Sống Cùng Em Kế

Chương 6: Thứ tư ngày 10 tháng 6


Việc tôi chưa từng đề cập đến con đường tới trường của mình, lý do thực ra rất đơn giản, nó chỉ là một khung cảnh nhàm chán lặp đi lặp lại ngày qua ngày, nếu mà để cho người đọc, cơ bản thì chính là tôi, đọc về nó thì cũng chẳng có lợi ích gì cho cam. Nói cách khác, việc tôi đang nhắc đến con đường tới trường của mình ngay bây giờ, tức là đã có một sự kiện xảy ra mà đủ mức quan trọng, khiến tôi không thể nào quên được và đành phải viết về nó.

—Các bạn đoán đúng rồi đấy, ngày hôm nay, một sự kiện như vậy đã thực sự xảy ra.

Nói chung thì, cách mà tôi tới trường chỉ có hai phương pháp cơ bản. Một là đi bộ, hai là tôi sẽ phi chú chiến mã của mình. Từ nhà tôi tới trường cao trung Suisei thực ra là không có xa lắm, nên đi bộ cũng không phải là không thể, nhưng những hôm mà tôi có lịch làm ngay sau giờ học thì tôi thường sẽ phi chiến mã luôn cho tiện. Cơ mà đôi khi vẫn sẽ có vài trường hợp ngoại lệ, ví dụ như những hôm thời tiết trở xấu, thì tôi sẽ quyết định cuốc bộ cho lành.

Ví dụ như những ngày mà trên TV có cảnh báo bão, những ngày tuyết rơi, trời đổ mưa, hoặc chỉ là dự báo thời tiết nói có thể sẽ có mưa, tôi sẽ không ép buộc bản thân mà quyết định đi bộ luôn. Tôi đã từng bị ốm vì ngày hôm trước bất chấp trời mưa lớn hàng giờ mà vẫn đạp xe tới trường. Và chắc chắn tôi sẽ không tự đạp lại vết xe đổ của chính mình đâu. Với quyết tâm đó, tôi đã không còn dựa dẫm vào chiếc xe đạp của mình, mà luôn luôn mang theo ô mỗi khi trời đổ mưa.

Hôm nay dự báo thời tiết có nói là khả năng đổ mưa lên tới 60% cơ, và vì vậy mà hiện tại tôi đang nhanh chân bước tới trường bên dưới bầu trời âm u, rồi sự tập trung của tôi liền bị thu hút vào một điểm. Giữa dòng người đang đứng chờ đèn đỏ ở ngã tư, ánh mắt tôi bỗng bắt gặp một mái tóc vàng óng ả, lấp lánh—Ayase-san. Tôi thậm chí còn có thể nhận ra nhỏ chỉ với việc nhìn từ phía sau.

Tôi có thể biết là nhỏ đang đeo tai nghe, vì có một sợi dây tai nghe đang nối thẳng xuống túi áo nhỏ. Có lẽ nhỏ đang nghe nhạc bằng chiếc điện thoại bỏ trong túi áo. Lúc trước trong giờ thể dục nhỏ cũng như vậy, có lẽ là nhỏ thích nghe nhạc lắm đây? Tôi nghĩ là bất cứ gal nào cũng đều đam mê âm nhạc nhỉ. So với tôi thì họ cứ như là một giống loài khác hoàn toàn luôn ấy, nên là đành chịu, làm sao mà biết được. Tất cả những gì tôi có thể chắc chắn chỉ là nhỏ sẽ không nghe nhạc anime hay nhạc phương tây đâu.

Ý nghĩ gọi nhỏ đã lướt qua tâm trí tôi một thoáng, nhưng mà cũng chỉ là lướt một thoáng mà thôi. Việc chúng tôi quyết định rời nhà vào thời điểm khác nhau là để tránh bất cứ lời đồn nào về mối quan hệ của hai đứa bị lan truyền tại trường. Cũng là để đảm bảo rằng cuộc sống của hai đứa vẫn sẽ tiếp diễn bình thường như trước khi cha mẹ hai bên tái hôn. Đó là lý do tôi quyết định hành động như đã bàn từ trước, và không gọi nhỏ khi trên đường tới trường, bất kể là các học sinh khác có thể thấy chúng tôi hay không.

