Tsuma wo Koroshite mo Barenai Kakuritsu

Chương 1


‘0.061%’

Buổi sáng của tôi luôn bắt đầu bằng việc bật máy tính trên chiếc kính điện tử của mình lên và kiểm tra dự đoán tương lai.

“Chà, thế này cũng phải thôi.”

Gần đây tôi chưa bao giờ thấy con số đó vượt quá 1%.

Khả năng tôi có thể giết vợ mình mà không bị phát hiện.

Đó là dự đoán tương lai mà tôi đã lập trình để tính toán.

Đã gần 15 năm qua kể từ khi máy tính để bàn có thể thực hiện những dự đoán đơn giản nếu bạn nhập câu hỏi. Nó đã được áp dụng ở nhiều lĩnh vực, và tôi cũng không phải là ngoại lệ khi sử dụng nó.

Vợ tôi và tôi có mối quan hệ mà bạn sẽ gọi là hôn nhân chính trị. Công ti mà ông nội tôi điều hành cùng với sự giúp đỡ tài chính từ cha của vợ tôi – giờ là bố vợ – được đề nghị và dẫn đến cuộc hôn nhân chính trị này. Tôi chỉ có vẻ bề ngoài bình thường, và không có thể làm được điều gì đặc biệt. Lý do cô ấy muốn lấy tôi đơn giả là vì một cô gái mình chưa bao giờ gặp lại thích thú với tấm ảnh chụp của tôi.

“Anh không nghĩ mình sẽ yêu em, nhưng nếu em thấy ổn thì…”

Mười năm đã trôi qua kể từ khi tôi nói điều đó với cô ấy. Và rồi đến cuộc hôn nhân của chúng tôi. Tôi chưa từng có bạn gái hay gì cả, nhưng ánh nhìn của cô ấy vẫn không hề thay đổi. Công ti của ông tôi tránh được việc phá sản và tôi sẽ là chủ tịch sắp tới của nó. Mọi việc đều đang tiến triển thuận lợi. Đối với thế giới và đối với lẽ thường tình mà nhìn nhận thì đó là lẽ dĩ nhiên thôi.

Nhưng mà tôi thì không nghĩ vậy.

Có lẽ vì có có cảm giác mãnh liệt rằng tôi đã bị mua bằng tiền, đến nỗi tôi có phần ghét cô ấy.

Nếu mà tôi không muốn, tôi chỉ cần đơn giản lắc đầu, nhưng mà tình hình không cho phép điều đó. Ý tôi là, khi công ti của ông nội sắp đến mức chỉ còn trụ được vài ngày, và trong trường hợp nó phá sản, một phần trong tôi bị thuyết phục bởi ông già cứng đầu của mình. Với tinh thần trách nhiệm cao vời vợi của mình ông ấy có thể thử và chọn cách biến chính mạng sống của mình thành tiền bạc. Ông từng nói rằng cuộc đời của ông là đủ để cứu tôi khỏi khoản nợ khổng lồ, vậy nên tôi chỉ còn cách chấp nhận cuộc hôn nhân này.

“Anh có thể giết em và lấy toàn bộ số tiền em được thừa kế cho riêng mình. Ngay cả vậy thì em vẫn đồng ý lấy anh chứ?”

Khi chúng tôi đã kết hôn, tôi đã ném những lời vô tâm đó vào cô ấy. Trong một khoảnh khắc, cô ấy đã làm bộ mặt ngạc nhiên, trước khi mỉm cười đồng ý.

“Vậy cũng ổn thôi. Em chỉ cần khiến anh yêu em trước lúc đó là xong phải không.”

Những lời thách thức đó của cô ấy khiến cổ trông như thể là một chiến binh điềm tĩnh và làm tôi mở to mắt ngạc nhiên mất một hồi. Và trong ngày hôm đó, tôi đã nhập câu hỏi ‘khả năng tôi có thể giết vợ mình mà không bị phát hiện’ vào trong máy tính. Sau khi nhập câu hỏi đơn giản đó, cỗ máy bắt đầu thu thập các nhân tố khác nhau, tính toán đến một giá trị gần đúng và cho ra kết quả. Con số đầu tiên đưa ra là ’38.235%’, cao đến bất ngờ khiến tôi đứng hình vì sốc khi nó gần tới tận 40! Tôi nghĩ vậy, nhưng rồi tôi nhận ra vợ mình bắt đầu đi du lịch từ ngày mai. Hơn nữa, đó lại là đi một mình. Giết cô ấy, và rồi ra vẻ rằng cô ấy vẫn đang ở nước ngoài nghe cũng có vẻ khả thi.

