Tonari no Seki ni Natta Bishōjo ga Hore Saseyou to Karakatte Kuruga Itsunomanika Kaeriuchi ni Shite Ita

Chương 19: Tiết tự học


Ca thứ ba ngày hôm nay là tiết tự học vì giáo viên đứng tiết bận việc.

Ngay sau khi giáo viên lớp bên cạnh thông báo rằng tiết này sẽ tự học vì giáo viên tiết này xin nghỉ, cả lớp liền biến thành một cái chợ vỡ.

Một vài đứa bắt đầu lôi manga ra đọc hoặc ngồi vọc điện thoại, đám còn lại thì lê ghế đi tụ tập, và rồi sự ồn ào trước đó dần dịu đi.

Ở giữa sự hỗn loạn đó, Yuki yên vị tại góc lớp, nằm ườn ra bàn nghe nhạc từ cặp tai nghe nối với máy chơi nhạc.

Cặp tai nghe này là quà năm mới của cậu.

Khi Yuki đang mải nghe nhạc và chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, vai cậu đột nhiên bị vỗ

「Cậu đang nghe gì đó?」

Khi cậu uể oải ngước lên, như dự kiến, Yui đang hơi nghiêng đầu nhìn cậu.

Cô nàng chỉ còn ngồi bằng mép ghế, trườn người hẳn qua bên này.

Cái ghế tiến sát về phía Yuki hơn, làm cậu hơi toát mồ hôi.

Yuki đáp lại câu hỏi một cách bất cần

「Mozart.」

「Ể, nhạc cổ điển à? Cậu có chơi nhạc cụ nào không Yuki-kun? Nhà cậu có truyền thống âm nhạc à?」

「Không, không hẳn. Tôi chỉ thấy nó ở nhà và tò mò xem tại sao nó lại nổi như vậy.」

「…Câu chuyện điển hình nhỉ. Cậu có mối hận thù với người nổi tiếng à?」

Có lẽ tôi chỉ là một gã thích tự mình khám phá mà thôi.

Tôi không thể phủ nhận sự thật rằng đơn giản là do tôi có quá nhiều thời gian rảnh.

「Thế rốt cục là như nào?」

「Không rõ. Đơn giản là nó giúp tôi dễ ngủ, vậy là được.」

「Không được tý nào cả.」

「Vậy, chúc ngủ ngon」 , nói rồi Yuki khoanh tay và úp mặt xuống.

「Ja-jan!」

Cậu lờ đi.

「Nè, nhìn, nhìn này.」

Vì quá ồn nào, Yuki không còn lựa chọn nào khác, đành ngóc đầu dậy.

Và Yui khoe cậu cái gì đó trông như một cuốn sổ tay trong khi giở nhanh một lượt các trang.

Trông có vẻ có kha khá chữ được viết trong đó, nhưng cậu vẫn chưa hiểu mô tê gì cả.

「Cái gì vậy?」

「Trò ghép đáp án.」

「Gì cơ?」

「Không ăn thua. Nó không hiệu quả.」

「Chuyện gì vậy?」

Yui ngưng lại với một dáng điệu kì quái, và nhẹ nhàng thở dài.

Và khi cô nàng buông hai tay ra khỏi má, Yui quay trở lại với khuôn mặt điềm tĩnh.

「Kể cả khi tớ không cười, tớ vẫn dễ thương nhé. Yui-chan đáng yêu ngay cả những lúc bình thường.」

「Ồ, ra vậy. Nhưng cậu cũng rất tốt bụng nữa, Yui.」

「Vâng?」

「Cậu đã nghĩ rất nhiều để tìm cách làm tôi cười đúng không?」

Khi Yuki nói vậy, cái khuôn mặt bình thản của Yui dần bay biến.

Lần này, khi cô nàng ngoảnh đi chỗ khác, đôi má cô nàng có hơi ửng hồng.

「À ừm, vì thế vẫn nên tìm cách làm cậu cười thì hơn…」

「Tôi hiểu. Nhưng mà cũng đâu có gì buồn cười đâu.」

「Được thôi, tớ chấp nhận thử thách này.」

Yui thận trọng đứng dậy và bắt đầu lắc bàn của Yuki.

Nhưng ngay sau đó, cô nàng lớp trưởng ngồi ngay trước Yuki nổi cáu, quát 「Takasuki-san, giữ trật tự! 」


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.