Tairiku Eiyuu Senki

Chương 25


Theo ý kiến của tôi, nếu mà khó có thể phòng thủ thì ta nên chủ động tấn công vào trại của địch.

Dù kỵ binh địch dùng lối đánh du kích, nhưng họ vẫn cần nơi để nghỉ ngơi.

Tôi không nghĩ là có nhiều nơi phù hợp ở quanh đây để họ dựng trại đâu, đặc biệt là sâu trong lãnh địa của đất nước này, chúng cũng không thể hành động bất cẩn vào ban ngày lúc mà chúng dễ bị phát hiện nhất.

“Trung đội trưởng-dono, anh có bản đồ xung quanh khu này không?”

“Aah, đây này.”

Trung úy Tarnowski đem ra một tấm bản đồ khá lớn. Tấm bản đồ thể hiện một vùng lớn gồm thị trấn biên giới Kobari và một thị trấn thuộc tỉnh phía Đông gọi là Wroclaw.

Vị trí hiện tại của chúng tôi là giữa Kobari và Wroclaw, là một vùng đồng bằng tên là Legnica.

Từ vị trí của con đường lớn và thời gian chúng tôi khởi hành từ Kobari… Tôi đánh dấu ước chừng vị trí hiện tại.

“Địch đến từ hướng Đông-Nam.”

“Vậy nên. Nếu đi về phía Đông quá nhiều thì sẽ là Wrocław. Chúng sẽ tránh khu vực dân cư, và những con đường lớn nơi mà khả năng cao chúng bị phát hiện.”

Tôi cũng đã nghĩ đến khả năng chúng bỏ trại, nhưng mà khả năng đó không cao.

Phía Tây thì càng không có chuyện đó, Wroclaw thì ở phía Đông, thị trấn Świdnica nằm ở phía Nam.

Wrolaw là thị trấn lớn nhất quanh đây và có rất nhiều người. Ở đây diễn ra nhiều hoạt động kinh tế nên giao thông cũng như vậy.

Mặc dù Świdnica là một thị trấn nhỏ nhưng ở đó vẫn có người. Nên sẽ rất khó khăn cho chúng nếu bị phát hiện.

Nói cách khác, nơi mà kỵ binh địch đang cắm trại là ở ở phía Đông, không gần Wroclaw và  Świdnica, tránh xa đường lớn và các thị trấn khác, nơi mà binh lính và ngựa có thể nghỉ ngơi và có thể ở đó có nhiều điểm mù.

Xung quanh đây, chỉ có một nơi có thể phù hợp với những điều kiện trên.

“Tôi đoán trại của địch ở đâu xung quanh hồ Mietkowskie. Ở đó cũng có nhiều đám rừng nữa.”

Trại của quân địch được tìm ra như vây. (Trans: Sao tìm nuột dữ vậy.)

Tuy nhiên, có một khó khăn nếu chúng tôi tấn công trại của địch. Đó là công chúa.

Chúng tôi không thể để cô ấy một mình và cũng không thể chia đội hộ tống làm 2 và tấn công cùng 1 lúc. Có nên đem cô ấy theo không? Tôi đã nghĩ đến chuyện đó nhưng cô ấy không được nhanh cho lắm và chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô ấy bị thương.

Uuun… Không còn cách nào khác là chúng tôi nên giấu cô ấy ở một ngôi làng gần nhất. Cùng lúc đó, chúng tôi sẽ đem những người lính bị thương với các toa xe đến đó. Công chúa có vẻ cực kì ghét kế hoạch đó nhưng đây là trường hợp khẩn cấp phải không? Hơn nữa có ổn không nếu dùng xe của quý tộc để chở những binh lính cần chữa trị?

Ngôi làng nằm 5km ngược đường với hướng đi về hồ. Sẽ tốt khi chúng tôi có thêm khoảng cách so với quân địch, nhưng mà nếu vậy chẳng phải chúng tôi phải lếch bộ thêm 10 km à. Ugh.

