Tonari no Seki ni Natta Bishōjo ga Hore Saseyou to Karakatte Kuruga Itsunomanika Kaeriuchi ni Shite Ita

Chương 18: Lời cảm ơn


Hôm sau là một ngày đầy nắng sau chuỗi ngày mưa dầm dề, và mặt trời sớm mai ló ra giữa những đám mây lững lờ.

Yuki tới trường khá sớm và ngồi vào chỗ, tắm mình dưới ánh mặt trời sáng sớm xuyên qua khung cửa sổ, đơ người ra “quang hợp”.

Khi tâm trí cậu đang tràn ngập sự sảng khoái, Yuki không còn màng tới đống bài tập về nhà và bài chuẩn bị mà cậu chưa thèm thó tay vào, và Keitaro thấy vậy hỏi cậu 「Ông còn sống không đấy?」

Quả đúng là chỗ ngồi cạnh cửa sổ là số dách mà. Hạnh phúc quá đi.

Khi Yuki đang say sưa trong hương vị hạnh phúc, một tiếng lạch cạch vang lên và chỗ ngồi cạnh cậu bắt đầu trở nên ồn ào.

「Buổi sáng vui vẻ. Fufu, cậu đang nhìn cái gì đấy?」

Yui mỉm cười vui vẻ hỏi cậu.

「Chào buổi sáng.」Yuki đáp lại, và Yui gật đầu ngồi vào chỗ của cô nàng.

「Tớ để ô của cậu ở giá để ô rồi nhé. Mang ô vào một ngày nắng như này thực sự ngại chết đi được.」

「Ừm, tôi hiểu. Xin lỗi, tôi không tính trước được chuyện này.」

「Không, tớ không phiền gì đâu…」

Yui hơi ngượng.

Mà đằng nào Yuki cũng phải cầm ô về lúc tan học để đề phòng trời có thể mưa ngày hôm sau.

Hôm trước tất cả chỉ là hành động nhất thời, sau đó cậu nhận ra rằng cho mượn ô ở tình cảnh ấy thực sự có thể đem tới một số loại rắc rối về sau.

Ừm, sao cũng được.

Rồi cậu nhanh chóng lấy lại được sự điềm tĩnh.

Yui lấy ra một chiếc hộp nhựa từ cặp của cô ấy và giơ về phía tôi 「Cho cậu nè.」

Khi Yuki cầm lấy nó, chiếc hộp nhẹ hơn cậu tưởng.

「Cái gì vậy?」

「Quà cảm ơn ngày hôm trước.」

Yui mỉm cười đáp, và Yuki mở hé nắp hộp ngó vào bên trong.

Ở trong đầy nhóc những vật thể hình tròn màu lúa mì.

「Bánh quy à?」

「Ưm. Bánh quy nhà làm, ngon như nhà làm đó. Cậu cảm nhận được hương vị hạnh phúc chưa?」

Yui nở nụ cười thương hiệu của cô nàng.

Chuyện này hoàn toàn ngoài dự định của Yuki, nhất là khi cuộc trò chuyện trên LINE hôm qua kết thúc không êm đẹp chút nào.

Nó không phải bento, nhưng đây là lần đầu tiên sau rất nhiều năm cậu nhận được bánh quy tự làm.

Yuki chắc mẩm sẽ được thấy sự vui sướng trong đôi mắt Miina với món quà này, và cậu mỉm cười

「Cảm ơn, tôi vui lắm.」

「À ừ, Cậu khách sáo rồi.」

「Tôi có thể cho em gái tôi chỗ bánh này không?」

Không phải là cậu không thích bánh quy, nhưng khi cậu hỏi vậy, Yui cười đáp,

「Yuki-kun thực sự rất quan tâm em gái mình nhỉ.」

「Tôi không thấy vậy. Tôi cảm thấy chuyện đó khá là bình thường.」

「Thật ư? Tớ thấy việc đó thực sự ngầu đó, nhưng… 」

「Yui có anh chị em không?」

Khi Yuki hỏi lại, Yui bất động tại chỗ.…?」

「Tôi không giỏi nấu ăn, nên có một người nấu ăn ngon bên cạnh cũng tốt thật. Tôi rất trân trọng điều này.」

「Thật sao…? Mà cái gì cơ…?」

「Ừ thật.」

Sau khi gật gù đồng ý, Yui đột nhiên tỏ ra thận trọng và cô nàng giơ tay lên che miệng.

「Sao vậy?」

「Hửm? Chỉ là ngáp một cái thôi ấy mà…」

Nhưng một lúc sau, Yui vẫn không hạ tay xuống.

Yuki không hiểu lắm, nhưng có vẻ cô nàng khá là buồn ngủ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.