Tonari no Seki ni Natta Bishōjo ga Hore Saseyou to Karakatte Kuruga Itsunomanika Kaeriuchi ni Shite Ita

Chương 3: Seatmate Killer


Yuki đặt cặp sách lên bàn, sau đó kéo ghế ra.

Sau khi cậu đã yên vị tại chỗ, đột nhiên cô nàng cùng bàn Yui, đang nghịch điện thoại, quay ra mỉm cười với cậu.

「Chào buổi sáng.」

「Ừm, chào buổi sáng. 」

「Ufufu, sao cậu cứng nhắc vậy? 」

「Thì, chúng ta đâu có thân thiết gì đâu. 」

「Thì chưa thân… Nhưng chúng ta cũng là bạn cùng lớp chứ bộ. 」

「Cho dù là thế, nhưng hình như tôi với cậu chưa từng nói chuyện với nhau trước kia thì phải. 」

「Mồ, thế nếu cậu muốn bắt chuyện thì cứ tự nhiên ha. 」

Vừa cười khúc khích, Yui vừa tiến lại gần cậu hơn.

Đã được ba tháng từ đợt đổi lớp, nhưng cậu không có chút kí ức nào về việc trò chuyện của hai đứa, ngoại trừ mấy câu chào xã giao.

Trước kia, hai người ngồi cách xa nhau, còn chưa kể tới cậu với cô ấy chẳng có một lí do gì để liên lạc với nhau hết. Nhưng ngay khi họ trở thành bạn cùng bàn, mọi chuyện tự dưng thành như thế này đây.

Chuyện chẳng phải do tính cách của Yuki hay là trạng thái “chỉ là bạn cùng lớp” thay đổi.

Đúng thật là cái nickname “Seatmate Killer” không phải chỉ để trưng.

Dù sao thì, Yuki có xu hướng không bắt chuyện với bất cứ bạn cùng bàn là nữ nào trước kia.

Miễn là những người khác không bắt chuyện với cậu, cậu sẽ không mở lời, nhất là khi chẳng có vấn đề gì quan trọng để nói cả.

Cậu nếu không né tránh chuyện ập tới thì cũng là không thèm theo đuổi chuyện cần theo. Đó là lí do nhiều bạn học tách biệt với cậu.

Sau màn chào hỏi, Yuki bắt đầu lôi đồ đạc từ trong cặp ra mặt bàn. Sau đó cậu vùi mặt vào cuốn sách và bật chế độ “im lặng”.

Ngay lập tức, cậu có cảm giác có ai đó đang nhìn chằm chằm vào cậu, nhưng cậu quyết định bơ đi. Có lẽ Yui không thể nhịn được nữa, nên cô liền bắt chuyện với cậu.

「Nè nè, cậu đang đọc cái gì đó? 」

「Sách!」

「Gì đáp kì quá à, cứ như có nguyên bức tường Berlin giữa chúng ta vậy á.」」

「Nhẫn thuật gì đây? Đợi đã, cậu tính ăn nó thiệt hả?」

Ngay khi cậu nghe tới mấy thứ tình yêu tình báo, cơ thể cậu liền kêu gào phản đối như thể dị ứng vậy.

Nghiêm túc mà nói, nó có thể là vấn đề dị ứng thật, hoặc nó chỉ là thứ cậu không thấm nổi thôi. Dù sao thì yêu đương là cái gì đó mà Yuki cảm thấy không liên quan tới mình.

Từ lúc cha sinh mẹ đẻ tới giờ, đừng nói tới bạn gái, tới bạn nữ cậu cũng chẳng có một mống.

Yui tiếp tục dúi cuốn sách cho Yuki, nhưng cậu giơ hai tay lên và cố gắng từ chối.

Tôi sẽ không giao con gái tôi cho cậu đâu! Đừng có mà quay trở lại!

「Cậu đừng làm mọi chuyện kì cục thêm được không?」

「Hehe, bởi vì cậu trông như thể mấy ông bố chuẩn bị nói như vậy ý. Cậu kì thiệt đó Narito-kun.」

「Tôi không kì, tôi hoàn toàn bình thường.」

“Chẳng có ai bình thường hơn mình.” là điều Yuki đang nghĩ trong đầu.

「Mừng ghê. Rằng bạn cùng bàn của mình thú vị như này.」

「Không, tôi không có thú vị gì hết.」

“Chẳng có ai kém thú vị như tôi cả.” Cậu liền nghĩ như vậy.

「Ufufu…Dù sao thì rất vui được gặp cậu, lần nữa.」

Yui kề sát vào Yuki trong khi mỉm cười.

Ngay lúc này, lần đầu tiên, Yuki có thể nhìn trực diện vào mặt của cô ấy.

Đôi chân mày uốn cong dưới làn tóc mái. Mắt cô khá tròn và nó thực sự rất đẹp.

Cô có một cánh mũi nhỏ và nhọn, và đôi môi lên màu rất đẹp đó có chút ánh bóng.

(Hiểu rồi, vậy ra đây là cô ấy)

Số một của lớp…Không, một trong những hoa khôi của trường luôn rồi, người sở hữu cái tên “seatmate killer”

Khi đã tới ngưỡng này, thì việc cô ấy nhìn xinh hay xấu không phải là vấn đề nữa. Nó sẽ chỉ còn phụ thuộc vào tuýp người của bạn, như là bạn thích gái đẹp hay là gái xinh.

Một người như cô ấy, lại đang cười một cách vô tư với cậu.

「Hmm? Có chuyện gì sao? 」

「Không…」

Dường như cảm thấy Yuki nhìn chằm chằm mình, Yui quay qua nhìn cậu, chớp chớp mắt với khuôn mặt bối rối.

Yuki liền chuyển góc nhìn xuống dưới ánh mắt nhỏ, và nó rơi vào đôi môi của nhỏ.

(Răng cô ấy đẹp thật, ghen tỵ ghê.)

Cậu liền nghĩ vậy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.