Tonari no Seki ni Natta Bishōjo ga Hore Saseyou to Karakatte Kuruga Itsunomanika Kaeriuchi ni Shite Ita

Chương 7: Trò chơi Khiến chàng phải đổ


Khi Yuki chỉ ngón tay về phía Yui, cô ấy chỉ nghiêng đầu và nói “Để xem nào…”

Nhưng lát sau, cô cười lớn và nói,

「Cậu đoán đúng rồi.」

Cô chỉ ngược lại cậu.

Và từ từ, ngón trỏ của cô tiến dần về phía cậu, nhưng trước khi ngón tay của họ có thể chạm nhau, Yuki hạ tay xuống.

「Nếu tớ đúng là như vậy thì cậu định làm gì?」

「Nhưng mà nó thực sự là vậy, đúng chứ?」

「CẬU SAI RỒI! Tớ đã thực sự háo hức xem cậu sẽ nói gì, nhưng chuyện quái quỷ gì đây? Cậu thực sự nghĩ tớ là loại người sẽ làm như vậy ư? Và danh dự của tớ làm gì còn nếu tớ chơi trò chơi như vậy?」

「Ý tôi là, cậu luôn trêu chọc người khác…」

Mặc dù cậu chưa nghĩ tới động cơ của cô ấy, nhưng nếu phán đoán của Yuki mà sai thì khó có lời giải thích nào khác cho những hành động của cô ấy.

Nói cách khác, nếu cậu đoán đúng, thì nó giải thích mọi hành động của cô ấy trong phút mốt.

Từ góc nhìn của Yuki, những gì cậu thấy là một đứa trẻ mà thường sẽ hay bị mắng mỏ vì làm mấy trò ranh mãnh một cách bất chấp.

「Tôi nghĩ trong tương lai cậu nên chọn mấy cậu chàng nào nhìn hứa hẹn một chút.」

「Tớ đã nói rồi mà, cậu nghĩ sai rồi! Tớ không phải như vậy.」

「Thế sao cậu lại cố gắng bắt chuyện với tôi?」

Cuối cùng điều muốn hỏi nhất cũng thoát ra khỏi miệng cậu.

Trong suy nghĩ của Yuki, đây lẽ ra phải là phân cảnh mà Yui sẽ bắt đầu phải đổ mồ hôi lạnh vì hành động của cô bị vạch trần. Nhưng những gì thực sự xảy ra lại hoàn toàn trái ngược.

Yui, chớp chớp đôi mắt, nói

「Cố gắng bắt chuyện với cậu… À! Tớ hiểu rồi. Nếu nói như vậy… Thì cậu đã bắt đầu đổ tớ rồi chăng?」

Đột nhiên cô ấy ngả người về phía Yuki, và nhìn cậu bằng ánh mắt trêu ghẹo.

Loại tấn công này, ngay cả đó là Yuki thì cũng không khỏi dính đạn.

Yui bắt đầu càu nhàu trong khi đối mặt với Yuki.

Cũng phải nói, Yuki cảm thấy khá rắc rối khi thấy mặt cô ấy đột nhiên chuyển đỏ như vậy, nên cậu cứ nhìn chằm chằm vào mặt cô ấy trong lo lắng. Nhưng điều đó khiến Yui cảm thấy để tâm tới ánh nhìn của cậu, và để lảng tránh nó, cô quay lưng lại.

Và cô bỏ lại một Yuki đang bị đơ phía sau.

「Chết tiệt~~Sao có thể trông bình tĩnh như vậy được chứ ~~….Cậu cứ đợi đấy!!!~~~」

Và thế là cô tự lầm bầm với bản thân, và bắt đầu bước đi thật nhanh, như thể đang chạy trốn khỏi cậu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.