“Anh có nên tự mình làm chuyến du lịch rồi giết em không nhi? Có vẻ như 40% là anh sẽ thành công đấy”

“Thế à, vậy thì chúc may mắn nhé, anh có muốn em mua gì về không?”

Nhưng lời đùa cợt của cô ấy thú vị đến nỗi tôi phải thốt lên “Em nghĩ anh không thể giết em à?” chỉ để được đáp lại rằng, “Không, nếu anh giết em thì là vì em chưa dành đủ nỗ lực vào việc đó” bằng đôi mắt lạnh lùng. Tôi tiễn cô ấy đi và rồi tính toán một dự đoán khác.

‘Khả năng tôi có thể yêu vợ mình sau nửa năm kể từ bây giờ.’

‘0.001%’

Tôi cá rằng mình sẽ đồng tình với điều đó. Ngay cả khi tôi có nghĩ cô ấy là một người phụ nữ thú vị, rõ rang là tôi không có tình cảm tốt đẹp gì cho lắm với cô ta. Tôi không nghĩ nó có thể thay đổi chỉ trong 6 tháng.

Vài ngày sau, tôi nói với cô ấy khi cổ trở về. Tôi đã háo hức xem phản ứng của cô ấy, nhưng chỉ được đáp lại rằng, “Vậy à, thật tình thì thất vọng thật đấy.”

“Em khá chắc là anh không ghét em mà.”

Cô ấy đã chọn tôi làm bạn đời, vậy nên ngay cả khi cô ấy không ghét tôi, chắc hẳn cô ấy cũng phải có vài suy nghĩ tốt về tôi. Nhưng cô ấy nói như thể rằng mình không hề quan tâm. Không phải là tôi muốn cô ấy phải bật khóc, nhưng ít nhất tôi cũng muốn thấy vẻ bất mãn của cổ.

“…. Liệu em có thể hỏi rằng lần tới anh định giết em ra sao không?”

“Gì cơ?”

“Trước khi em đi, anh đã nói là, “Liệu anh có nên tự mình đi du lịch và giết em không nhỉ?” phải không? Em đã đợi anh suốt chuyến đi đó đấy. Nếu anh đến thì nó đã là một tuần trăng mật tuyệt vời rồi.”

“Em muốn bị giết thật à?”

“Nếu có thể thì em muốn được yêu.”

Tôi đã nghĩ cô ấy là một người phụ nữ không thể hiểu nổi. Trước mặt cô ấy, tôi bật công tắc trên chiếc kính của mình, và tính toán khả năng một lần nữa.

‘Khả năng tôi có thể giết vợ mình mà không bị phát hiện’

‘12.253%’

Vậy là cứ mười lần thì tôi sẽ không bị phát hiện một lần. Một con số khá cao.

Vì chúng tôi là những người duy nhất trong ngôi nhà vào nửa đêm thế này, điều này cũng dễ hiểu thôi. Tôi ngừng suy nghĩ của mình ở đó.

“Ngay bây giờ, nó ở tầm khoảng 12%. Anh đoán mình sẽ không hành động bây giờ. Nếu anh có làm thì đã khiến em không thể quay trở về từ chuyến đi đó rồi, và vất xác em ở một xó xỉnh nào đó. Anh cá là họ sẽ nghĩ rằng em là nạn nhân của một vụ ám sát ngẫu nhiên nào đó.”

“Nếu vậy thì em đề cử công viên gần nhà. Nơi đó nổi tiếng vì các hành động đáng ngờ.”

“…Anh không thể hiểu nổi em đang nghĩ gì nữa.”

“Em chỉ đang tuyệt vọng tìm cách khiến anh yêu em thôi.”

Khi tôi đưa ánh nhìn nguy hiểm của mình về phía cô ấy, cô chỉ cười nhẹ và đưa tôi một cái hộp, bảo rằng đó là quà lưu niệm.

“Anh sẽ vất nó đi đấy.”

“Em tặng nó cho anh vậy nên em không quan tâm anh sẽ làm gì với nó.”