Tuy nhiên, khi đèn giao thông chuyển xanh. Tất cả mọi người đều ngừng di chuyển, tất nhiên là cả tôi nữa. Duy chỉ có mình Ayase-san là vẫn tiếp tục bước đi.

“Ayase-san!”

“Ể”

Tiếng động cơ xe cơ khởi động đã hoàn toàn không lọt vào tai tôi nữa, cũng như thỏa thuận của chúng tôi đã hoàn toàn biến mất khỏi đầu tôi. Tôi không thể cho phép mình chậm trễ được. Nếu tôi hành động chậm dù chỉ một giây thôi, chuyện đó có lẽ sẽ xảy ra mất—Thậm chí cơ thể tôi còn di chuyển trước cả khi tôi có cái suy nghĩ đó.

“…!”

Tôi kéo mạnh cánh tay nhỏ, khiến nhỏ loạng choạng mà lùi bước về sau. Cũng vì tôi không hề rèn luyện cơ bắp bản thân chút nào, nên chống đỡ cân nặng một người con gái trưởng thành là chuyện không thể. Vì vậy mà cả tôi và Ayase-san đều ngã xuống đất, ngay phía trước vạch phân cách đường dành cho người đi bộ. Một chiếc xe cỡ lớn ngay lập tức lướt qua trước mắt chúng tôi vì đã nhận được tín hiệu đèn xanh cho phép di chuyển. Tôi đã có thể thấy cảnh nhỏ chết ngay trước mắt tôi. Hoàn toàn không phải là đùa giỡn đâu, chỉ cần tôi chậm chân một giây thôi, nhỏ đã có thể mất mạng đấy.

“……”

“………”

Ayase-san và tôi nhìn thẳng vào nhau trong sự im lặng. Cảm giác cứ như thời gian đang bị chậm lại ấy, đồng thời thì toàn thân tôi đang toát hết cả mồ hôi lạnh đây này. Khi mọi người xung quanh đều nhìn chúng tôi với vẻ lo lắng, tôi đứng dậy, kéo tay nhỏ, giúp nhỏ đứng dậy.

“Em ra đây với anh một lát được không?”

“Ể….à….vâng.”

Chúng tôi lướt qua dòng người đông đúc, và tiến vào một con hẻm nhỏ vắng bóng người. Việc mà tôi sắp sửa làm có lẽ sẽ khiến Ayase-san phải lúng túng. Đó là lý do thay vì làm vậy ở nơi đông người, tôi quyết định chọn một chỗ vắng vẻ. Tôi đảo mắt nhìn quanh, đảm bảo xung quanh hai đứa đều đã vắng bóng người, và sau đó đối mặt với Ayase-san.

“Vừa xong.” Với giọng điệu tuy bình tĩnh nhưng lại vô cùng đanh thép, tôi lên tiếng.

Tôi không phải anh ruột của nhỏ, cũng không phải là người tốt hơn nhỏ để mà tự cho mình cái quyền thuyết giáo nhỏ. Đó là lý do mà tôi đã không cảnh báo nhỏ khi nghe về tin đồn nhỏ đang làm cái việc hẹn hò trả phí, cũng như khi nhỏ cúp tiết. Có khi dù nói nhỏ cũng chẳng quan tâm ấy chứ. Tôi không nghĩ Ayase-san sẽ muốn cái kiểu quan hệ đó. Tuy nhiên, sự cố lần này là hoàn toàn khác.

“Việc em vừa suýt chút nữa là bỏ mạng, anh tuyệt đối không thể nào làm ngơ được. Vậy nên, xin em hãy cẩn thận hơn đi nhé.”