…Tôi không biết là công chúa có thể ở với những người dân nghèo không? Sợ rằng cô ta sẽ gây rắc rối cho dân làng.

“Sẽ rất nguy hiểm nếu mà ta ở một mình vì vậy sẽ tốt hơn nếu để có vài người xung quanh.”

Công chúa có thể đọc được tình hình hiện tại ư? Bất ngờ đấy. Chắc cô ấy đã biết là không nên ích kỉ từ các chuỗi sự kiện đã xảy ra. Cô ấy sáng dạ ấy chứ.

Và thế là chúng tôi để hai nữ sinh lại để làm nhiệm vụ hộ tống công chúa. Riêng công chúa thì muốn Sara ở lại, nhưng….

“Tôi sẽ đi với Jozef.”

“Eh, nhưng Sara giỏi về kiếm thuật nên cậu có thể bảo vệ công chúa nếu lỡ có việc gì xảy ra.”

“Có phải vì tôi giỏi kiếm thuật nên tôi không được tham gia nhóm tấn công hả?”

“Aah, uuh…. Nhưng Sara nếu có chuyện gì xảy ra thì…”

“Nếu có chuyện gì xảy ra với học trò của tôi thì tôi sẽ hối hận nếu vẫn ở đây.”

Sau tất cả thì Sara vẫn không chịu nghe và cuối cúng thì Sara và tôi cùng tham gia vào nhóm tấn công. Radek? Cậu ta bị bắt phải tham gia. Cậu ta không bị thương, là đàn ông và trông cậu ta cũng có vẻ cũng muốn đi.

Công chúa thì giả danh là con gái của một Bá tước nên chắc việc này sẽ ổn thôi.

Chúng tôi để những người lính bị thương lại ngôi làng. Tôi nghĩ việc đó sẽ gây ra nhiều rắc rối nhưng y tá ở đây lại chăm sóc họ tận tình.

“Vì họ cố gắng để bảo vệ cho chúng ta”- Họ nói.

Hay thứ gì đó tương tự vậy. Có thể vì quốc gia này bị bao quanh bởi các quốc gia lớn khác nên đây là lúc ngôi làng nhỏ này thể hiện lòng yêu Tổ quốc?

Thật khác biệt khi tôi vừa nghe về mặt tối của Silesia cách đây vài phút.

Vấn đề còn lại là. Những cái xác của người quen, thi thể của đồng đội và kẻ thù vẫn ở đó. Vì không còn chỗ chứa nữa nên tôi rất xin lỗi.

“Không còn nhiều thời gian để đi đến cái hồ hướng Đông-Nam, nơi dự đoán là có địch. Chúng tôi cần tìm ra trại địch trước mặt trời lặn, đồng thời tấn công và tiêu diệt địch.

Bây giờ là chuẩn bị 11 giờ trưa. Mặt trời lặn lúc 5 giờ chiều, thời gian giới hạn là 6 tiếng. Nếu mà tính luôn cả thời gian từ làng đến đó… thì chỉ còn lại 4 tiếng thôi.

Sẽ rất khó khăn đây.

“Vậy thì xuất phát nào!”

“Rõ!”

Tiềm lực quân sự của chúng tôi toàn là nghiệp dư với vỏn vẹn 19 bộ binh.

__

“Chỉ huy, chúng ta nên làm gì?”

Kế hoạch đề ra là phải thành công trong cuộc tấn công đầu tiên. Vì thông tin là chính xác và đội hộ tống của địch thì yếu.

Nhưng mà chuyện đó đã thất bại, đây là một thất bại trầm trọng. Nếu vẫn cứ thế này thì chúng ta sẽ không thể quay về nước được.

“Chỉ huy.”

“Ta đang nghe đây.”

Chúng ta làm gì đây? Nếu mà chúng ta rút lui, con đại bàng trắng, con công chúa sẽ xa tầm với của chúng ta.