Vậy nên để đáp lại yêu cầu của cô ấy, tôi ném nó vào thùng rác một cách điệu nghệ và quay lại với vẻ đắc thắng. Nhưng rồi tôi lại thấy hơi hối hận, đôi mắt cô ấy nhìn buồn rầu vào chiếc hộp đó. Tôi không muốn nhìn vào đôi mắt đó nên tôi nhanh chóng về phòng mình.

Khi chúng tôi kết hôn, tất nhiên là sẽ ngủ ở phòng riêng. Bởi vì tôi nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ ôm lấy cô ấy và cũng chắc chắn rằng cô ấy cũng không muốn được ôm bởi tôi.

Cách sống tàn nhẫn đó tiếp tục và nửa năm trôi qua. Mỗi khi buổi sáng bắt đầu, thậm chí trước khi tôi ra khỏi giường, tôi lại nhìn lên ‘khả năng tôi có thể giết vợ mình mà không bị phát hiện’. Và sau khi thức dậy, tôi chỉnh lại gương mặt của mình rồi bước vào phòng khách.

“Sáng hôm nay là 15%”

“Ồ, vậy em nên cảm thấy nhẹ nhõm hả?”

“Em sẽ không bao giờ biết được. Có thể anh đã lén bỏ độc vào cốc cà phê của em rồi.”

“Ngay cả khi em vừa mới pha sao?”

“Nếu anh chuẩn bị từ hôm qua thì vẫn có thể.”

“Em sẽ ghi nhớ điều đó. Còn đây là cà phê của anh.”

“Cảm ơn.”

Nhận cốc cà phê rõ ràng không có độc trên tay, tôi ngồi vào ghế của mình. Từ lúc nãy cho đến bữa sáng cô ấy chuẩn bị là nhịp sống thường ngày của chúng tôi.

Mặt khác, có vài ngày chúng tôi không hề có cuộc trò chuyện nào tử tế, nhưng tôi cũng bắt đầu ít nhiều cảm thấy hài long về điều đó. Chính sách không can thiệp của cô ấy thật tốt. Bữa sáng và bữa trưa cô tùy tiện chuẩn bị rất hấp dẫn. Nhưng đó là một sự công nhận khác với tình yêu, và nếu tôi được hỏi rằng ‘bạn có yêu cô ấy không?’ câu trả lời chắc chắn sẽ là ‘không’.

Và cứ như vậy, hai năm trôi qua. Đó là lúc mà người khác cho rằng các cặp đôi sẽ không còn thân mật nữa mà sẽ bắt đầu hành xử như một gia đình. Cô ấy nói rằng mình muốn đi hẹn hò với tôi.

“Anh không muốn đi đâu.”

“Nhưng em muốn đi. Hãy đến thuỷ cung hôm nay đi!”

“Nhưng anh không hề yêu em. Thậm chí là không thích.”

“Nhưng em thì yêu anh mà.”

Đó là những điều tôi đã nghĩ. Tại sao cô ấy lại có thể nghĩ rằng chúng tôi có thể giống như những cặp đôi bình thường sau từng đấy thời gian được chứ? Sự bực bội khiến tôi im lặng nhìn chằm chằm vào cô ấy và nhận được một nụ cười.

“Anh chắc là mình thấy ổn chứ? Anh định để cơ hội này trôi qua sao?”

“Ý em là sao?”

“Nếu anh đồng ý nhận lời em, anh có thể có cơ hội giết em đấy.”

“Anh không chỉ muốn giết em không thôi. Anh muốn giết mà không bị phát hiện. Nếu mà bị phát hiện thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

“Đúng rồi đấy! Anh nhớ tỉ lệ hôm nay chứ?”

“5.7….. chắc thế”

“Phải rồi, chẳng phải gần đây nó toàn giảm sao? Anh có chắc là ổn chứ? Nếu anh đi với em, con số đó có thể tăng vọt đấy! Nếu chúng ta ở trong đám đông, anh có thể đâm sau lưng bằng dao mà không để lại bằng chứng, anh sẽ không bị bắt. Nhưng để làm được thì chúng ta phải hoà mình vào đám đông cơ.”

“Khi chúng ta nói về chuyện giết chóc thì em có vẻ thích thú nhỉ.”

“Em muốn được vui vẻ hôm nay. Sẽ ổn thôi, em sẽ chìa lưng ra cho anh.”

“Để bị đâm sao?”

“À, anh có thể ôm em nếu anh thích?”