“…Em xin lỗi.”

Trước lời tuyên bố bình tĩnh và hợp tình hợp lý của tôi, Ayase-san lộ vẻ mặt bối rối, giọng nhỏ có vẻ nhỏ nhẹ hơn bình thường nữa. Chứng kiến phản ứng đó, nó khiến tôi cảm thấy kinh ngạc.

“A…Anh cũng vậy, xin lỗi em. Anh không muốn tỏ ra ngạo mạn hay gì đâu.”

“K-không đâu, đó hoàn toàn là lỗi của em mà, vậy nên không sao đâu.”

“Sao em lại cứ thế thản nhiên mà đi ra giữa đường thế chứ? Tiếng ô tô tiến tới to như vậy cơ mà, chưa kể mọi người xung quanh cũng đâu có di chuyển đâu.”

“Em xin lỗi…em mải nghe quá…”

“Nghe á? À, nghe nhạc ấy hả? Hình như khi trước em cũng có làm vậy nhỉ. Anh không định bảo em phải ngừng lại, tuy nhiên ít nhất thì em cũng nên bỏ thói quen đó trên đường tới trường đi.”

Sau những gì tôi vừa nói, tôi vẫn giữ nguyên thái độ thuyết giáo nhỏ.

Dù sao thì vừa xong nhỏ cũng suýt chút nữa là mất mạng mà, nên như này có lẽ vẫn ổn.

“Nhạc….chà…a.”

Lúc đó, có vẻ như Ayase-san sực nhận ra gì đó, trong khi đưa một tay lên tai. Nhỏ nhận ra bị thiếu cái gì đó và nhìn khắp cơ thể mình. Từ đó, tôi cũng chú ý điều đó luôn. Một đầu tai nghe thì vẫn đang trên tai nhỏ, tuy nhiên đầu còn lại thì lại đang lủng lẳng phía dưới túi áo. Tôi có thể nghe thấy tiếng nhạc—à mà không phải. Chính xác hơn thì là tiếng một người phụ nữ nước ngoài, đang nói chuyện bằng tiếng anh phát ra từ đầu tai nghe nọ.

“Một cuộc hội thoại bằng tiếng anh ư?”

“…T-Thì làm sao chứ?” Nhỏ lấy tay che túi áo lại, và nhìn trừng trừng vào tôi.

Vì lý do nào đó, mặt nhỏ đỏ ửng luôn ấy.

“Anh không nghĩ nó quan trọng cho lắm, nhưng mà…em đang xấu hổ đó hả?”

“………”

u67551-851138cc-892f-40e9-9db0-bb441ed9a8aa.jpg

Tôi có thể trông thấy bờ vai nhỏ run lên, để rồi nhận ra rằng mặt nhỏ đã trở nên hoàn toàn vô cảm. Nhỏ bước ra khỏi con hẻm, cẩn thận kiểm tra xung quanh, và rảo bước qua vạch kẻ đường dành cho người đi bộ. Cỏ vẻ nhỏ đã bình tĩnh lại rồi, cơ mà tai nhỏ vẫn còn hơi đỏ ửng kìa.

“Vậy là em đang muốn luyện tập tiếng anh hả?”

“…Sao anh lại đi theo em vậy.”

“Thì bởi anh cũng đang tới trường mà?”

Kể cả khi không có ý định gì cả, thì để tới trường tôi vẫn cần phải đi cùng nhỏ mà. Nói thì là vậy, chứ thực ra là tôi có lý do sâu xa thật. Có thể là bởi nhỏ chỉ vừa mới thoát chết, và tim tôi vẫn đang loạn nhịp mà khả năng bình tĩnh phán đoán của tôi về cơ bản là đã không cánh mà bay, nhưng mà tôi không thể ngăn cản cái suy nghĩ muốn nhìn thêm biểu cảm của nhỏ. Hình như đây là cái hiệu ứng cầu treo mà tôi hay nghe nói thì phải, cơ mà tôi không thể nào dập tắt cái sự hiếu kỳ đang rực cháy trong lòng được.

