Warm Place

Chương 12: Chị Em


Chị Em. “

“Eh? Nè, chị không nghe thấy gì hết.”

Cạch! Tút… tút…

“Em ấy tắt máy rồi.”

Tôi thử gọi lại nhưng lại chỉ nghe thấy tiếng thư thoại. Có khi nào điện thoại của em ấy bị hết pin chăng. Tuy nhiên cuộc gọi trước đó có vẻ như là do em ấy tắt.

“Có thể nào…”

Tôi có một linh cảm không tốt về chuyện này. Tôi bắt đầu tìm kiếm Saki xung quanh khu vực này nhưng vì không rõ em ấy đã đi đâu nên chỉ đành dựa vào may mắn. Sheesh, có chuyện rắc rối rồi.

(Dù sao đi nữa mình cũng phải tìm cho ra em ấy.)

Nếu tất cả chỉ là do tôi lo lắng thì thật tốt biết bao. Không có chuyện gì xảy ra thì lại tốt quá. Bỏ qua sự lo lắng của mình tôi bắt đầu chạy.

.

*

.

“Cuối cùng cũng bắt được nhóc rồi.”

“Haa… haa…”

“Bọn anh có ăn thịt nhóc hay gì đâu mà. Chỉ hỏi nhóc có muốn đi chơi với tụi anh một chút thôi.”

“Thằng nó nói đúng rồi đó, bọn anh sẽ không làm gì mày đâu~”

“… Tôi đã nói là tôi không muốn.”

Saki đang bị hai gã đàn ông đuổi theo và bị dồn vào một con hẻm. Phía sau là một bức tường quá cao không thể leo qua được, còn phía trước lại là hai gã đàn ông đang cười một cách đê tiện.

“Dừng chơi đuổi bắt ở đây đi. Nào nào, đi chơi với tụi anh đi.”

“Tôi từ chối. Anh không phải gu của tôi. Anh là một tên khó chịu, dâm dê và còn cố chấp nữa.”

“Haah?! Đừng có mà tự mãn nhé nhóc con.”

Gã đá bay đi một cái lon rỗng dọa em ấy. Cái lon va vào tường rồi vang lên một tiếng lớn, sau đó lại bật đến chỗ khác.

“………”

“Haha, con bé sợ phát khiếp rồi kìa.”

“Mày chỉ cần nghe theo lời tụi anh là được, nhóc con.”

“… Im đi, đồ lolicon.”

“Mày dám–! Đừng có tự mãn với tao!!”

Ngay khi gã đàn ông với tay bắt lấy Saki, em ấy chạy thoát bằng đường tơ kẽ tóc. Như thế, Saki chạy thoát khỏi hai gã đàn ông. Thân hình nhỏ bé đã cứu em lần này.

“Đồ–ngốc!”

“Đứng lại đó, con nhóc kiaaa!”

Em ấy có thể nghe thấy tiếng hét giận giữ từ phía sau và đang dốc hết sức chạy nhanh nhất có thể. Nhưng gã đàn ông đó vẫn nhanh hơn em ấy, chỉ còn là vấn đề thời gian cho tới khi em ấy bị bắt. Hơn nữa, cắt đuôi chúng là điều rất khó khăn với Saki vì em ấy chưa quen với khu vực xung quanh.

Mọi chuyện sẽ kết thúc nếu em ấy lại chạy vào ngõ cụt một lần nữa mà chẳng hề hay biết. Trước đó em ấy có thể chạy thoát chỉ là bởi yếu tố bất ngờ. Và điều ấy sẽ không lặp lại thêm lần thứ hai.

“Tại sao mình lại gặp phải chuyện này chứ!!”

Em ấy vẫn tiếp tục chạy trong khi phát chán với những rắc rối không mời mà đến. Dù em ấy có tìm cách chạy thoát thì khoảng cách giữa em ấy và hai gã đuổi theo vẫn đang dần dần được thu hẹp.

“Mình phải làm sao–mmph?!”

Bỗng nhiễn có một bàn tay xuất hiện và bịt miệng em ấy, tay còn lại thì kéo lấy cơ thể của em ấy. Saki, người chỉ luôn dũng cảm tiến về phía trước thuận theo tự nhiên, bàng hoàng trong sợ hãi. 

“Mmg!! Mm, mmph–!!”

“Yên lặng nào.”

Có lẽ vì nghe thấy một giọng nói quen thuộc, Saki nhẹ nhõm thả lỏng cơ thể đang căng thẳng.

“………”

Họ bám chặt lấy nhau và nín thở. Ngay sau đó, họ nghe thấy tiếng bước chân của hai gã đàn ông vụt qua ngay trước mắt họ. Có vẻ hai gã đàn ông ấy không để ý thấy họ, hai cô gái thở phào nhẹ cùng một lúc.

“Em đang làm gì ở cái chỗ này vậy?”

“Em cũng đâu có muốn thế đâu.”

Tâm trạng của em ấy thực sự rất tệ, em ấy khẽ nói trong run rẩy.

“Chị đã bảo em ở yên một chỗ mà?”

“Vì em đứng ở đó nên hai tên khó chịu ấy mới tiếp cận em ấy. Đứng đó mới là không nên chứ.”

“Mà cũng là do Saki cũng dễ thương giống chị mà~”

“Đồ——ngốc.”

“Ahaha, mẹ đang lo lắng lắm đó. Về thôi.”