Bị cuốn theo nụ cười thích thú của cô ấy, tôi nở một nụ cười. Cuối cùng thì sự phản đối của tôi bị bỏ qua và chúng tôi đi đến buổi hẹn hò đầu tiên trong khi cuộc hôn nhân đã được gần ba năm rồi.

Nếu bạn chỉ cho tôi được cho là hãy vui vẻ hoặc không. Tôi chắc chắn sẽ chọn vui vẻ. Đó là chuyến đi đến thuỷ cung đầu tiên của tôi sau nhiều năm, và tôi có cảm giác rằng mình đang hưng phấn cao độ khác hẳn với độ tuổi của mình. Đó là ngày mà tim tôi nhảy nhót quá nhiều lần có thể đếm được. Còn cô ấy, mỉm cười bên cạnh tôi, tôi muốn cảm ơn cô ấy chỉ vì khoảng thời gian này thôi.

Khi đêm xuống, chúng tôi ăn tối tại nhà như thường lệ. Bữa tối có thịnh soạn hơn bình thường và bàn ăn gồm toàn những món tôi thích, cuối cùng tôi mới nhìn lên tấm lịch.

“Là ngày sinh nhật anh à?”

“Vậy là anh quên thật à. Chúng ta năm nào cũng tổ chức cơ mà.”

Nghĩ lại thì có cảm giác là năm nào cũng có đúng một lần trong năm mà tất cả những món tôi thích được bày trên bàn. Tôi đã nghĩ rằng nó chỉ là ý thích của cô ấy nên tôi không để ý, nhưng lâu thế, tôi mới nhận ra rằng đó là ngày sinh nhật của mình.

“Anh sẽ không cảm ơn đâu.”

“Anh vừa làm đấy thôi, vậy là đủ rồi.”

“Anh sẽ không mừng sinh nhật của em đâu.”

“Em làm nó vì em muốn vậy nên anh không cần bận tâm đâu.”

“…”

“Cảm ơn vì anh đã được sinh ra.”

“Không có gì.”

Nghĩ lại thì tôi có thể hiểu tại sao cô ấy xấu hổ, nhưng lúc đó tôi cũng đỏ mặt và “cô gái này có ổn không đấy?” là tất cả những gì tôi nghĩ được.

Đúng như dự đoán, thái độ của tôi không thay đổi và cả cô ấy cũng vậy.

Nhưng mỗi tháng một lần, chúng tôi lại đi chơi cùng nhau.

Để tôi có thể giết cô ấy, để cô ấy có thể hẹn hò với tôi.

Tôi có thực sự định giết cô ấy không? Nếu bạn có hỏi thì tôi sẽ trả lời rằng ngay từ ban đầu là không. Đúng là tôi không nghĩ tốt về cô ấy, và nếu cô ấy chết thì… không phải là tôi chưa từng nghĩ đế nó. Nhưng làm một việc có nguy cơ cao như giết người không phải là lựa chọn mà một tên nhát gan như tôi có thể dễ dàng chọn. Và khi chúng tôi trở thành cặp đôi mới cưới, nó được nhắc đến như một chủ đề bình thường.

Tôi chắc là cô ấy biết điều đó. Cô ấy biết, và dùng nó trong việc thương lượng. Chúng tôi đều biết điều đó. Và tôi hi vọng rằng mình có thể mặc cả được.

Kể từ lúc đó, 2 năm trôi qua, và cuộc hôn nhân đã được 5 năm.

“Hôm nay là 2.564%. Tệ nhất từng thấy. Nó thấp quá mức.”

“Thật nhẹ nhõm khi có vẻ như cuộc sống yên bình của em vẫn tiếp tục.”

“Ngay từ đầu em vẫn không hề thay đổi. Em mới là mẫu mực của sự yên bình đấy.”

“Không phải như vậy, hôm nay em rán cá quá lâu và giờ nó cháy đen thui rồi.”

“Anh thấy nó bình thường mà.”

“Em đã nhanh chóng làm một con khác cho anh rồi. Nhìn này, cháy đen thui nè.”

Nói vậy, cô ấy cho tôi xem đĩa của mình và cười cay đắng. Tôi lấy đĩa của cô ấy đổi sang bên mình và bắt đầu ăn sáng.

“Anh chắc chứ? Nó sắp thành than rồi đấy.”

“Còn em chắc chứ? Anh có thể tẩm thuốc vào đó khi em không để ý đấy.”