Về phía Ayase-san thì có lẽ cũng không có ý định cản tôi, vì nhỏ chỉ đáp lại ngắn gọn “Được rồi, cứ làm theo ý anh đi”, và tiếp tục bước đi với tốc độ bình thường.

“Chỉ là một phần trong mấy bài học của em thôi.”

“Ể, em đang nói về cái gì thế?”

“Anh vừa mới hỏi em đang nghe cái gì mà? Một tài liệu học về giao tiếp bằng tiếng anh đó.” Nhỏ lại lườm tôi nữa rồi.

Tôi những tưởng khi nãy nhỏ cho tôi ăn bơ rồi cơ, nhưng có vẻ như nhỏ cũng có hứng thú để nói về nó rồi.

“Em đang ôn bài cho kỳ kiểm tra à?”

“Vừa là vậy, mà cũng là vừa để chuẩn bị cho tương lai nữa, chắc thế?”

“Em còn xem xét trước cả nơi làm việc rồi cơ à?”

“Thì bởi cũng đâu phải là anh sẽ làm việc ở trong nước mãi đâu.”

Nếu mấy lời đó mà là do tôi phát ngôn, chắc kèo là sẽ lại bị Yomiuri-senpai trêu chọc tiếp cho coi, cơ mà nghe Ayase-san nói ra thì lại đáng tin đến lạ kỳ ấy

“Nhưng mà, tại sao em lại phải xấu hổ vì chuyện đó chứ?”

“Tại vì trông em cứ như một con thiên nga đang ra vẻ trang nghiêm, nhưng ở dưới mặt nước thì lại đang vùng vẫy đạp chân ấy. Tất nhiên là em sẽ thấy xấu hổ rồi.”

“À…ra đó cũng là một kiểu vũ khí hở?”

“Đúng vậy.”

Để trở thành một cô gái mạnh mẽ có thể tự lực cánh sinh, nhỏ đã trang bị cho bản thân cái vẻ ngoài của một cô nàng gal tóc vàng du côn. Đó là những gì nhỏ có nói với tôi khi trước. Chắc là hôm nọ lúc trốn tiết thể dục nhỏ cũng nghe thứ này. Ý tôi là, tuy tôi không có ủng hộ việc trốn tiết, nhưng nếu nói về mặt điểm số cũng như việc chuẩn bị cho kỳ thi, thì về cơ bản môn thể dục là vô nghĩa, chưa kể nhỏ cũng không quan tâm chuyện lễ hội thể thao, nên có lẽ với nhỏ, việc chú tâm vào môn thể dục cũng là phí phạm thời gian mà thôi.

Nhận định như vậy, nhỏ quyết định sử dụng khoảng thời gian đó để bổ sung thêm kiến thức thông qua các tư liệu học bài ghi âm, tất cả là vì mục tiêu trở thành một con người mạnh mẽ, hoàn hảo cả trong công việc lẫn việc học hành. Càng biết thêm về nhỏ, tôi càng cảm thấy như các mảnh ghép đang dần liên kết với nhau, và tôi lại càng có cái nhìn khách quan hơn về nhỏ.

Chúng tôi rời bước khỏi con phố chính, bỏ lại những dãy nhà phía sau lưng, đồng thời là bóng dáng ngôi trường quen thuộc đang rơi vào tầm mắt. Số lượng người lớn hoặc những người đang khoác trên mình bộ đồ công sở đang giảm dần, cũng như số lượng những người mặc bộ đồng phục như chúng tôi tăng lên. Mặc dù khá chắc là không quen biết gì nhau, nhưng với vẻ ngoài nổi bật của Ayase-san, rất nhiều học sinh đang theo học tại ngôi trường danh giá này đều đang hướng sự chú ý tới chúng tôi.

