưởng anh ghét con gái hay sao chứ.”

“Không, không hẳn. Mà sao em lại nghĩ như vậy được cơ chứ?”

“Thì tại tình cảnh của chúng ta khá giống nhau, nên em mới cho là vậy”

Vậy à…vậy là Ayase-san ghét con gái—Tất nhiên, tôi sẽ không lấy nó ra làm trò đùa đâu. Dựa vào những gì nhỏ nói, có lẽ nhỏ cũng đã chứng kiến cảnh cha mẹ bất hòa từ nhỏ. Nhỏ chưa từng thể hiện sự gắn bó đặc biệt nào với cha đẻ của mình, và có lẽ suy nghĩ của nhỏ về cha cũng tương tự như những gì tôi nghĩ về mẹ mình. Phân nửa điều đó là đúng, vì tôi thật sự rất tệ với chuyện của mẹ.

“Nhưng chuyện này và chuyện kia là hai chuyện hoàn toàn khác nhau nhá. Chỉ là tệ trong việc đối phó với một người đâu có nghĩa là anh ghét toàn bộ con gái đâu.”

“Em hiểu rồi, thật sự thì, điều đó thật tuyệt đó.” Ayase-san nói, thán phục những gì tôi vừa nói, và tiếp tục nói với giọng nhỏ nhẹ. “Em ủng hộ đó.”

“…Ủng hộ cái gì cơ?”

“Hai người ấy. Cô ấy khá là sành điệu, tạo ra cảm giác thoải mái khi ở bên, và là một onee-san, đúng chứ?”

“Điều đó cũng đúng, ừ?”

“Em nghĩ hai người hợp nhau đó chứ.”

“Ểeeee?”

Vì nhỏ nói trong khi nở một nụ cười tinh nghịch, tôi không thể nào mà không căng thẳng được. Đúng là Yomiuri-senpai là một mỹ nữ quyến rũ, có vòng 1 không hề khiếm tốn chút nào, và lại còn lớn tuổi hơn tôi thật, cơ mà tôi chẳng thể nào hiểu được chị ấy đang nghĩ gì, và mất cảnh giác khi ở cạnh chị ấy thì chỉ có chết. Đúng là ở bên chị ấy, tôi có thể thoải mái được làm chính mình, nhưng khi đang mệt thì nói chuyện với chị ấy thôi cũng khó khăn lắm đấy.

“Sao anh lại tỏ vẻ ghê ghê vậy? Như em được nghe thì chị ấy khá thông minh, lại còn là một người tốt nữa mà.”

“À thì, anh không phủ nhận điều đó…” Tôi ngay lập tức khóa chặt môi mình lại.

Tôi không thể nói với nhỏ rằng nếu hẹn hò với chị ấy thì tôi sẽ kiệt sức mất, vì như vậy sẽ chỉ khiến tôi trông như một thằng đểu thôi.

“A…Làm gì bây giờ nhỉ.” Ayase-san đặt chiếc thìa xuống. “Những gì chị ấy nói là đúng, nhưng em vẫn muốn được tự lập cơ.”

“Em trông có vẻ vội vàng nhỉ. Đến cả anh hay ông già anh em cũng không định dựa vào hử?”

“Không phải, em có thể thấy cả hai người đều là người tốt mà, và em biết chắc hai người sẽ giúp đỡ em nếu em mở lời, nhưng…” Nhỏ khựng lại một lúc. “Mọi việc chắc sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu hai người đều là người xấu đấy.”

“Ý…em là….”.

“Xin lỗi, em không nên nói vậy mới phải….cảm ơn vì bữa ăn.” Mắt nhỏ mở to, và cầm đĩa thức ăn đi mặc dù nhỏ vẫn chưa ăn xong.

Tôi bất giác muốn gọi nhỏ lại khi nhỏ đang gần như là chạy thẳng về phía gian bếp, nhưng lại tự dừng lại. Tuy là chúng tôi cũng chỉ vừa mới trở thành anh em, nhưng tôi có thể hiểu được rằng nhỏ không muốn nhắc đến chuyện đó nữa, kể cả là khi kinh nghiệm với nữ giới của tôi là con số 0 tròn trĩnh.

Có vẻ như tối nay tôi sẽ phải đi ngủ khi trong lòng vẫn cảm thấy ảm đạm rồi. Trong khi nghĩ vậy, tôi ăn nốt chỗ cà ry. Yup, nó thật sự là ngon thật mà, tuy rằng là tôi vẫn thấy hơi nhạt một chút.

“Không biết tối nay có ngủ được không đây…”

—Kết luận lại thì, cuối cùng tôi lại có thể ngủ ngon lành. Lý do là nhờ Ayase-san, người đã bước tới phòng tôi ngay khi tôi vừa thả mình lên giường.

“Đây là?”

“Là nến thơm và mặt nạ ngủ em hay dùng đó. Em lo rằng mấy lời em nói khi nãy sẽ khiến anh mất ngủ.”

Quả thật, nhỏ chu đáo thật đó. Mặc dù cách nói chuyện của nhỏ khá là cộc cằn, và gần như chẳng bao giờ thể hiện chút cảm xúc gì, bên dưới lớp mặt nạ đó, tôi vẫn có thể thấy được sự đồng cảm và lòng tốt bụng của nhỏ, và cảm giác như thể, tôi lại vừa khám phá ra một lớp khác bên dưới lớp mặt nạ của cô nàng tên Ayase Saki này rồi.

——————————————————————————————————————————-

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Nhìn cái chap tưởng ngắn mà dài không tưởng luôn á :(( và xin lỗi anh em vì xong từ trưa rồi mà ăn xong quên cmn mất không up :))))

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Xong chương sủi nhé anh em, mai đi chơi với crush rồi, nếu hứng lên thì chắc ngày kia gặp lại….hên xui….

.

.

.

.

.

À tiện thì mấy ông hỏi tôi có ổn không ở chap trước thì…không, méo ổn tí nào cả….


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.