Tonari no Seki ni Natta Bishōjo ga Hore Saseyou to Karakatte Kuruga Itsunomanika Kaeriuchi ni Shite Ita

Chương 14: Người bạn


Sau bữa trưa, Yuki không bận rộn gì, nên cũng như Yui ngồi bên cạnh, cậu lôi điện thoại ra nghịch.

Dù sao thì, cuộc đối thoại hồi nãy có khi đã làm Yui bị xúc phạm thực sự, hoặc có lẽ chỉ là cô nàng mải dán mắt vào điện thoại thôi. Khi cô ấy đang dùng ngón tay lướt lướt trên màn hình, cái aura của cô nàng khi không nói chuyện thực sự ấn tượng.

Ngay khi Yuki mở điện thoại lên, cậu nhận được thông báo tin nhắn.

Khi cậu mở app, hàng dài tin nhắn nhảy ra như thể chúng đã bị dồn lại một đống trước đó.

“Anh ăn chưa Yuki-kun?”

“Anh có buồn ngủ không?”

“FOOOOOOOOOOOO!”

Tất cả đều là từ Miina, nhưng cậu không lấy làm ngạc nhiên.

Bản thân cái điện thoại này gần như là độc quyền của Miina rồi.

“Bữa trưa ở trường hôm nay là một thảm hoạ! Đầy nhóc đám cây xanh mini.”

“Cây xanh mini” có vẻ là súp lơ xanh.

Cậu nhắn lại cho cô bé “Hôm nay anh ăn trưa bằng bento. Ngon lắm đó.” Và được hồi đáp ngay lập tức.

“Không công bằng. Miina cũng muốn có bento!”

“Có rau chân vịt và mấy cái khác nữa.”

“Thôi khỏi ạ!”

Cảm giác như thể họ đều đang nhìn vào điện thoại cùng lúc vậy.

“Trường không cho học sinh mang điện thoại, nhưng mọi người đều lén lút sử dụng mà!” Miina nài nỉ.

Cậu cứ tưởng con bé sẽ ngưng cầm theo nó từ cái lần bị phát hiện và tịch thu khá lâu về trước và được trả lại một cách thiếu thiện chí, nhưng con bé chưa rút được bài học rồi.

“Sao hôm nay em lại cầm theo điện thoại?”

“Em đang trong nhà vệ sinh. Không đời nào họ phát hiện đâu.”

Lời tuyên bố này lúc nào cũng làm cậu cảm thấy lo lắng.

Cậu tự hỏi con bé đang làm cái gì trong nhà vệ sinh vào giờ nghỉ trưa không biết.

“Bọn bạn em…”

“Dufufu”, và cô nàng cuối cùng cũng tỉnh lại.

「Ô…ồ, th…thôi nào, đây đâu phải tính cách cậu, đúng không?」

「Thế thì Yui thôi nhé.」

Và khi cậu nói vậy, Yui lại hoá đá tập hai.

Lần này, khi ánh mắt họ đụng nhau, thêm một lần nữa nước da của Yui chuyển đỏ, và cuối cùng thì cô đột ngột im lặng đứng lên.

Và rồi, không nói một lời nào, cô quay lưng và chuồn ra khỏi lớp với tốc độ nhanh nhất.

….Hmmm…khiến cô ấy giận mất rồi à?

Cô nàng quả thực khó hiểu mà.

Nhưng bởi vì mình tự dưng gọi cô ấy bằng tên, nên mình xứng đáng bị giận vậy rồi.

Trong lúc cậu đang nhìn vào cái ghế trống mà vừa nãy Yui vẫn còn ngồi, điện thoại cậu lại rung lên và cậu nhận được một tin nhắn khác.

“Này, cậu có bao nhiêu người bạn, Yuki-kun?”

“Hai.”

“Mmmm…không tệ nha, Yuki-kun.”

(May quá.)

Yuki thở phào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.