“Đừng có nói với ai đấy, được chứ….Gặp anh sau nhé.” Ayase-san nói, và dần dần bước đi nhanh hơn.

Có lẽ sự chú ý từ xung quanh đã vượt ngưỡng giới hạn chịu đựng của nhỏ, hoặc xem xét việc nhỏ thường tốt bụng ra sao, cũng có thể là nhỏ không muốn gây rắc rối cho tôi. Mà dù có là vì sao đi nữa, hai đứa tôi cũng sẽ làm theo lời hứa thôi. Ở trường, cả hai là người dưng nước lã.

“Được, đã hiểu.” Tôi trả lời từ phía sau Ayase-san

Tôi không mong chờ nhỏ sẽ đáp lại. Đương nhiên, là theo chiều hướng tốt rồi.

Với tất cả những gì vừa xảy ra sáng sớm nay, tôi bị lấn áp bởi sự mệt mỏi cứ như thể vừa mới sống sót thêm một ngày vậy. Đáng buồn là, đây không có phải là một câu chuyện đẹp đẽ, mà nó là thực tại tàn nhẫn. Nếu là một tác giả viết truyện, có lẽ sẽ thấy như vậy là quá đủ cho một ngày và quyết định nhảy sang ngày tiếp theo, nhưng lạy chúa lòng thành, tôi vẫn chưa được giải thoát nữa. Tiếp nối cái sự kiện căng thẳng ban sáng, cả cảm xúc của Ayase-san lẫn của tôi đều bị gạt sang một bên hoàn toàn, vì chúng tôi không thể tránh khỏi việc chạm mặt nhau lần nữa.

Lại một lần nữa, giờ thể dục đã đến. Hôm nay, tiết đầu tiên sẽ lại là luyện tập cho đại hội thể thao, và vẫn là cái sân tập tennis hôm trước. Tuy nhiên, hôm nay lại có một điều khác biệt.

“Raaaaaaaaaaaaaaaaaaah!”

“Maaya, cậu đánh nó cao quá rồi đấy.”

Từ phía sân tập bên cạnh, tôi có thể nghe thấy tiếng hét the thé của Narasaka-san, cùng với đó là lời vặn lại lạnh lẽo từ một nữ sinh khác, chỉ có điều là cô nữ sinh đó gần đây đã trở thành em kế của tôi, người mà tôi cũng có biết khá rõ. So với khi trước, thay vì việc chỉ đứng dựa vào hàng rào kim loại, nghe nhạc—à nhầm, nghe mấy cái tài liệu học tập, thì hiện giờ Ayase-san lại đang đánh bóng qua lại với Narasaka-san.

Không rõ vì lý do gì mà nhỏ lại quyết định tham gia cùng bạn bè, cơ mà nhỏ hiện đang mặc bộ đồng phục thể dục một cách chỉnh tề, thể hiện một số kỹ năng điêu luyện với cây vợt trên tay.

“——-yyyy………mura.”

Mái tóc vàng óng ả của nhỏ đã được buộc lên, và phần đuôi ngựa đó cứ đung đưa qua lại theo từng chuyển động của nhỏ. Tôi có thể thấy rõ đôi tay trần của nhỏ, cũng như cặp đùi nữa. Từng phần cơ bắp của nhỏ căng lại theo sau mỗi chuyển động hăng hái, không để lộ ra bất cứ một cử động thừa thãi nào trong khi nhỏ đánh trả quả bóng bằng một cú chuyền sắc lẹm.

u67551-1784030e-2500-49cd-9f0e-ed2db5e9038a.jpg

“—Nàaaaaaay….mày đang….đâu….sakura.”