“Nếu là thuốc độc của anh thì em sẽ thử xem.”

“Vậy thì cứ tự nhiên.”

“Cảm ơn vì bữa ăn.”

Trong khi ăn sáng như thường lệ, tôi nhìn lên đồng hồ, bên cạnh giờ, nó còn hiển thị ngày tháng.

Đã 5 năm rồi.

Nói thật thì, tôi nghĩ nên bỏ cuộc thôi.

Khi cô ấy đang ăn sáng, trước mặt cô, tôi làm một dự đoán tương lai. Nhìn con số hiển thị trên mặt kính, tôi thở dài.

‘1.524%’

Đúng như tôi nghĩ, nó quá thấp. Con số tôi vừa nói với cô ấy vừa được cộng thêm 1. Và khi tôi tỉnh dậy, nó đã là ‘1.564%’. Bên cạnh đó, 1 đơn vị công thêm đó là hiển thị cho sự cứng đầu vô nghĩa.

Trong quá khứ, tôi đã nói chuyện với một người bạn am hiểu về hệ thống dự đoán tương lai về dự đoán tôi đang làm và về vợ chồng chúng tôi. Bởi vì tôi tò mò về việc con số cứ giảm dần qua từng năm.

“Cậu đúng là đồ ngốc”, cậu ta nói và thở dài, sau đó là đưa ra giải thích ngắn gọn cho tôi. Theo cậu ta, câu hỏi ‘khả năng tôi có thể giết vợ mình mà không bị phát hiện’ sẽ bắt đầu tính toán từ khả năng cá nhân đặt câu hỏi đó có định ‘giết vợ mình không’. Có nghĩa là tỉ lệ giảm dần qua từng năm chỉ ra sự thay đổi trong tình cảm của tôi, cậu ta nói như vậy. Thật là vô lý. Sau khi ý nghĩ đó lướt qua đầu tôi, câu nói đó liền bật ra. Ngay cả khi nó là lí do, vậy nó muốn tôi làm gì đây sau từng đấy thời gian. Sau khi đã nói toàn những lời độc địa với cô ấy, cô ấy vẫn như vậy. Sau khi đã ngó lơ toàn bộ những ngày kỉ niệm, tôi chỉ toàn vất đi những gì cô ấy tặng. Mọi việc giờ trở nên thật khó khăn.

Là 5 năm. Suốt 5 năm qua.

Liệu tôi còn mặt mũi nào khi nói với cô ấy rằng tôi trân trọng cô ấy?

Và cuối cùng, ngay cả sau đó, tôi chọn việc không làm gì cả và giấu đi những cảm xúc của mình.

Nhưng hãy kết thúc nó thôi. Đến lúc phải từ bỏ rồi. ‘Anh không biết liệu mình có yêu em không, nhưng anh chắc chắn rằng anh thực sự trân trọng em’, đó là những gì tôi nghĩ mình sẽ nói.

Hôm nay là sinh nhật cô ấy.

Tôi ăn xong bữa sáng của mình, mặc quần áo chỉnh tề để đi làm như thường lệ. Như mọi ngày, cô ấy tiễn tôi ở cửa. Tôi khẽ mở miệng, và phát ra giọng nói như thể sẽ tan biến bất cứ lúc nào.

“Gặp lại em sau.”

“…. Vâng. Hãy quay về bình an.”

Cô ấy làm bộ mặt như sắp khóc trong khi cười, điều đó khiến tôi phần nào thấy hạnh phúc, và tôi có nói “gặp lại sau” một lần nữa. Tôi nói với giọng rõ ràng hơn một chút, và cô ấy thực sự trông như sắp bật khóc đến nơi nên tôi nhanh chóng rời khỏi nhà.

Một nơi tôi có thể trở về. Những lời đó tôi không thể nói ra vì tôi không muốn nghĩ đến nó. Nếu biết em trông vui sướng đến vậy, tôi lẽ ra nên nói lời đó sớm hơn, tôi nghĩ vậy trong khi đến công ti.

Hãy bắt đầu lại từ đầu.

