Tonari no Seki ni Natta Bishōjo ga Hore Saseyou to Karakatte Kuruga Itsunomanika Kaeriuchi ni Shite Ita

Chương 5: Chai nước cảm ơn


Giờ nghỉ trưa.

Trong khi Yuki đang ăn cơm nắm cậu chuẩn bị từ nhà, Keitaro cùng với âm thanh ồn ào từ đôi dép lê của cậu ta xuất hiện.

Vừa uống lon nước ép, cậu ta vừa hỏi Yuki về vụ chỗ ngồi.

Còn với Yui, cô ấy ngồi ăn trưa với hội con gái, nên chỗ ngồi của cô ấy hiện đang trống không.

「Sao ông không ngồi xuống? 」

Cậu chỉ vào chỗ ngồi của Yui và hỏi Keitaro, người đang đứng dựa vào tường.

Nhưng Keitaro lắc đầu nguầy nguậy từ chối đề xuất này.

「Ô nè, ông nghĩ chỗ ngồi đó là của ai hở? Tôi mà đặt mông xuống chỗ đó là tôi sẽ thành đối tượng bị truy sát hàng đầu mất.」

「Từ ai?」

「Tất nhiên là từ lũ trai đằng kia. Tụi nó thoạt nhìn giống những quý ông thật đấy, nhưng thực ra là một lũ sẵn sàng ngửi ghế liếm bàn ngay khi chúng nó có cơ hội cho mà xem.」

「Đúng là một lũ biến thái.」

Cố gắng ngửi chắc cũng ít nhiều có thành quả, nhưng cậu nghĩ nếu liếm bàn thì chỉ có vị của gỗ chứ có quái gì khác đâu.

Sau hành động đề cao giá trị chỗ ngồi của Yui, Keitaro quay ra thì thầm với Yuki.

「Thế như thế nào rồi? Trở thành bạn cùng bàn với nhỏ thấy như nào? 」

「Ừm thì tôi nghĩ cô ấy là một người tốt. 」

Trong khi nghe tôi trả lời vậy, Keitaro vừa nhe răng cười vừa nói “Hô hô..”

「Ara ara, đừng có nói ông đã đổ chỉ sau có nửa ngày nha? Chà, ngay cả người như Narito cũng sẽ phải ngã vào tình yêu khi có một cô gái xinh xắn cỡ vậy chào cậu với cái nụ cười hút hồn đó thôi nhỉ. Ít nhất thì mọi người miêu tả nó như vậy với tôi.」

「Cô ấy cũng giúp tôi vụ bài tập về nhà nữa.」

「Vậy nhỏ thực sự là một người tốt. Đợi đã, đó đâu phải thứ chúng ta đang bàn luận….Mà sao ông lại để lộ mặt dở của mình như thế? Lẽ ra ông phải thể hiện hơn thế chứ. Cho nhỏ thấy mặt tốt của mình đi!」

Rồi cậu ra bắt đầu nài nỉ Yuki kể lại chuyện xảy ra liên quan tới vụ bài tập về nhà. Nhưng kể chuyện đó với ông tướng này sẽ chỉ phiền hơn mà thôi.

Sau khi nhồi cơm nắm vào miệng tôi, Keitaro nhìn cậu và nói

「Để phòng xa thì tôi cho ông lời khuyên này. Nếu không khí giữa hai đứa ông có tốt đẹp, kể cả khi thực sự là như vậy, thì đó là do nhỏ nói chuyện với ai cũng như thế hết, thế nên đừng có mà ảo tưởng đấy.」

「Ừ thì tôi cũng đâu nghĩ theo hướng đó đâu.」

「Tóm lại thì, nó như kiểu hiệu ứng bạn cùng bàn thôi. Thế nên đừng có cả nghĩ.」

「Tôi chưa từng nghe về loại hiệu ứng này trước đây. Nó giống hiệu ứng cầu treo à?」

「À, tôi uống ở mép bên này nên cậu cứ uống ở mép bên kia đi.」

「Sao cậu có thể nói chuyện đó thẳng thừng vậy?」

「Thì như tôi đã nói…. Tôi không thực sự quan tâm mấy chuyện này lắm.」

「Fufu…Chúng ta, ừm…tớ cũng thế, tớ chỉ muốn nói với cậu là không phải tớ quan tâm mấy chuyện như này đâu nhé…..」

「Nếu vậy thì cứ uống thoải mái đi.」

Cậu đưa cô ấy chai nước.

Yui cầm lấy nó, nhưng mà một lúc sau, với bộ mặt đăm chiêu, cô ấy vẫn không uống một ngụm nào.

Rồi đột nhiên cô ấy nhìn vào cậu như thể cô ấy chuẩn bị phàn nàn điều gì đó.

「Sao vậy?」

「Eto….Ý tớ là, cậu cứ nhìn tớ như thế tớ không có uống được! Cậu nhìn ra chỗ kia được không!」

Cô ấy bắt tôi nhìn qua bên phải, mặc dù cậu không biết tại sao cậu phải làm như vậy.

Có phải cô ấy chuẩn bị thay đồ đâu, sao cậu lại phải ngoảnh đi nhỉ?

Trong khi đang mải nghĩ, cậu nghe cô ấy nói “Xong rồi”, nên cậu quay lại và cô ấy nhanh chóng đẩy trả cậu chai nước. Khi Yuki nhìn vào bên trong, nó hầu như không vơi đi tẹo nào.

「Hmm? Cậu có uống chưa đó? 」

「Có, tớ uống rồi. 」

「Nhưng sao nó không vơi đi tẹo nào? 」

「TỚ UỐNG RỒI! 」

Cậu nghĩ cô ấy đâu cần tức giận tới nỗi mặt mũi đỏ hết cả lên vậy chứ.

Có vẻ cô ấy không thích vị này cho lắm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.