Với một tên gà mờ như tôi, đến cả việc nhận xét xem nhỏ đanh ở mức tân binh, hay thậm chí là đã đạt cảnh giới chuyên nghiệp hay chưa thì đúng là vô vọng, nhưng sự thật là nhỏ đã thu hút tất cả sự chú ý của khán giả xung quanh. Tất nhiên là, vì chính bản thân tôi cũng đang nhìn chằm chằm vào nhỏ, tôi không nghĩ mình có quyền gì mà nói, cơ mà tôi nghĩ nhà trường nên xem xét lại việc nam sinh và nữ sinh học chung lớp thể dục đi, thế này phân tâm quá trời! Tôi cố gắng tránh ánh mắt đi, nhưng lối chơi của nhỏ cuốn hút quá, tôi không thể không nhìn chằm chằm được—

“Này, Asamura!”

“Ể? …oái!”

Cùng với giọng nói giận dữ của thằng bạn, từ khóe mắt, tôi trông thấy một cái bóng tròn tròn đang bay thẳng về phía mình, và khi tôi đưa cây vợt ra trước mặt, trái bóng bay thẳng tới, đập vào cây vợt, và nảy thẳng vào chính giữa vầng trán tôi.

“Mày đang nhìn chỗ qué nào đấy hả? Tuy đây không phải là quả bóng chày, nhưng bị đánh trúng thì vẫn nguy hiểm phết đấy nhá.”

Nam sinh đang chạy lại về phía tôi—chính là người bạn duy nhất của tôi, Maru Tomokazu, nhặt quả bóng từ dưới chân tôi lên, và nhẹ nhàng vỗ vỗ cây vợt lên vai. Nó lại làm cái vẻ ngầu lòi nữa rồi, tên khốn này..

Một lưu ý nhỏ, nếu bạn đang băn khoăn tại sao Maru lại ở đây mặc dù cậu ta chọn môn khác, đơn giản là vì những người tham gia môn đá bóng được cho phép sử dụng sân tập, nên cứ cách một buổi, Maru lại qua đây chơi. Tất nhiên, cậu ta bị giới hạn một số thứ, nhưng thế còn hơn là không tập luyện được gì, đó là lý do tại sao cậu ta khá vui vẻ khi ở đây.

Narasaka-san chỉ về phía màn hình, đặc biệt là cái nhân vật trông như không có tí xương nào kia. bằng cách sử dụng cái tay cầm, nhân vật của Narasaka-san bị ném lên không trung, quay vòng vòng rồi rơi thẳng vào mấy cái gai ở dưới mặt đất. Máu tuôn ra từ cơ thể đó, trong khi nhân vật rơi xuống vực sâu với một tiếng thét.

“Thấy chứ, đây là cách mà họ chết đó.”

“Vậy ra đây là game kinh dị.”

“Lại nữa, không phải nhé! Cậu hoàn toàn có thể vượt qua màn này mà. Nó chỉ đáng sợ nếu cậu thua thôi. Nào, Asamura-kun, cầm lấy này.”

“Đ-Được rồi.” Tôi được đưa cho một cái tay cầm.

“Nghe này. Bọn mình phải hợp tác với nhau đó. Đây sẽ là chiến dịch chung đầu tiên của chúng ta!”

“Chả hiểu cái mô tê gì hết trơn.”

“Kệ nó đi! Chơi nào!”

Và chúng tôi đã chết phải đến cả ngàn lần. Đây là lần đầu tiên mà tôi chơi game, nên chắc chắn không thể nào mà làm tốt được. Vậy mà, Narasaka-san đều ăn mừng mỗi khi nhân vật của tôi rơi xuống vực và chết. Nhỏ thậm chí còn lắc vai tôi giả vờ như đang cổ vũ tôi, để khiến tôi còn bị thua nhiều hơn nữa. Thật sự là đáng sợ khi nhỏ gần gũi như thế này ấy. Cảm giác nhỏ còn giống một đứa em gái hơn cả cô em kế của tôi nữa.

“Haaaa, thật là vui quá!”