Trong khi nghĩ vậy. Tôi sẽ mua một bó hoa trên đường về. Tôi đã đặt một cái bánh. Hãy ăn mừng cho điều chúng ta chưa từng làm trước đây. Tôi không biết món quà nào sẽ làm em vui, vậy nên hãy đi mua cùng nhau. Hãy bắt đầu từ đó. Tôi thậm chí còn không biết sở thích của cô ấy trong khi có ấy biết mọi thứ về tôi trong khi tôi chưa từng nói ra bao giờ, thật đáng xấu hổ. Nhưng tôi sẽ bắt đầu tìm hiểu từ bây giờ. Chúng ta còn nhiều thời gian. Chúng ta là một cặp đôi mới cưới mà.

Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra tôi dành nhiều thời gian ở cơ quan như thế nào.

Sau buổi làm việc, tôi rời đi, và trong khi định về thẳng nhà, tôi ghé qua một cửa hàng hoa.

Tôi không biết cô ấy thích hoa gì nên tôi chọn hoa hồng và để bọn họ gói lại. Họ hỏi tôi muốn bao nhiêu bông nên tôi nói đại là 100, một con số không tưởng. Dù vậy, họ nói rằng họ chỉ còn từng này cho ngày hôm nay và số bông giảm xuống còn 70. Khi tôi vươn tới để nhận bó hoa, chiếc kính trên mặt tôi rơi xuống, tạo ra tiếng va chạm của kim loại. Cú va chạm ngay lập tức hiển thị con số dự đoán trong lịch sử của sáng hôm nay.

’25.283%’

Con số hiển thị trên đó khiến tôi mở to mắt. Tôi nhanh chóng nhặt chiếc kính lên để nhìn con số thay đổi qua từng giây.

’32,154%’

’38,259%’

‘42.985%’

Những con số nhảy chỉ tỏng chớp mắt và cuối cùng vượt qua mức 50%

‘Khả năng tôi có thể giết vợ mình mà không bị phát hiện: 52.385%’

Khoảng khắc tôi nhìn thấy nó, tôi chạy đi như thể vừa có công tắc được bật trong người.

Tôi nhớ lại những lời của người bạn tôi đã bàn bạc cùng.

“Nếu cậu muốn trân trọng vợ mình, nhưng ngay cả khi có tình cảm như vậy, khả năng mà vượt quá 50% thì hãy cẩn thận. Bởi vì bất kể cậu cảm thấy thế nào, nó có nghĩa là tình hình đã trở nên hơn cả có thể thực hiện.”

Ý cậu là sao? Khi tôi hỏi cậu ta chỉ cười trừ rằng tôi biết sao được? Một tình huống hơn cả có thể? Cái tình huống kiểu gì vậy? Tôi nghĩ vậy trong khi đặt chân lên con đường về nhà. Gương mặt cô ấy hiện lên trong tâm trí tôi và mồ hôi lạnh túa ra.

Tôi chạy qua phố mua sắm, và khi tôi bước qua khu điện tử, chân tôi dừng lại. Bởi vì bản tin trên TV hiện lên hình ảnh cô ấy.

“Tai nạn giao thông, tông xe tải, tình trạng nguy kịch.”

Tôi hoảng loạn tập hợp lại thông tin vừa ập đến. Như một đòn chí mạng, họ đăng ảnh của cô ấy một lần nữa. Tôi quỳ sụp xuống đất.

Tôi không nhớ rõ những gì xảy ra sau đó. Ở đầu dây bên kia của chiếc điện thoại đang reo, tôi có thể nghe thấy bộ vợ tôi đang hét lên điều gì đó, nhưng nó không thể lọt được vào tai tôi.

Cô ấy đang ngủ. Trên chiếc giường bệnh với vô số máy móc gắn vào mình.

Đống băng bó tôi nhìn thấy khiến tôi chỉ muốn quay mặt đi, nhưng đây là lần đầu tiên tôi từng được thấy gương mặt đang ngủ của em đẹp đến nỗi tôi không thể rời mắt được.

“Chúc mừng sinh nhật.”

Đó là những lời đầu tiên phát ra.

“Anh xin lỗi vì mọi thứ.”

Và tiếp theo là một lời xin lỗi.

May mắn thay, chỉ có duy nhất hai chúng tôi ở trong phòng, vậy nên tôi ngồi cạnh cô ấy và lại dự đoán tương lai một lần nữa.

‘Khả năng tôi có thể giết vợ mình mà không bị phát hiện: 99.247%’

Tôi dám cá rằng, cho dù có tình cảm của tôi xen vào đi chăng nữa, chỉ cần tôi chạm vào bất cứ cái nút nào trong vô số những cái nút này, cô ấy chắc chắn sẽ chết. Và nếu việc đó có thể bị phát giác, chỉ cần một cái bóp nhẹ lên cổ cô ấy cũng đủ để cô ấy chết rồi.