Tôi buông em ấy ra. Sau khi chắc chắn rằng hai gã đàn ông ấy không còn ở quanh đây nữa, chúng tôi rời khỏi con hẻm âm u.

“Chị đã có thể đường đường chính chính cứu em thay vì trốn như thế mà.”

“Em nghĩ lại đi– Mặc không giống lắm nhưng chị cũng chỉ là một cô gái yếu đuối thôi. Chị làm được gì khi mà đối thủ là hai gã đàn ông cơ chứ?”

Tôi cũng chẳng phải là anh hùng công lý.

“Nhưng Onee-chan đang học judo mà, đúng chứ?”

“Em đừng lẫn lộn giữa một cuộc ẩu đả với judo chứ. Từ đầu chị cũng đâu có mạnh mẽ gì, chị cũng chẳng có tài năng gì cả.”

“Đồ nhát gan~”

“Em thích nói gì thì nói.”

Tôi đã tìm mọi cách để đến đón em ấy, mà xem xem em ấy đang thể hiện thái độ gì kìa. Nàng công chúa của tôi đúng là một người phiền phức.

“Đồ ngốc~ ham ngủ~ lười biếng~ ngọt ngào~”

“Vâng, vâng.”

Ngọt ngào là sao chứ? Em ấy nói tôi là một người ngọt ngào á?

“Đồ siscon.”

“Đúng rồi đó–“

Tôi biết rằng mình rất yêu em ấy, nên tôi đâu thể nào phủ định được.

“Đồ khổ dâm.”

“Không có nhá!”

Mình phải thẳng thắn phủ định cái này ngay! C-Chị mà bị chửi bới, kinh bỉ hay bị bắt nạt thì không có thích thú nhé! Chỉ là do chị là một người có trái tim bao la, hoặc cũng có khi chị đã quen với chịu đựng thôi… thôi bỏ đi! Nghe thế chị không hề vui chút nào nhé.

Dù gì trước đây tôi cũng hay bị người bạn thời thơ ấu mình chửi trái chửi phải rồi. Nhưng khi phải nhận lời nhục mạ thì tôi chưa bao giờ t-thấy vui đâu! Đó là vì sao tôi không phải là loại người như vậy. Đúng thế, tôi chắc chắn như vậy.

“Em nghĩ chị cũng có tiềm năng lắm đó.”

“Chị không có cần cái đó nghen!”

Tôi thở dài, còn Saki thì vừa đi vừa nhoẻn miệng cười bên cạnh tôi. Thái độ đó của em ấy phiền chết đi được, nhưng miễn sao em ấy vẫn an toàn, với tôi vấn đề cũng chỉ có thế.

“Cảm ơn chị đã đến đón em nhé. Onee-chan.”

“… Tất nhiên rồi.”

.

Dù gì tôi cũng là onee-chan của Saki mà.

.

*

.

Có chút chuyện đã xảy ra, nhưng chúng tôi cuối cùng cũng đã quay trở lại ngôi nhà của mình.

“Ah, là Tsubaki-san kìa.”

Tôi và Saki nhìn qua phía ngôi nhà hàng xóm kế bên. Tsubaki vừa mời rời khỏi nhà.

… Hm? Có phải do tôi tưởng tượng hay không, nhưng trông cô ấy có vẻ u ám và có chút chán nản.

“Tsubaki-san, chào buổi chiều–“

“Chào buổi chiều.”

Đứa em gái của tôi vui vẻ chào cậu ấy mà không ngợi gì cả, vậy nên tôi cũng theo đà mà chào cô ấy.

“Ah, Hinata-san và Saki-chan. Chào buổi chiều, hai cậu vừa ra ngoài với nhau à?”

“Chà, cũng khá nhiều chuyện. Nhỉ, Onee-chan?”

“Ahaha– cũng tương tự vậy–“

“Fufu, hai người thân thiết nhỉ.”

Tsubaki mỉm cười như thể khuôn mặt buồn bã trước đó chỉ là một lời nói dối. Có lẽ đó thực sự chỉ là do tôi tưởng tưởng.

“Tsubaki-san, cậu đang đi đâu sao?”

“Ừ, tớ đang định đi mua đồ cho bữa tối.”

“Oh, chị nghe nè. Tụi em vừa mới bị mấy gã kì lạ đuổi theo đó, thực sự rất là rắc rôi luôn.”

“Tại Saki lúc nào cũng rất nổi bật mà–theo nhiều nghĩa luôn… đau!”

Đôi mắt của em ấy đang nói với tôi không được nói những điều không cần thiết. Mà trên hết là em ấy đang dẫm lên trên chân tôi. Đau quá.

“Đã xảy ra chuyện như vậy sao…? Hai cậu vẫn ổn chứ?”

“Yub, Onee-chan đã đấm nè, đá nè và còn cắt xé bọn chúng thành từng mảnh rồi ném họ đi nữa đó.”

“Không có nhá. Onee-chan của em không hề làm mấy điều như thế nhé.”

Tôi sao mà có thể làm những điều vô lý như thế được.

“Kệ cái trò đùa đó đi, Tsubaki-san cũng rất xinh đẹp nên cậu hãy cẩn thận nhé.”

“Eh… um, tớ hiểu rồi. Cảm ơn cậu đã lo lắng cho tớ nhé.”

Cô ấy cúi chào chúng tôi và rời đi. Sau khi nhìn cô ấy đã rời đi hẳn, tôi và Saki trở lại vào nhà, nơi mẹ đang chờ đợi chúng tôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.