Vào lúc chúng tôi chơi xong, cơn mưa đã tạnh hẳn, và Narasaka-san trở về nhà, trông có vẻ mãn nguyện lắm rồi.

“Em xin lỗi vì cậu ấy quấy quá nhé.” Ayase-san quay trở lại sau khi tiền nhỏ ra tới cửa ra của khu căn hộ, và nói vậy.

“Không, ổn cả mà.”

“Um…” Nhỏ trông có vẻ lưỡng lự muốn nói gì đó, khiến tôi có phần căng thẳng. “Bọn mình có thể…thêm bạn nhau trên LINE không? Để đảm bảo mấy sự việc không lường trước như vừa rồi sẽ không xảy ra một lần nữa?”

“A-À, ừm, được thôi.”

Tôi không có ý kiến gì với việc đó cả. Đúng vậy, đó là để tránh mấy trường hợp không ngờ tới được. MÀ dù sao chúng tôi cũng là gia đình mà, không có tí chút gì là lạ lùng cả. Khi tôi mở mục danh bạ bạn bè ra, tôi có thể trông thấy ảnh đại diện của Ayase-san. Nhỏ đang sử dụng tấm hình một cốc trà sữa sành điệu. Chỉ với đó, bạn sẽ không thể biết được đó là tài khoản của con trai hay con gái đâu, quả thật là rất giống với tính cách nhỏ.”

“Mình đoán đây cũng là cách nhỏ tự trang bị lớp vũ khí cho mình…”

“Anh vừa nói gì hử~?” Ayase-san trở vào trong bếp sau khi hai đứa trao đổi liên lạc, và gọi với ra tôi từ trong đó.

Âm thanh dao làm bếp đang cắt trên miếng thớt ngừng lại trong giây lát.

“Không, không có gì đâu.”

“Được rồi~ Bữa tối sẽ xong sớm thôi.”

“Đã rõ.”

Âm thanh cắt gọt lại tiếp diễn, đồng thời là mùi hương thơm lừng của súp miso tràn vào khoang mũi trôi. Tôi hồi tưởng lại những gì đã xảy ra vào hôm nay. Sự thật là ngày hôm nay khởi đầu với việc tôi bắt gặp Ayase-san trên đường tới trường, ngày hôm nay lại tiếp tục với một chuỗi các sự kiện bất ngờ.”

Tôi trông thấy Ayase-san trong buổi tập, khi nhỏ đang trêu chọc Narasaka-san. Kể cả khi tôi có mang theo ô, vậy mà cuối cùng lại vẫn bị mưa ướt sính. Khoảnh khắc khi hai cô nàng đó nghe thấy tiếng ngâm nga của tôi chắc chắn là sự kiện tồi tệ nhất của ngày, và vậy mà cả sau đó, khi chúng tôi chơi game cùng nhau, tôi đã gặp chút khó khăn khi tìm kiếm một điều gì đó đáng giá từ đó.

Và vậy mà, tôi lại cảm thấy thỏa mãn một cách kỳ lạ khi tắt màn hình điện thoại, như thể tôi đã gặt hái được kha khá trong hôm nay vậy.

——————————————————————————————————————————-

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Trả hàng anh em đây :))) nói thật là chap 4 này bản eng cực kỳ nhiều sạn, như kiểu ông trans vừa bú cần vừa dịch ấy, làm tôi phải vừa dịch vừa nhắn tin với lão BaTooLo để giải đáp thắc mắc và bị dịch chậm. Nếu có bất cứ vấn đề gì mong anh em thông cảm nhé :(((

P/S: 2 chap sau có sự kiện khá là thú vị đấy :))))

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Nhân tiện thì vì tâm trạng đang tốt nên khả năng từ giờ tới cuối tuần tôi cày hết vol 1 cho anh em nhé :))) ông nào hôm kia rủa tôi bị crush phũ ra xin lỗi tôi ngay :)))))

u67551-f6bdf298-fee7-4ec1-afd7-ba69538fab89.jpg


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.