Bạn của tôi có nói rằng, rằng nó sẽ ‘bắt đầu bằng việc tính toán có bao nhiêu khả năng cá nhân đó sẽ ‘giết vợ của mình’.’ Do dự, đó là những gì tôi muốn nói. Mỗi khi đề cập đến việc giết chóc là chân tôi như bị níu lại. Hiện tại cô ấy đang trong tình trạng mà có thể chết trước khi tôi kịp do dự. Thậm chí chỉ cần tôi có ý định thôi là cô ấy sẽ chết ngay lập tức.

“Này em, tỉ lệ hôm nay là 0%. Nó không có là vấn đề thấp hay không nữa rồi.”

Tôi nói với cô ấy như vẫn thường làm. Ý tôi là, khả năng đó là 0%, cho dù trên màn hình chiếc kính của tôi đang hiện con số ’99.358%’. Tôi muốn cô ấy sống, vậy nên khả năng xảy ra là 0%. Không đời nào tôi có thể giết cô ấy được.

“Vậy nên anh hứa hôm nay em sẽ có một ngày bình yên. Thế nên đừng nằm đó mãi nữa, hãy cùng nhau làm bữa trưa, rồi tới công viên nào. Anh chưa bao giờ nói điều này, nhưng anh thích món trứng ngọt mà em làm. Món gà rán em làm cũng rất ngon. Anh vẫn luôn ăn bữa trưa em đã đặt cả tâm huyết vào đó trong im lặng. Nhưng dù vậy, em vẫn mỉm cười vui sướng, vậy nên anh đã tự nhủ rằng mọi chuyện sẽ ổn nếu cứ để yên như vậy.”

Nhẹ nhàng làm ấm nó lên, tôi vuốt ve gương mặt của cô ấy đang lạnh dần. Cầu nguyện rằng nó sẽ lại trở nên hồng hào như vốn có.

“Hôm nay lần đầu tiên anh đã biết được, rằng em muốn anh nói rằng “gặp lại em sau”. Bởi vì tính nhỏ mọn của anh mà anh chưa từng nói cho đến tận bây giờ. Nhưng nơi đó đã trở thành mái nhà để anh quay trở về từ lâu, rất lâu rồi. Anh đã làm em khóc phải không? Liệu em có khóc khi anh không để ý hay đó chỉ là sự kiêu ngạo của bản thân anh? Anh sẽ không bao giờ để em phải khóc nữa. Thật đấy. Anh thề.”

Cơn nức nở của tôi đã trào lên đến tận họng. Sống mũi tôi cay cay. Rồi không thể kiềm chế được nữa, nước mắt tôi trào ra.

“Anh thực sự xin lỗi. Cảm ơn em vì đã chờ đợi anh suốt thời gian qua. Bây giờ anh muốn nghe giọng nói của em. Em yêu.”

Tôi năm chặt tay cô ấy đến nỗi nó trở nên trắng bệch và khóc nức nở. Tôi không dám đảm bảo rằng những lời tôi nói còn có thể phát ra thành tiếng không nữa. Nhưng kể cả vậy, tôi biết có điều mà tôi cần phải nói.

“Anh yêu em. Làm ơn hãy quay trở lại, Yuri….”

Chúng tôi dành ngày kỉ niệm lễ cưới lần thứ 6 trong bệnh viện.

Ngày cưới và sinh nhật của cô ấy gần nhau, vậy nên đã gần một năm kể từ khi cô ấy nằm liệt giường. Trong con mắt của mọi người, Yuri đã trở thành người thực vật. Tôi không muốn dùng cụm từ kinh tởm đó để miêu tả cô ấy, nhưng mỗi lần tôi cần giải thích tình trạng của cô ấy, tôi đành phải dùng đến nó, tôi thực sự cần phải cải thiện vốn từ của mình. Tôi có cảm giác rằng nụ cười của cô ấy tươi hơn bình thường khi tôi nói với cô ấy vào ngày hôm đó.