Vậy chúng ta nên tấn công một lần nữa? Sẽ rất nguy hiểm nhưng không còn lựa chọn nào khác.

Chắc mấy tên đó đang kiệt sức sau cuộc đột kích. Có khả năng cao là chúng đang ở ngôi làng gần nhất để giữ công chúa bình tĩnh.

Ta muốn gửi trinh sát để xác nhận việc đó… nhưng sự chống trả của quân hộ tống là nhiều hơn ta nghĩ.

Nhóm 2 và 3 tấn công bộ binh địch mất 4 người, đội 1 kiểm tra toa xe với ta mất 3 người, nói cách khác, quân ta cũng bị thương nặng. Mặc dù họ được chữa trị bằng phép thuật, nhưng không ở trạng thái có thể chiến đấu. Tóm lại, ta không thể gửi trinh sát được.

Thêm cả ta, những người lính còn lại ở nhóm 2, 3 và những người ở lại trại thì tổng cộng có 9 kỵ binh.

Không thể nào có thể tấn công bất ngờ vào ban ngày như thế này được. Không có cách nào khác ngoài đợi một đêm nữa tấn công thôi.

“Tối nay, chúng ta sẽ tấn công làng. Đừng lơ là việc chuẩn bị.”

“Thua ngài!”

Đây là cơ hội cuối cùng.

Nếu mà thất bại thì….

“Chỉ huy… Là địch!”

“Cái gì!?”

Đội hộ tống của địch đang tấn công chúng ta.

 __

Cái hồ mà Trung úy Tarnowski nói được bao phủ bởi một khu rừng và rất khó có thể nhìn vào bên trong. Vì vậy cần có thời gian để tìm ra trại địch.

Nhưng nhờ đó mà địch cũng khó phát hiện. Chắc giờ chúng cũng lơ là cảnh giác. Chúng không biết là chúng tôi đã đến phía ven hồ.

Có lẽ chúng đã kiết sức sau trận đột kích hôm qua… Un, chắc vậy. Họ sẽ tấn công tiếp vào đêm nay sau khi nghỉ ngơi.

Giả sử có thêm một nhóm ở trong trại, nên số lượng canh phòng cũng không nhiều nên đây sẽ là lỗ hỏng để chúng tôi khai thác.

“Sara, có bao nhiêu tên?”

“Không rõ nhưng… hiện giờ chỉ thấy 2 tên đang đứng.”

2 người ư… vậy mấy tên khác đang ngồi hay có thể đang ngủ. Tôi tự hỏi chúng ta có thể tấn công lúc này không…

“Sara, chúng ta sẽ trở về vào báo với Trung đội trưởng-dono. Và di chuyển khẽ thôi, ok.”

“Hiểu rồi.”

Chúng tôi hoàn thành xong nhiệm vụ do thám và trở về nơi Trung úy Tarnowski đang đợi. Kẻ địch sẽ không để ý đến chúng tôi, vì chúng tôi không trang bị thứ gì cả và thậm chí đi bằng chân trần để không tạo ra tiếng động.

Sau khi báo cáo với Trung đội trưởng-dono, anh ấy lập tức ra lệnh.

“Được rồi, chia thành 3 nhóm bao vây trại. Nhóm 1 phía Đông, Nhóm 2 phía Bắc và nhóm còn lại ở phía Tây. Tiêu diệt địch và dồn chúng đến hồ. Không để kẻ nào trốn thoát.”

“Rõ.”

Sara, Radek, tôi và 3 nông binh nữa ở nhóm 1, tổng cộng là 6 người ở nhóm 1. Trung úy ở nhóm 2 tấn công khu vực phía Bắc.

… Cuối cùng cũng phải giết người ư? Vậy là chúng tôi làm bài thi trước kỳ hạn à?

“Yosh, vậy mỗi người hãy đi đến địa điểm đã sắp xếp. Và đừng để bị phát hiện.”

Khoảng 10 phút nữa cuộc đột kích trên bờ hồ yên tĩnh sẽ bắt đầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.