Giống như những gì Yuri vẫn luôn làm cho tôi, tôi sẽ thay hoa trong phòng vào mỗi ngày, và bắt đầu nói những câu chuyện vu vơ với cô ấy. Tôi lau người cho cô ấy, và nếu thời tiết tốt, tôi sẽ mở cửa sổ để chúng tôi có thể tắm nắng cùng nhau. Tôi đang học nấu ăn từ một cấp dưới của mình, và tôi đang cố gắng tuyệt vọng để có thể làm món đầu tiên khi cô ấy tỉnh dậy.

“Này Yuri, khả năng hôm nay lại là 0%. Sự yên bình của em hôm nay lại được đảm bảo rồi.”

’96.783%”

Nhìn con số chỉ giảm có 3% trong một năm, tôi cười nhẹ. Ổn thôi. Tôi có thể chờ. Tôi sẽ mãi mãi chờ. Vậy nên cứ từ tốn, và hãy quay trở lại nhé.

Vài ngày trước, bác sĩ bảo tôi rằng ‘tắt thiết bị hỗ trợ sự sống của cô ấy trước sự chứng kiến của tôi. Tỉ lệ hồi phục của cô ấy có vẻ như rất thấp.’ Tôi đã nổi điên và đấm ông ta, nhưng giờ tôi đã thực sự hối lỗi rồi. Vậy nên Yuri, đừng giận anh nữa nhé và hãy mở mắt đi.

Nửa năm sau, bố vợ tôi cũng đã bỏ cuộc. Nhưng tôi thì không, tôi hoảng loạn vượt qua suy nghĩ đó mỗi lần tôi có cảm giác như vậy, và nói chuyện trong tuyệt vọng với cô ấy người không hề đáp lại lời tôi.

Và rồi thêm nửa năm nữa, năm thứ 7 của cuộc hôn nhân của chúng ta.

Nhìn Yuri, người không hề đáp lại nếu được nói chuyện, tôi nghĩ đến việc 5 năm mình không đáp lại cô ấy.

Liệu nó có cảm giác như thế này chăng? Nói chuyện với tôi, người sẽ không thèm đáp lại… liệu Yuri có từng trải qua cảm giác này chưa?

Ngay cả khi đó là ngày sinh nhật của cô ấy, đôi mắt của tôi vẫn luôn u ám và không có gì tôi có thể làm cả. Mặc cho những giọt nước mắt đang lăn dài trên má, tôi nói với cô ấy.

“Chúc mừng sinh nhật. Anh đã mua bó hoa anh không thể tặng em lần trước. Lần này anh đã mua đủ 100 bông rồi đấy. Thật tuyệt phải không? Chúng ta có thể đi mua khi em tỉnh lại. Món quà đáng giá cả 7 năm qua, bất kể em có muốn gì đi chăng nữa. Và anh không hề biết em muốn cái gì. Lần tới em sẽ phải nói chi tiết cho anh nhé.

“Này em, khả năng hôm nay vẫn là 0%. Tại sao em vẫn nằm trên giường vậy?

’92.693%’

“Em thích màu gì? Sở thích của em là gì vậy?’

’85.696%’

“Em thường làm gì khi anh ra ngoài vậy? Em thích loại hoa nào?”

’68.258%’

“Lần tới hãy cho anh xem ảnh hồi bé của em nhé. Em học ở trường cao trung nào thế?”

’51.258%’

Đã đi xa đến vậy, tôi thấy ngạc nhiên khi nhận ra những con số đang giảm dần. Những con số ngày cảng giảm nhanh hơn và nhịp tim tôi cũng tăng theo chiều ngược lại.

Không lẽ nào, không lẽ nào, không lẽ nào.

‘32.258%’

‘20.258%’

‘12.258%’

‘3.178%’

‘0.001%’

“Chào buổi sáng, hôm nay em ngủ nướng lâu thật đấy.”

Đằng sau chiếc mặt na oxy, đôi môi xinh đẹp của cô ấy khẽ cười. Đôi mắt cô ấy phản chiếu lại tôi khẽ lay động.

“Chào buổi sáng, Masahiro.”

Giọng của cô ấy không phát ra tiếng, nhưng nhìn đôi môi của cô ấy, tôi bật khóc.

Và tôi tiếp tục thói quen của mình.

‘0.0061%’

Đó là kết quả ngày hôm nay.

Ngồi dậy khỏi giưởng, tôi xoa đầu Yuri bên cạnh mình, và hôm nay một lần nữa, sinh linh bé nỏng bên cạnh cô ấy lại bật khóc chào ngày mới.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.